Buổi yến tiệc trong sân đã kết thúc từ lâu, chỉ còn vài người hầu lặng lẽ thu dọn những mâm thức ăn còn dang dở.
Một tiếng kêu thê lương của khổng tước xé tan tĩnh mịch trong sân. Aisha lần theo âm thanh, nhìn thấy hai con chim với bộ lông rực rỡ đang thong thả dạo bước dưới gốc đại thụ giữa sân, chúng vươn chiếc cổ thon dài, kiêu hãnh đảo mắt khắp nơi.
Không biết vì sao, một con bỗng xòe đuôi, bộ lông óng ánh phản chiếu sắc xanh ô-liu tuyệt đẹp. Nó ưỡn cao lồng ngực, đứng sừng sững như thể sinh ra đã là tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc đuôi công xòe rộng, Aisha chợt nhớ ra một chuyện, lập tức quay về phòng.
Vừa bước vào phòng, nàng đã vội lục tung các ngăn kéo, tìm kiếm thứ gì đó, đáng tiếc tìm mãi vẫn không thấy. Không cam lòng, nàng lại lật khắp cả căn phòng, nhưng kết quả vẫn trắng tay, cuối cùng chỉ đành thất vọng ngồi bệt xuống sàn.
Nhưng thời gian không chờ đợi ai, nàng đứng dậy, phủi lớp bụi bám trên váy áo rồi bước ra ngoài.
Băng qua con đường vắng lặng, nàng nhìn thấy Nhà thờ Mộ Thánh ở phía xa, tương truyền là nơi Chúa Jesus chịu đóng đinh trên giá thập tự. Đứng trước cổng giáo đường, nàng đưa tay làm dấu thánh giá trước ngực.
Nhờ có sự cho phép của quốc vương, thị vệ không hề ngăn cản nàng.
Aisha theo đường cũ đi tới dinh thự của Tiberias, một thị nữ đã chờ sẵn để đón nàng. Thị nữ dẫn nàng vào một căn phòng trống, đưa cho nàng một bộ chiến bào quân Thập tự.
“Bộ giáp xích này sẽ hơi rộng so với người ngài, nhưng chúng ta không còn thời gian may một bộ mới nữa. Ngoài ra, đừng quên đội khăn và mũ sắt, chúng sẽ che kín khuôn mặt của ngài.”
Trong Thánh Thành có ba loại kỵ sĩ. Một loại khoác chiến bào nền trắng mang thập tự đỏ là Kỵ sĩ Thánh Điện, một loại khoác chiến bào nền đen mang thập tự trắng là Kỵ sĩ Bệnh viện, còn một loại nữa là các kỵ sĩ trung thành với Quốc vương Jerusalem. Chiến bào của họ mang màu lam hoa thanh cúc, điểm thập tự trắng. Bộ chiến bào Tiberias chuẩn bị cho Aisha chính là kiểu này.
Nhìn bóng mình trong gương, Aisha nhớ tới món đồ mình vừa tìm kiếm. Nàng quay sang nhờ thị nữ giúp đỡ: “Ngươi có kéo không? Hoặc dao cũng được.”
Thấy vẻ sốt ruột của nàng, thị nữ đáp: “Xin đợi một lát, để ta đi tìm.” – Nói rồi vội vàng rời đi.
Aisha nghĩ như vậy cũng tốt, liền đứng yên chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, thị nữ mang kéo trở lại. Aisha nhận lấy, tim nàng đập nhanh hơn bất cứ lúc nào.
Đây là bước thứ hai của nàng.
Nàng quyết tâm, mạnh tay hạ lưỡi kéo xuống, mái tóc dài chấm eo lập tức bị cắt đi quá nửa, phần tóc còn lại nhẹ nhàng rơi xuống bên vai.
Thị nữ bị hành động bất ngờ ấy làm cho sững sờ, lắp bắp nói: “Ừm… nếu ngài đã chuẩn bị xong thì có thể đến gặp ngài Tiberias.”
Trong phòng tiếp khách, ngoài Tiberias còn có một nam nhân khác. Aisha đã gặp hắn hai lần, một lần ở tẩm cung của quốc vương, một lần ngay trước cổng dinh thự này.
“Đây là thuộc hạ của ta, Nasir.” – Tiberias nói: “Lần xuất chinh này, ta sẽ sắp xếp để ngươi đi cùng cậu ấy. Ngươi phải tuyệt đối tuân theo mọi mệnh lệnh và sự sắp xếp của Nasir, không được tự ý hành động, càng không được để lộ thân phận nữ nhân, hiểu chưa?”
“Đã rõ.”
Tiberias vốn nghĩ Aisha sẽ không đến, hoặc đổi ý vào phút cuối, nhưng nàng thật sự đã tới. Lúc này nàng trông như một thiếu niên tuấn tú, đôi mắt sáng trong và kiên định, toát lên vẻ quả cảm không hề nao núng.
Nasir liếc Aisha một cái, ánh mắt đầy vẻ khinh thường. Đến khi thấy nàng nhận lấy thanh kiếm kỵ sĩ từ tay Tiberias, hắn càng bất mãn, hừ lạnh một tiếng rồi không nhịn được mà chất vấn vị chỉ huy của mình: “Vì sao ngài lại đồng ý cho một nữ nhân đi theo chúng ta? Nàng ta chỉ là gánh nặng của chúng ta! Nếu để bệ hạ biết được, tất cả chúng ta đều sẽ bị liên lụy! Tại sao chúng ta phải vì nàng mà mạo hiểm lớn như vậy?”
“Đủ rồi, Nasir.” – Tiberias cắt ngang cơn giận dữ của hắn: “Trên chiến trường, ngươi không được phép xem thường kẻ địch, cũng không được xem thường đồng đội. Trước khi đồng ý cho Aisha gia nhập, ta đã cân nhắc tất cả những điều ngươi vừa nói.”
Bị quở trách, mặt Nasir đỏ bừng, nghiến chặt răng rồi tức tối quay mặt sang chỗ khác.
“Nếu xảy ra bất kỳ chuyện gì, mọi hậu quả ta sẽ tự mình gánh chịu.” – Giọng Tiberias kiên quyết đến mức không ai nghĩ ông đang nói đùa. Một khi việc này bị bại lộ, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi, thế nhưng ông vẫn lựa chọn đặt mình vào đầu sóng ngọn gió.
Aisha trầm ngâm giây lát rồi cất lời: “Thưa ngài, từ giờ trở đi, ta tên là Elias1, là một binh sĩ dưới quyền ngài. Dù ngài giao cho ta nhiệm vụ gì, ta cũng đảm bảo sẽ hoàn thành.”
Nghe đến đây, chân mày Nasir khẽ giật, sự bất mãn của hắn đối với Aisha càng tăng thêm.
Lý do rất đơn giản, nếu không có Aisha, trong lần xuất chinh này hắn vốn có thể theo sát bên cạnh Tiberias, giương cờ cho quốc vương. Đối với một kỵ sĩ, đó là vinh dự lớn biết bao. Nhưng giờ đây hắn chỉ có thể miễn cưỡng cưỡi ngựa bên cạnh Aisha, dẫn đầu trước hàng ngũ bộ binh.
Suốt quãng đường từ lúc đại quân Thập tự rời Jerusalem, Nasir chưa từng dành cho Aisha một sắc mặt dễ chịu.
Ngày xuất chinh, bên ngoài thành Jerusalem, đại quân hùng hậu nối dài thành hàng trên con đường lớn. Những Kỵ sĩ Thánh Điện khoác áo choàng trắng đều đã sẵn sàng xung phong, quyết tâm tử chiến với quân Hồi giáo để thực thi ý chỉ của Thượng Đế.
Cưỡi ngựa sóng vai cùng Nasir, Aisha đội khăn giáp và mũ sắt, che kín toàn bộ khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt. Sau một phen cải trang cẩn thận, nàng đã có thể hòa lẫn vào hàng ngũ các kỵ sĩ mà không quá khác biệt.
Phóng tầm mắt về phía xa, giữa muôn lá cờ tung bay trong gió, nàng nhìn thấy Baldwin IV đang cưỡi trên lưng ngựa.
Tấm áo choàng trắng muốt buông xuống hai bên, lấp lánh tia sáng nhẹ nhàng dưới ánh mặt trời. Dù bệnh tật đã giày vò suốt bao năm, vóc dáng ngài vẫn hiên ngang thẳng tắp, toát ra uy nghiêm và khí thế của một bậc quân vương không ai có thể xem nhẹ, tựa như một thiên sứ giáng trần, nổi bật giữa muôn người.
Khi mới đặt chân tới đây, nàng chưa từng nghĩ mình sẽ có bất kỳ ràng buộc nào với vị quân vương trẻ tuổi ấy. Giờ đây, sợi dây gắn kết ấy đã vượt xa tưởng tượng của nàng.
Ngài từng nói con người không thể quay lưng với lương tri của chính mình. Nàng không ngờ câu nói ấy lại trở thành kim chỉ nam cho hành động của mình hôm nay. Bất chấp sống chết, không chừa cho bản thân bất kỳ đường lui nào, nàng vẫn lựa chọn đi theo ngài tới Galilee, mặc kệ phía trước là nguy hiểm hay thử thách gì.
Nếu chỉ có thể ở lại Jerusalem, lặng lẽ cầu nguyện cho ngài bình an trở về, thì sự bất lực và nỗi lo lắng ấy mới là điều giày vò nhất. Thà rằng nàng ra chiến trường cùng ngài, chỉ khi tận mắt nhìn thấy ngài bình an vô sự, lương tâm nàng mới thật sự được yên ổn.
Gió cát cuộn lên mù mịt, những dãy núi phía xa lúc ẩn lúc hiện giữa màn cát bụi, bên tai nàng vang vọng tiếng vó ngựa dồn dập, còn trong tâm trí hiện lên một đoạn Kinh Thánh: “Trọn đời con sẽ chẳng ai có thể đứng nổi trước mặt con. Ta đã tồn tại cùng Môi-se thế nào, thì cũng sẽ tồn tại cùng con thế ấy. Ta sẽ chẳng lìa con, cũng chẳng từ bỏ con.2“
1: Elias là một cái tên có nguồn gốc từ Do Thái, có nghĩa “Đức Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của tôi”. Trong Cơ Đốc giáo, Giê-hô-va là danh xưng của Đức Chúa Trời. Tuy Aisha không còn tín ngưỡng vào Đức Chúa Trời nữa, nhưng trong lòng nàng vẫn luôn dành cho Ngài sự kính ngưỡng và tôn trọng. Vì thế, nàng đã tự đặt cho mình cái tên Elias.
2: Trích từ Kinh thánh – Giô-suê 1:5