Huyết Tộc Tranh Bá

Chương 2: Hành trình bắt đầu

Ngọc Tâm nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng le lói của bình minh bắt đầu xuất hiện. Hơi lạnh của buổi sớm mai len lỏi vào từng ngóc ngách, nhưng trong lòng cô, ngọn lửa quyết tâm vẫn cháy rực. Hàn Tử Băng đứng bên cạnh, ánh mắt chăm chú hướng về cô, như thể đang tìm kiếm một điều gì đó trong tâm hồn cô.

“Chúng ta sẽ bắt đầu từ đâu?” Anh hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng đầy nghiêm túc.

“Có lẽ chúng ta nên tìm một vị sư phụ,” Ngọc Tâm trả lời, không chút do dự. “Người có thể dạy tôi võ công, giúp tôi trở nên mạnh mẽ hơn.”

Tử Băng gật đầu, nhưng vẻ mặt anh có chút lo lắng. “Em có chắc là mình sẵn sàng chưa? Huyết Tộc không phải là những kẻ dễ dàng đối phó. Họ có những võ công kỳ bí mà chúng ta khó lòng tưởng tượng nổi.”

“Không còn thời gian để sợ hãi,” Ngọc Tâm nói, giọng kiên quyết. “Tôi phải tìm ra sự thật và trả thù cho gia tộc mình.”

“Vậy thì chúng ta phải tìm đến Lão Nhân Tử,” Tử Băng đề xuất. “Nghe nói ông ấy là một trong những cao thủ hàng đầu trong giới võ lâm, có thể giúp em.”

“Lão Nhân Tử?” Ngọc Tâm nhắc lại, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Ông ấy sống ở đâu?”

“Ở Tùng Sơn, xa lắm,” Tử Băng đáp. “Nhưng nếu chúng ta không đi ngay, có thể sẽ không còn cơ hội.”

“Thế thì không chần chừ nữa!” Ngọc Tâm nói, ánh mắt lấp lánh như sao. “Chúng ta xuất phát ngay bây giờ.”

Cả hai rời khỏi nơi hoang tàn của gia tộc, mang theo một chút hy vọng trong lòng. Đường đi đến Tùng Sơn không dễ dàng, nhưng Ngọc Tâm và Tử Băng quyết tâm vượt qua mọi khó khăn. Họ vượt qua những ngọn đồi, băng qua những con suối, lòng đầy háo hức và lo lắng.

Trên đường đi, Ngọc Tâm không ngừng suy nghĩ về những gì mình sẽ học được từ Lão Nhân Tử. Mỗi bước chân đều mang theo sự mong đợi. “Liệu tôi có đủ sức mạnh để đối đầu với Huyết Tộc?” Cô tự hỏi, nhưng rồi tự nhủ mình rằng chỉ cần quyết tâm, tất cả sẽ ổn.

“Ngọc Tâm, em đang nghĩ gì vậy?” Tử Băng hỏi, thấy cô trầm ngâm.

“Chỉ là… Tôi đang nghĩ về những gì sẽ xảy ra khi chúng ta gặp Lão Nhân Tử,” cô thừa nhận. “Ông ấy có thể giúp tôi trở thành một kiếm sĩ mạnh mẽ như tôi mơ ước không?”

“Em sẽ không chỉ là một kiếm sĩ mạnh mẽ, mà còn là một người bảo vệ những kẻ yếu,” Tử Băng nói, giọng điệu tự tin. “Tôi tin em có thể làm được.”

Họ tiếp tục cuộc hành trình, đôi khi gặp những người hành khất, những lữ khách lang thang trên đường. Ngọc Tâm luôn sẵn lòng giúp đỡ những người cần, điều đó khiến Tử Băng cảm thấy tự hào về cô.

“Em thật sự có tấm lòng rộng mở,” Tử Băng nói khi họ dừng lại nghỉ chân. “Nhưng em cũng phải nhớ rằng không phải ai cũng xứng đáng với sự giúp đỡ đó.”

“Tôi biết,” Ngọc Tâm đáp, mỉm cười. “Nhưng tôi không thể ngồi yên khi thấy người khác khổ sở. Đó là lý do tôi muốn trở nên mạnh mẽ.”

Cuối cùng, sau nhiều ngày rong ruổi, họ đã đến chân Tùng Sơn. Ngọn núi hùng vĩ nổi bật giữa bầu trời xanh thẳm, như một bức tranh tuyệt đẹp. “Đến rồi,” Tử Băng nói, ánh mắt sáng lên. “Bây giờ chỉ còn lại việc tìm Lão Nhân Tử.”

Họ men theo con đường mòn, hít thở không khí trong lành của núi rừng. Mỗi bước đi như đánh thức sự phấn khởi trong lòng. Nhưng khi đến gần đỉnh núi, họ gặp một bóng người đứng chờ.

“Các ngươi là ai?” Giọng nói của người đó vang lên, lạnh lùng như gió núi.

“Chúng tôi… chúng tôi đến tìm Lão Nhân Tử,” Ngọc Tâm đáp, không giấu nổi sự hồi hộp.

“Lão Nhân Tử không tiếp khách dễ dàng,” người đó nói, ánh mắt nghi ngờ. “Nếu muốn gặp, các ngươi phải vượt qua một thử thách.”“Thử thách?” Ngọc Tâm hỏi, lòng hồi hộp. “Thử thách gì?”

“Chỉ cần đánh bại ta trong một trận đấu,” người đó nói, giọng điệu thách thức. “Nếu các ngươi thắng, ta sẽ dẫn đường. Còn nếu thua, hãy rời khỏi đây ngay lập tức.”

“Thật là vô lý,” Tử Băng lầm bầm. “Chúng tôi chỉ muốn gặp sư phụ.”

“Nhưng đây là quy tắc,” người đó nhắc lại, không hề nhượng bộ.

Ngọc Tâm nhìn Tử Băng, ánh mắt đầy quyết tâm. “Được rồi, tôi sẽ đấu.”

Tử Băng nhíu mày. “Ngọc Tâm, em có chắc không?”

“Chắc chắn,” cô đáp, không chút do dự. “Tôi không thể lùi bước. Đây là cơ hội để chứng tỏ bản thân.”

“Vậy thì hãy cẩn thận,” Tử Băng cảnh báo, nhưng không thể ngăn được sự quyết tâm của cô.

Cả hai bắt đầu chuẩn bị cho trận đấu. Người đó đứng thẳng, vẻ mặt đầy tự tin, trong khi Ngọc Tâm cảm thấy dòng máu trong người mình chảy mạnh mẽ. Cô nắm chặt chuôi kiếm Nguyệt Huyền, cảm nhận sức mạnh từ nó.

“Bắt đầu!” Người đó ra hiệu.

Ngọc Tâm lao lên, vận dụng tất cả những gì cô đã học được. Những chiêu thức nhanh nhẹn, nhẹ nhàng như gió, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh tàn phá. Cô ra đòn, mỗi cú chém đều mang theo quyết tâm báo thù cho gia tộc.

Người đó né tránh một cách khéo léo, nhưng Ngọc Tâm không dễ dàng từ bỏ. Cô tiếp tục tấn công, trái tim đập rộn ràng trong lồng ngực. Đối thủ của cô bắt đầu có dấu hiệu chao đảo.

“Không tệ,” người đó thừa nhận, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. “Nhưng chưa đủ để đánh bại ta.”

Ngọc Tâm không đáp, chỉ tập trung vào từng nhịp thở, từng động tác của mình. Cô biết rằng đây không chỉ là một trận đấu bình thường, mà còn là cơ hội để chứng minh sức mạnh của bản thân.

Một cú chém mạnh mẽ, rồi một cú xoay người, Ngọc Tâm cảm thấy sức mạnh từ bên trong đang trỗi dậy. Cô nhìn thẳng vào mắt đối thủ, trong lòng ngập tràn ý chí chiến đấu.

“Ta sẽ không thất bại!” Cô hô lớn, lao lên tấn công lần cuối cùng.

Trận đấu diễn ra căng thẳng, nhưng với từng cú đánh, Ngọc Tâm nhận ra rằng mình đang tiến gần hơn đến mục tiêu. Cô muốn không chỉ đánh bại đối thủ, mà còn muốn chứng minh rằng mình có thể trở thành một kiếm sĩ mạnh mẽ.

Khi trận đấu kết thúc, Ngọc Tâm đứng thẳng, mồ hôi ướt đẫm trên trán, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi. Cô đã làm được điều mình muốn.

“Ngươi thắng,” người đó thừa nhận, ánh mắt đã có phần tôn trọng. “Ta sẽ dẫn đường.”

“Cảm ơn,” Ngọc Tâm thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn đầy hồi hộp. Họ cuối cùng cũng có cơ hội gặp Lão Nhân Tử.

“Đi theo ta,” người đó nói và dẫn đường l*n đ*nh núi. Ngọc Tâm và Tử Băng theo sau, lòng đầy hy vọng và mong đợi. Hành trình mới đang chờ đợi họ, và cuộc chiến với Huyết Tộc chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn