Huyết Tộc Tranh Bá
Chương 1: Bi kịch của Ngọc Tâm
Đêm tối bao trùm, ánh trăng mờ ảo chiếu xuống ngôi làng nhỏ bé nằm bên sườn núi. Tiếng gió thổi xào xạc qua những tán cây, nhưng trong lòng Ngọc Tâm, tiếng thở gấp gáp của cô như lấn át mọi âm thanh xung quanh. Cô đứng lặng bên bờ suối, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía gia tộc đang cháy rực. Cảnh tượng khủng khiếp ấy như một cơn ác mộng không bao giờ kết thúc.
Gia tộc của cô, một trong những dòng tộc võ lâm nổi tiếng, giờ chỉ còn là tro tàn. Những tiếng kêu gào, tiếng gầm gừ của Huyết Tộc vang vọng trong tâm trí Ngọc Tâm. Hình ảnh cha mẹ cô, những người đã dạy cô võ công và đạo lý, giờ đây không còn nữa. Chỉ còn lại những ký ức đau thương, nỗi mất mát không gì bù đắp nổi. "Tại sao? Tại sao lại xảy ra chuyện này?" Cô tự hỏi, nỗi phẫn nộ dâng trào trong lòng.
Ngọc Tâm lùi lại, bàn tay nắm chặt lấy chuôi kiếm Nguyệt Huyền, món vũ khí mà cha cô đã trao cho cô trong những ngày bình yên. "Tôi sẽ không để điều này xảy ra một lần nữa." Cô thầm hứa, ánh mắt quyết đoán. Huyết Tộc sẽ phải trả giá cho những gì chúng đã làm.
Bên cạnh đó, Hàn Tử Băng, một nam tử cao lớn, đã chứng kiến cảnh tượng thảm khốc từ xa. Anh không thể đứng yên khi thấy Ngọc Tâm đau khổ. "Ngọc Tâm!" Anh gọi, chạy đến bên cô. "Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!"
Ngọc Tâm quay lại, nước mắt lăn dài trên má. "Không! Tôi phải tìm ra kẻ đứng sau tất cả. Tôi không thể bỏ cuộc." Cô nghiến răng, ánh mắt đầy quyết tâm.
Tử Băng nhìn cô, nỗi lo lắng hiện rõ. "Em không thể đơn độc. Huyết Tộc rất mạnh. Chúng ta cần phải tìm kiếm sự giúp đỡ từ các môn phái khác."
"Giúp đỡ?" Ngọc Tâm cười khẩy. "Họ đã bao giờ giúp gia tộc tôi chưa? Không! Tất cả chỉ đứng nhìn, chờ đợi thời cơ để trục lợi."
"Vậy em định làm gì? Một mình chống lại cả Huyết Tộc?" Tử Băng hỏi, giọng điệu có chút bực bội.
"Có thể tôi không đủ sức mạnh, nhưng tôi có sự quyết tâm. Và tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra kẻ thù." Ngọc Tâm nói, giọng kiên quyết.Tử Băng thấy cô như lửa thiêu, không thể nào ngăn nổi. Anh thở dài, lặng lẽ đi bên cạnh, cùng cô hướng về phía những tàn tích của gia tộc. "Nếu em đã quyết, tôi sẽ đi cùng. Nhưng chúng ta cần phải có kế hoạch."
Ngọc Tâm nhìn anh, lòng ấm lại đôi chút. "Cảm ơn anh, nhưng hãy nhớ, tôi không cần ai bảo vệ. Tôi sẽ tự mình làm mọi thứ."
"Rõ ràng là em cần, và tôi cũng không thể đứng nhìn em tự thân đối đầu với Huyết Tộc. Họ không phải là những kẻ có thể dễ dàng đánh bại." Tử Băng nói, nụ cười nhẹ nhàng nhưng có chút nghiêm túc.
Ngọc Tâm hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự hiện diện của Tử Băng bên cạnh. "Được rồi. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm kiếm sức mạnh. Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi sẽ từ bỏ mục tiêu của mình."
Khi cả hai quay trở lại, Ngọc Tâm cảm thấy một sự trống rỗng trong lòng. Những kỷ niệm đẹp đẽ về gia tộc giờ đã trở thành ký ức đau thương. Cô cần phải tìm kiếm sự thật, nhưng trong lòng cô, một nỗi lo lắng khác cũng đang âm thầm lớn lên. Liệu cô có thể tìm được kẻ thù, và liệu có thể trả thù cho những người đã mất?
Cả hai quyết định rời khỏi ngôi làng, tìm đến những người bạn cũ, những người có thể giúp đỡ họ trong hành trình này. Ngọc Tâm hy vọng rằng, với sức mạnh và quyết tâm, cô sẽ có thể phục hồi danh dự gia tộc và trả thù cho cha mẹ mình.
Đêm dần trôi, và bầu trời trở nên tĩnh lặng. Huyết Tộc vẫn đang ẩn nấp đâu đó, chờ đợi thời cơ để tiếp tục những âm mưu đen tối. Nhưng Ngọc Tâm và Hàn Tử Băng đã sẵn sàng, quyết tâm không chỉ tìm kiếm kẻ thù mà còn tìm lại chính bản thân mình trong cuộc chiến này.
Và giữa những cơn gió lạnh lẽo, một lời hứa thầm lặng được thốt ra từ trái tim của Ngọc Tâm: "Tôi sẽ không để những giọt máu này đổ xuống vô ích."