Huyết Tộc Tranh Bá

Chương 11: Bí mật bị lộ

Ngọc Tâm và Hàn Tử Băng đứng giữa chiến trường, hơi thở hổn hển, nhưng ánh mắt họ vẫn rực lửa quyết tâm. Những kẻ thù đã lùi lại, nhưng sự căng thẳng vẫn hiện hữu. Cả hai cảm nhận được sự hiện diện của Liên Vân, nhưng cô lại im lặng, như thể có điều gì đó đang đè nặng tâm trí.

“Liên Vân, sao cô không nói gì?” Ngọc Tâm hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt.

Liên Vân nhìn sang, đôi mắt đen của cô lấp lánh ánh sáng kỳ lạ. “Tôi... tôi có điều này phải nói với các bạn.” Giọng nói của cô không còn tự tin như trước.

“Cô không phải lo lắng, chỉ cần nói ra đi.” Hàn Tử Băng khuyến khích, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác không lành.

Liên Vân hít một hơi thật sâu. “Tôi là thành viên của Huyết Tộc.” Câu nói như một quả bom nổ giữa không gian tĩnh lặng. Ngọc Tâm như bị tát vào mặt, còn Hàn Tử Băng thì trân trối, không thể tin vào những gì vừa nghe.

“Cô nói gì cơ?” Ngọc Tâm thốt lên, cảm giác như mọi thứ xung quanh bỗng chốc sụp đổ.

“Đúng vậy,” Liên Vân tiếp tục, giọng điệu giờ đây đã mất đi sự tự tin. “Tôi không thể giấu mãi. Tôi đã được Huyết Tộc cứu sống khi còn nhỏ, và bây giờ tôi... tôi phải trở về.”

“Cô không thể!” Ngọc Tâm phản đối, tức giận. “Cô đã đứng về phía chúng tôi, vì sao lại quay lưng?”

“Không phải vậy! Tôi chỉ muốn tìm ra sự thật về bản thân mình,” Liên Vân đáp, sự hoảng loạn hiện rõ trong ánh mắt. “Huyết Tộc đang tìm kiếm tôi. Tôi có một vai trò trong cuộc chiến này.”

“Vai trò nào?” Hàn Tử Băng lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Cô không thể để họ lợi dụng mình!”

Liên Vân cắn môi, không biết phải nói gì. “Tôi... tôi không muốn chiến đấu với các bạn, nhưng tôi không thể từ bỏ Huyết Tộc. Họ là gia đình của tôi.”

Ngọc Tâm cảm thấy trái tim mình như bị xé nát. Cô đã coi Liên Vân như một người bạn, nhưng giờ đây, mọi thứ lại trở nên phức tạp. “Cô thật ngu ngốc khi đứng về phía những kẻ yếu đuối!” Câu nói ấy bật ra, nhưng Ngọc Tâm không hề cảm thấy nhẹ nhõm.

“Tôi không yếu đuối! Tôi chỉ... đang tìm kiếm danh phận của mình!” Liên Vân quát lại, đôi mắt ánh lên sự tức giận.“Danh phận? Danh phận của một kẻ giết người?” Ngọc Tâm không kiềm chế được, lòng đầy chua chát. “Cô sẽ làm gì? Để Huyết Tộc chiếm lấy chúng ta?”

“Chúng ta không thể để sự khác biệt này chia rẽ chúng ta!” Hàn Tử Băng nói, cố gắng hòa giải. “Liên Vân, nếu cô còn tình bạn với chúng tôi, hãy đứng về phía chúng tôi.”

Liên Vân nhìn cả hai, đôi mắt cô dần lấp lánh nước. “Tôi... tôi không biết mình nên làm gì. Tôi không muốn làm tổn thương các bạn.”

“Vậy thì hãy chọn,” Ngọc Tâm nói, giọng điệu cứng rắn. “Chọn giữa chúng tôi và Huyết Tộc.”

Cả ba đứng im lặng, không ai muốn phá vỡ bầu không khí nặng nề. Liên Vân quay đi, trong lòng tràn đầy mâu thuẫn. Cô cảm thấy như bị dồn vào chân tường, không lối thoát.

“Chúng ta phải đi,” Hàn Tử Băng cắt đứt sự im lặng. “Không thể chần chừ thêm.”

“Đi đâu?” Ngọc Tâm hỏi, vẫn chưa hết bàng hoàng.

“Tìm kiếm sự thật về Huyết Tộc,” Hàn Tử Băng đáp, ánh mắt kiên quyết. “Chúng ta không thể để sự thật bị che giấu.”

Liên Vân cảm thấy một cảm giác tội lỗi dâng lên. Có lẽ, cô đã làm tổn thương những người bạn mà mình quý trọng nhất. Nhưng cô cũng không thể từ bỏ Huyết Tộc, nơi đã mang lại cho cô cuộc sống.

“Đi thôi,” Ngọc Tâm nói, nhưng không nhìn Liên Vân. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”

Họ bắt đầu bước đi, nhưng trong lòng mỗi người, những câu hỏi và nghi ngờ vẫn còn ám ảnh. Liệu Liên Vân có thật sự đứng về phía họ? Hay cô sẽ quay lưng lại với họ để trở về với Huyết Tộc?

Đêm buông xuống, ánh trăng mờ ảo chiếu sáng con đường phía trước. Ngọc Tâm và Hàn Tử Băng quyết tâm bước tiếp, nhưng bóng dáng của Liên Vân vẫn lơ lửng như một câu hỏi chưa có lời giải. Cuộc chiến chưa kết thúc, và những bí mật vẫn đang chờ được khai phá.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn