Ngọc Tâm nắm chặt kiếm trong tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại truyền đến lòng bàn tay cô. Đêm tối như bao trùm lấy mọi thứ, chỉ còn ánh trăng mờ ảo chiếu sáng khuôn mặt những kẻ đang đối diện. Ánh mắt cô dán chặt vào Tần Vân, kẻ đã từng là bạn, giờ trở thành kẻ thù.
“Ngươi nghĩ rằng có thể trốn thoát sao?” Tần Vân lạnh lùng nói, từng từ như đâm thẳng vào tim Ngọc Tâm.
“Ta không trốn chạy. Ta đang đứng về phía chính nghĩa,” Ngọc Tâm đáp, giọng kiên quyết. Cô không thể để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình, không thể cho phép Huyết Tộc thắng lợi trong trận này.
Hàn Tử Băng đứng chắn trước Ngọc Tâm, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Ngươi sẽ không làm hại cô ấy!” Anh quát, từng cơ bắp trên người căng cứng, sẵn sàng cho một cuộc chiến.
“Thật thú vị,” Tần Vân cười nhạt, “để xem sức mạnh của một kẻ phản bội có thể đi xa đến đâu.”
“Cẩn thận!” Ngọc Tâm kêu lên khi Tần Vân lao về phía họ. Hàn Tử Băng nhanh chóng tung ra “Hàn Băng Quyền”, nhưng Tần Vân đã lăn người né được. Cuộc chiến giữa họ bắt đầu trong sự hỗn loạn, những cú đấm, những chiêu thức mạnh mẽ vang lên, hòa quyện với tiếng gió rít qua từng khe hở.
“Đừng để hắn thoát!” Ngọc Tâm hét lên, lòng đầy quyết tâm. Cô vung “Nguyệt Huyền Kiếm”, ánh sáng từ lưỡi kiếm lung linh như sao trời, nhưng Tần Vân khéo léo tránh được. “Cô đã học được nhiều điều,” hắn nói, “nhưng vẫn chưa đủ.”
“Đủ rồi!” Hàn Tử Băng gầm lên, lại một cú đấm mạnh mẽ nhằm vào Tần Vân, nhưng hắn nhanh chóng lùi lại, nở một nụ cười thách thức.
“Ngọc Tâm!” Liên Vân từ phía bên kia kêu lên, cô đã hạ gục một tên tay sai Huyết Tộc khác và giờ đang chạy tới hỗ trợ. “Chúng ta không thể để họ chiếm ưu thế!”
“Đúng vậy!” Ngọc Tâm thét lên, lòng tràn đầy sức mạnh. Cô chạy tới bên Hàn Tử Băng, hai người phối hợp tấn công, tạo thành một thế trận vững chắc.
“Liên Vân, cẩn thận!” Hàn Tử Băng quát khi một tên tay sai nữa từ phía sau lao tới. Liên Vân khéo léo quay lại, dùng “Thập Nhị Chưởng” để đẩy lùi kẻ thù. Những cơn gió mạnh mẽ từ tay cô cuốn theo, tạo ra một bức tường bảo vệ.
“Không thể để chúng ta bị bao vây!” Ngọc Tâm nói, quyết định tấn công về phía Tần Vân. “Ta sẽ không để ngươi thắng!”
“Tốt! Ta cũng không dễ dàng bỏ cuộc!” Tần Vân đáp lại, ánh mắt đầy thù hận. Hắn vung “Mị Nhân Đao”, những đường kiếm như những con rắn lao tới, nhưng Ngọc Tâm đã sẵn sàng.
“Nguyệt Huyền Kiếm!” Cô quát, một chiêu thức tuyệt đẹp lao ra, ánh sáng lấp lánh như mặt trăng giữa đêm. Hai lưỡi kiếm va chạm, tạo ra một tiếng nổ lớn. Ngọc Tâm cảm thấy sức mạnh của mình dâng trào, nhưng cũng cảm nhận được mồ hôi lấm tấm trên trán.“Ngọc Tâm, không được phân tâm!” Hàn Tử Băng nhắc nhở, anh đã kịp thời đánh bật một tên tay sai đang lao về phía cô.
“Ta biết!” Ngọc Tâm trả lời, lòng đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể thua!”
Cuộc chiến diễn ra ác liệt, những tiếng gầm thét vang vọng khắp nơi. Ngọc Tâm cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng cũng không cho phép mình dừng lại. Họ đã đến quá gần với mục tiêu, không thể lùi bước.
“Đánh!” Liên Vân hét lên, và cả ba lao vào tấn công, tạo nên một sức mạnh không thể ngăn cản.
“Cô thật ngu ngốc khi đứng về phía những kẻ yếu đuối!” Tần Vân gầm lên, nhưng Ngọc Tâm chỉ mỉm cười.
“Chỉ có những kẻ yếu mới không dám đứng lên chiến đấu!”
Cuộc chiến kéo dài, và cuối cùng, Tần Vân bắt đầu lộ ra dấu hiệu mệt mỏi. Ngọc Tâm nhận thấy, đây chính là thời điểm. “Hàn Tử Băng, cùng ta!” Cô kêu lên, và họ cùng lao về phía Tần Vân.
Tần Vân nhận ra mối nguy hiểm, nhưng đã quá muộn. “Không!” Hắn quát, nhưng Ngọc Tâm và Hàn Tử Băng đã áp sát.
“Nguyệt Huyền Kiếm!” Ngọc Tâm hét lên, chém một nhát quyết định, cùng với cú đấm mạnh mẽ từ Hàn Tử Băng.
Nhưng bất ngờ, Tần Vân lùi lại, chớp lấy cơ hội. Hắn vung “Mị Nhân Đao” một lần nữa, nhưng không đủ sức để hạ gục cả hai. “Hãy nhớ lấy, cuộc chiến này chưa kết thúc!” Hắn gầm lên, rồi nhanh chóng lùi về phía bóng tối.
“Chúng ta đã thắng một trận!” Liên Vân thở hổn hển, ánh mắt rực sáng. “Nhưng sẽ còn nhiều thử thách phía trước.”
“Đúng vậy,” Ngọc Tâm đáp, lòng vẫn đầy nghi ngại. “Huyết Tộc sẽ không dễ dàng từ bỏ.”
“Chúng ta sẽ chuẩn bị cho trận tiếp theo,” Hàn Tử Băng nói, ánh mắt kiên định. “Không ai có thể ngăn cản chúng ta.”
Ngọc Tâm gật đầu, cảm giác hồi hộp dâng lên trong lòng. Huyết Tộc vẫn còn đó, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.