Huyết Quang Đế Quốc

Chương 9: Cuộc gặp gỡ định mệnh

Minh Thiện và Hằng vừa trở về nhà, nỗi lo lắng vẫn đeo bám họ. Minh Thiện ngồi xuống ghế, tay nắm chặt thành ghế. Anh biết rằng mọi thứ không đơn giản như anh nghĩ. Hằng, với vẻ mặt quyết tâm, ngồi đối diện anh, ánh mắt đầy kiên định.

“Minh Thiện, em cảm thấy có điều gì đó đang thay đổi trong em,” Hằng nói, giọng điệu nghiêm túc. “Hôm nay, khi nghe những lời từ nhóm lính đó, em cảm thấy sức mạnh trong mình đang trỗi dậy.”

“Em nói sao?” Minh Thiện ngạc nhiên. “Sức mạnh gì cơ?”

“Em không rõ lắm,” Hằng thở dài. “Nhưng em cảm thấy có một nguồn năng lượng kỳ lạ. Như thể có điều gì đó đang kêu gọi em.”

“Có thể đó là sức mạnh huyết quang,” Minh Thiện đoán, trong lòng dâng lên nỗi lo sợ. “Nếu đúng như vậy, em sẽ trở thành mục tiêu của cả hai phe.”

“Em không sợ,” Hằng tự tin. “Em muốn tìm hiểu về nó. Có thể nó sẽ giúp chúng ta trong cuộc chiến này.”

“Nhưng nếu họ phát hiện ra em, em sẽ gặp nguy hiểm,” Minh Thiện cảnh báo. “Chúng ta không thể để bất kỳ ai biết về điều này.”

Hằng gật đầu, nhưng ánh mắt của cô vẫn sáng lên. “Em sẽ giữ bí mật. Nhưng em cũng cần phải thử nghiệm sức mạnh này. Em không thể ngồi yên chờ đợi.”

Minh Thiện không thể không lo lắng. Hằng không chỉ là một người bạn, mà còn là người anh yêu thương. Anh không muốn cô phải đối mặt với nguy hiểm. Nhưng cùng lúc, anh cũng hiểu rằng sức mạnh của Hằng có thể là chìa khóa cho cuộc chiến phía trước.

“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Minh Thiện hỏi, giọng trầm xuống.

“Em muốn đi đến nơi mà cha em đã từng nghiên cứu về huyết quang,” Hằng đề xuất. “Có thể ở đó em sẽ tìm ra điều gì đó hữu ích.”

“Nhưng đó là một nơi rất nguy hiểm,” Minh Thiện phản đối. “Chúng ta không thể mạo hiểm.”

“Đó là nơi duy nhất em có thể tìm hiểu về sức mạnh của mình,” Hằng nói, kiên quyết. “Em không thể để bản thân mình trở thành gánh nặng. Em muốn trở thành một phần của cuộc chiến này.”

Minh Thiện thở dài, sự bướng bỉnh của Hằng khiến anh không thể không cảm phục. “Được rồi, nhưng em phải hứa với anh sẽ cẩn thận.”

Hằng mỉm cười, sự hạnh phúc lóe lên trong mắt. “Em hứa.”

Khi đêm xuống, họ chuẩn bị lên đường. Trong lòng Minh Thiện, một cảm giác hồi hộp trỗi dậy. Hằng đang khám phá sức mạnh của mình, nhưng điều đó cũng đồng nghĩa với việc họ đang lún sâu vào những mối nguy hiểm chưa biết. Anh không thể để Hằng một mình trong hành trình này.

Trên đường đi, những bóng tối dần dày đặc hơn, và sự yên tĩnh bao trùm xung quanh. Minh Thiện cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ đi qua những con đường vắng vẻ, lòng anh đầy lo âu. Có cảm giác như một cái gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước.

Khi đến nơi, Hằng đứng lại, đôi mắt sáng rực. “Đây chính là nơi cha em đã nghiên cứu.”

Minh Thiện nhìn quanh, nơi này không khác gì một ngôi đền cổ kính. Những bức tường rêu phong, những bậc thang dẫn lên một gian phòng lớn. “Chúng ta sẽ vào trong,” anh nói, giọng chắc chắn.

Hằng gật đầu, và họ cùng nhau bước vào. Không khí bên trong lạnh lẽo, và những ánh sáng lấp lánh như đang nhấp nháy từ những viên đá quý. Minh Thiện cảm nhận được một sức mạnh kỳ lạ trong không gian này. Anh đưa tay chạm vào một viên đá, và bất ngờ, một luồng ánh sáng đỏ bùng lên.

“Minh Thiện!” Hằng kêu lên, đôi mắt mở to. “Anh có thấy không?”

“Có,” Minh Thiện đáp, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Đây chính là sức mạnh huyết quang.”“Em cảm thấy nó đang gọi tên em,” Hằng nói, giọng đầy thán phục. “Em phải chạm vào nó.”

“Không, Hằng! Đừng!” Minh Thiện kêu lên, nhưng Hằng đã tiến về phía viên đá. Khi bàn tay cô chạm vào, một cơn sóng ánh sáng mãnh liệt bùng nổ, bao trùm cả không gian. Minh Thiện nhắm mắt lại, cảm nhận được sức mạnh đang tràn ngập xung quanh.

Khi mở mắt ra, Hằng đã đứng giữa vòng ánh sáng, đôi mắt cô phát sáng như những vì sao. “Em cảm thấy sức mạnh!” Hằng hét lên, sự hạnh phúc tràn ngập trong giọng nói. “Em có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh.”

“Nhưng hãy cẩn thận!” Minh Thiện hô lên, lòng anh tràn đầy lo lắng. “Điều này có thể thu hút sự chú ý của kẻ thù.”

Chưa kịp nói hết câu, một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài. Họ quay lại, thấy một nhóm lính đang tiến lại gần. “Chúng ta phải đi ngay!” Minh Thiện kêu lên, nắm chặt tay Hằng.

Nhưng Hằng vẫn đứng đó, một nụ cười rạng rỡ trên môi. “Em không thể rời đi. Em phải kiểm soát sức mạnh này.”

“Đừng ngu ngốc, Hằng! Họ sẽ bắt được em!” Minh Thiện gào lên, lòng dâng trào sự sợ hãi. Anh kéo cô về phía cửa, nhưng Hằng đã quá say mê với sức mạnh đang tràn ngập trong cô.

“Mọi người sẽ không thể làm hại chúng ta!” Hằng quả quyết, đôi mắt sáng rực. “Em có thể bảo vệ chúng ta!”

Lời nói của Hằng khiến Minh Thiện cảm thấy rối bời. Anh không biết nên làm gì lúc này. Hắn không thể để Hằng bị tổn thương, nhưng sức mạnh của cô cũng là điều mà cả hai phe đang săn lùng.

“Đi thôi, Hằng!” Minh Thiện kéo tay cô, nhưng sức mạnh trong Hằng bùng nổ mạnh mẽ hơn. Một cơn lốc ánh sáng xuất hiện, và nhóm lính bên ngoài hoảng loạn lùi lại.

“Chạy đi!” Minh Thiện hét lên, nhưng Hằng vẫn đứng yên, như thể bị sức mạnh hút vào.

Cuối cùng, một người lính trong nhóm đã lấy lại bình tĩnh và tiến lên, rút kiếm ra. “Dừng lại ngay!” hắn quát. “Cô không thể kiểm soát sức mạnh đó!”

“Em sẽ không để họ làm hại mình!” Hằng nói, giọng đầy quyết tâm. “Em sẽ bảo vệ chúng ta!”

Minh Thiện cảm thấy nỗi lo lắng trào dâng. “Hằng, hãy nghe anh! Em không thể làm điều này một mình!”

Khi nhóm lính tiến lại gần hơn, Hằng đột nhiên giơ tay lên, và ánh sáng huyết quang từ viên đá lan tỏa ra, bao trùm cả không gian. Một tiếng nổ lớn vang lên, và Minh Thiện bị đẩy lùi ra sau.

“Mọi người không thể cản được em!” Hằng hét lên, nhưng trong lòng Minh Thiện, nỗi lo lắng không ngừng gia tăng.

Khi ánh sáng tắt dần, Hằng ngã xuống đất, th* d*c. Minh Thiện vội vàng lao đến bên cô, nhưng ánh mắt của Hằng đã trở nên mờ mịt. “Em… em không kiểm soát được,” cô thì thào.

“Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” Minh Thiện hối hả, kéo Hằng dậy. Nhưng những tiếng bước chân đang đến gần, và họ không còn thời gian.

Khi rời khỏi ngôi đền, Minh Thiện cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập. Mọi thứ xung quanh như đang nóng lên, và anh biết rằng cả hai đã trở thành mục tiêu. Họ không chỉ phải đối mặt với những kẻ tham lam mà còn phải tìm cách kiểm soát sức mạnh huyết quang đang trỗi dậy trong Hằng.

“Chúng ta sẽ tìm cách bảo vệ em,” Minh Thiện thì thầm, lòng đầy quyết tâm. “Dù có phải hy sinh tất cả, anh sẽ không để em một mình.”

Nhưng trong bóng tối, một nụ cười lạnh lùng xuất hiện. Trần Quốc Cường đã theo dõi từng bước đi của họ, và hắn biết rằng cuộc chiến sắp bắt đầu.

truyenfull,truyenfull vn