Minh Thiện và Hằng rời khỏi ngôi nhà, tâm trí họ nặng trĩu với những thông tin vừa nhận. Không khí bên ngoài trở nên ngột ngạt, như báo hiệu những cơn bão sắp đổ bộ. Họ cần phải hành động, nhưng làm thế nào để bắt đầu?
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Huyền Tôn và Cường,” Hằng đề xuất, đôi mắt sáng lên với quyết tâm. “Có thể họ đang âm thầm cấu kết với nhau.”
“Đúng vậy,” Minh Thiện gật đầu. “Nhưng làm thế nào để có được thông tin mà không bị phát hiện?”
“Chúng ta có thể tìm kiếm những người từng phục vụ dưới quyền của họ,” Hằng nói. “Có thể có những người sẵn lòng nói ra sự thật.”
Minh Thiện mỉm cười. “Em luôn biết cách tìm ra giải pháp.”
Họ quyết định đến một quán rượu nhỏ, nơi những người lính thường tụ tập sau những ngày dài. Đây là nơi lý tưởng để thu thập thông tin mà không bị chú ý.
Khi bước vào quán, không khí nhộn nhịp và tiếng cười nói vang vọng. Minh Thiện lướt mắt quanh phòng, nhanh chóng phát hiện một nhóm lính ngồi ở góc. Họ đang trò chuyện, vẻ mặt nghiêm túc hơn bình thường. Anh chỉ tay về phía họ.
“Em nghĩ chúng ta nên lại gần họ,” anh nói.
“Được,” Hằng đáp, nắm chặt tay Minh Thiện. “Hãy để em nói chuyện với họ.”
Hằng tiến đến, đôi mắt to tròn mở ra như một cánh cửa, thu hút sự chú ý của nhóm lính. “Chào các anh, có thể cho tôi tham gia vào cuộc trò chuyện không?”
Một người lính trong nhóm, với bộ râu rậm và ánh mắt nghi ngờ, nhìn Hằng rồi quay sang những người khác. “Cô là ai? Tại sao lại muốn biết về chúng tôi?”
“Tôi là bạn của Minh Thiện, con trai của tướng quân Nguyễn,” Hằng tự tin giới thiệu. “Chúng tôi đang tìm kiếm thông tin về những điều đã xảy ra trong quá khứ.”
“Minh Thiện?” Người lính nhíu mày, rồi nhìn về phía Minh Thiện đang đứng gần đó. “Cậu ta có thể là một vấn đề lớn cho chúng ta.”
Minh Thiện tiến lại gần, tạo không khí thân thiện. “Tôi chỉ muốn biết sự thật về cái chết của cha tôi. Tôi cần sự giúp đỡ của các anh.”Một người lính khác, có vẻ cẩn trọng hơn, lên tiếng. “Sự thật không phải lúc nào cũng dễ chịu. Cậu thực sự muốn biết không?”
“Có,” Minh Thiện khẳng định. “Tôi không sợ điều đó.”
“Được,” người lính gật đầu, nhìn quanh như thể đang tìm kiếm ai đó. “Có một kẻ phản bội trong hàng ngũ. Huyền Tôn không phải là người duy nhất mà cậu nên lo lắng. Còn Trần Quốc Cường, hắn ta đang âm thầm lôi kéo nhiều người.”
“Cường?” Minh Thiện hỏi, lòng trĩu nặng. “Hắn ta có liên quan gì đến cái chết của cha tôi?”
“Nghe nói hắn đã thỏa thuận với Huyền Tôn để loại bỏ những ai cản đường hắn. Nếu cậu muốn tìm hiểu thêm, hãy cẩn thận,” người lính cảnh báo. “Có thể một trong số chúng ta sẽ phải trả giá.”
“Cảm ơn các anh,” Hằng nói, cảm giác lo lắng dâng lên. “Chúng tôi sẽ cẩn thận.”
Ra khỏi quán, Minh Thiện và Hằng trao đổi ánh nhìn lo lắng. “Cường đang chuẩn bị cho một kế hoạch gì đó,” Minh Thiện nói. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm.”
“Có thể chúng ta nên tìm đến những người đã từng làm việc cho Cường,” Hằng đề xuất. “Họ có thể biết được điều gì đó.”
“Đúng,” Minh Thiện đồng tình. “Nhưng hãy cẩn thận. Nếu bị phát hiện, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”
Họ quyết định trở về để lên kế hoạch. Mỗi bước đi như một nhát dao cắt vào lòng, Minh Thiện cảm nhận được sự căng thẳng. Anh cần phải bảo vệ Hằng, không để cô rơi vào tay những kẻ tàn nhẫn.
Khi trở về nhà, ánh sáng đã tắt dần, chỉ còn lại những bóng đen bao phủ mọi thứ. Minh Thiện ngồi xuống, nhắm mắt lại, cố gắng tìm ra giải pháp. Anh không thể để sự phản bội len lỏi vào tâm trí mình. Hằng đã đặt niềm tin vào anh, và anh sẽ không làm cô thất vọng.
“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Minh Thiện thì thầm, ánh mắt kiên định. “Dù có phải hy sinh tất cả.”
Trong khi đó, một bóng người lén lút theo dõi họ từ phía xa. Trần Quốc Cường, với nụ cười lạnh lẽo, đang lên kế hoạch cho bước tiếp theo. Hắn đã chờ đợi thời điểm này từ lâu. Và giờ đây, những kẻ mà hắn coi là kẻ thù sẽ phải trả giá cho sự ngu ngốc của mình.