Lyra đứng bất động, ánh mắt dán chặt vào hình bóng quen thuộc của Malakar. Sự xuất hiện của hắn như một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến cô cảm thấy rùng mình. “Ngươi… ngươi đã theo dõi chúng ta?” Cô hỏi, giọng nói lạc đi một chút.
Malakar bước ra khỏi bóng tối, nụ cười của hắn lạnh lẽo và đầy mỉa mai. “Theo dõi? Không, Lyra. Ta chỉ đến để xem liệu những kẻ yếu đuối như các ngươi có đủ sức mạnh để đối đầu với số phận.”
Kael siết chặt thanh kiếm, không rời mắt khỏi Malakar. “Ngươi không có quyền phán xét chúng ta. Đừng quên, chúng ta đã đánh bại quân lính của ngươi.”
“Đánh bại? Đó chỉ là khởi đầu thôi,” Malakar đáp, giọng nói trầm thấp. “Chẳng bao lâu nữa, dòng máu của ngươi sẽ trở thành vũ khí mạnh nhất mà ta từng thấy.”
Lyra cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Dòng máu của ta? Ngươi biết điều gì về nó?”
Malakar cười khẩy. “Ngươi không biết sao? Dòng máu của ngươi mang trong mình sức mạnh của mặt trăng. Không phải ngẫu nhiên mà ngươi có khả năng điều khiển ánh sáng. Chỉ cần ngươi chịu mở lòng, ta sẽ giúp ngươi khai thác sức mạnh ấy.”
“Ta không cần sự giúp đỡ của ngươi!” Lyra quát, cảm thấy sự tức giận dâng trào. “Ngươi chỉ muốn lợi dụng ta!”
“Chính xác,” hắn nói, bước lại gần hơn. “Nhưng không chỉ ta, mà cả vương quốc này đều đang cần sức mạnh của ngươi. Ngươi là hy vọng duy nhất để cứu Lunaris khỏi những cuộc chiến tranh vô nghĩa.”
Kael tiến lên một bước, che chắn cho Lyra. “Chúng ta không tin vào những lời lừa gạt của ngươi. Chúng ta sẽ tìm ra cách khác.”
“Cách khác?” Malakar nhếch môi. “Có lẽ các ngươi không biết rằng thời gian đang chạy trốn. Nếu không hành động nhanh chóng, ta sẽ không ngần ngại sử dụng sức mạnh của ngươi cho những mục đích khác.”
Mira đứng bên cạnh, cảm thấy nỗi sợ hãi lẫn hoang mang. “Chúng ta cần phải đi. Đây không phải lúc để tranh cãi với hắn.”
Lyra gật đầu, nhưng trong lòng cô không thể không suy nghĩ về những gì Malakar vừa nói. Dòng máu của cô có thật sự mang lại sức mạnh? Hay đó chỉ là một cái bẫy?“Lyra, đừng để hắn làm mờ mắt ngươi,” Kael nhắc nhở, ánh mắt kiên định. “Chúng ta cần phải tìm hiểu sự thật về nguồn gốc sức mạnh của ngươi, nhưng không phải từ hắn.”
“Đúng vậy,” Mira đồng tình. “Chúng ta có thể tìm kiếm thông tin từ những người khác, hoặc thậm chí là những bậc thầy phép thuật. Hãy để họ chỉ dẫn chúng ta.”
Malakar nhìn họ với vẻ thích thú. “Thú vị thật. Nhưng hãy nhớ, ta sẽ luôn ở đây, quan sát từng bước đi của các ngươi. Nếu các ngươi không nhanh chóng tìm ra câu trả lời, ta sẽ không ngần ngại dùng sức mạnh của mình để lấy những gì ta muốn.”
“Đừng có mơ!” Lyra gầm lên, nhưng Malakar đã quay lưng, hòa vào bóng tối của rừng.
“Chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Kael nói, giọng nói nặng nề. “Hắn sẽ không dừng lại đâu.”
Khi họ rời khỏi khu rừng, Lyra cảm thấy nỗi lo lắng len lỏi trong tâm trí. “Dòng máu của mình… có phải là chìa khóa để cứu vương quốc không?” Cô tự hỏi, nhưng không có câu trả lời nào cho những câu hỏi đó.
“Chúng ta sẽ tìm ra,” Kael khẳng định, bàn tay nắm chặt thanh kiếm. “Chỉ cần chúng ta ở bên nhau, không gì là không thể.”
Mira đưa tay vỗ vai Lyra. “Đừng quá lo lắng. Chúng ta sẽ cùng nhau khám phá bí mật này, và nếu cần, ta sẽ dùng những món ăn đặc biệt để tăng cường sức mạnh cho cả nhóm.”
Lyra mỉm cười nhẹ. “Cảm ơn các bạn. Tôi không thể làm điều này nếu không có các bạn.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng nhưng cũng đầy hy vọng. Họ tiếp tục đi, hướng về phía những bí mật chưa được khám phá của dòng máu Lyra, trong khi bóng tối vẫn âm thầm chực chờ.
Khi ánh trăng bắt đầu ló rạng, Lyra cảm thấy sức mạnh trong mình đang dần thức tỉnh. Nhưng câu hỏi vẫn đeo bám: Liệu sức mạnh ấy có đủ để bảo vệ những người cô yêu thương? Hay nó sẽ dẫn cô đến những điều tồi tệ hơn?
Cuộc hành trình mới chỉ bắt đầu, và Lyra biết rằng cô phải chuẩn bị cho mọi thứ sắp xảy ra. Số phận của vương quốc Lunaris nằm trong tay cô, nhưng liệu cô có đủ sức mạnh và can đảm để gánh vác trách nhiệm ấy?