Trong rừng cổ tích, không khí trở nên ngột ngạt, như thể thiên nhiên cũng đang căng thẳng chờ đợi điều gì đó. Họ tiến vào một khu vực rộng lớn, nơi những tia nắng yếu ớt chiếu rọi qua tán lá dày đặc, tạo ra những mảng sáng tối chập chờn. Lyra cảm nhận được sự hiện diện của kẻ thù, một thứ gì đó đang rình rập trong bóng tối.
“Cảm giác như có ai đó đang theo dõi chúng ta,” Kael thì thầm, ánh mắt sắc bén quét qua các bụi cây.
“Cần phải cẩn thận,” Mira nói, giọng nhỏ lại. “Tôi không thích cảm giác này chút nào.”
“Chúng ta cần phải tìm nguyên liệu tiếp theo. Malakar không đợi chúng ta,” Lyra khẳng định, quyết tâm không để nỗi sợ hãi làm chệch hướng mục tiêu.
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, khiến cả ba người đều quay lại. Một nhóm lính của Malakar, trang bị đầy đủ và mặt mũi lạnh lùng, xuất hiện từ những bóng cây. Chúng rút kiếm ra, ánh thép lấp lánh như những ngôi sao.
“Không thể tránh khỏi cuộc chiến này!” Kael kêu lên, thanh kiếm trong tay anh tỏa ra năng lượng mạnh mẽ. “Chuẩn bị!”
Lyra nhanh chóng tập trung năng lượng. “Tôi sẽ tạo lá chắn! Mira, hãy chuẩn bị thảo dược của cô!”
Mira gật đầu, nhanh chóng lấy ra những hũ nhỏ từ trong túi. “Tôi sẽ làm cho chúng yếu đi! Chỉ cần giữ chúng lại!”
Những bước chân nặng nề tiến gần hơn, tiếng thét của quân lính vang vọng trong không gian. “Giết chúng! Đừng để chúng thoát!” một tên chỉ huy gầm lên.
Lyra cảm thấy adrenaline dâng trào. “Bắt đầu nào!” cô quát, đồng thời giơ tay lên cao. Ánh sáng từ tay cô bùng nổ, tạo thành một lá chắn chói lóa, bảo vệ cả nhóm.
Kael lao về phía trước, gió cuộn quanh anh, tạo thành những lưỡi gió sắc như dao. “Hãy để tôi dẫn đầu!” anh hét lên, đâm thanh kiếm về phía kẻ thù.
Một tên lính xông lên, nhưng ngay khi hắn chuẩn bị tấn công, Kael đã sử dụng sức mạnh của mình để tạo ra một cơn gió mạnh, đẩy lùi hắn. “Chúng ta không thể để chúng áp đảo!” anh nói, hơi thở gấp gáp.
Lyra nhanh chóng phóng ánh sáng về phía những kẻ đang tấn công, khiến họ chao đảo. “Mira, bây giờ!” cô hét.
Mira ném một hũ thảo dược về phía quân lính, và một làn khói màu xanh lá bùng nổ. Những tên lính ho sặc sụa, ánh mắt hoang mang khi sức mạnh của thảo dược làm chúng yếu đi.
“Giỏi lắm!” Kael nói, đồng thời chém một tên lính khác. “Tiếp tục như vậy!”Lyra cảm thấy sức mạnh của ánh sáng trong tay mình gia tăng. “Chúng ta không thể dừng lại! Hãy bảo vệ nhau!”
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng, các đòn tấn công được phối hợp nhịp nhàng. Kael tạo ra gió, Lyra phóng ánh sáng, và Mira chuẩn bị thảo dược. Họ như những chiến binh được gắn kết bởi một sợi dây vô hình, không thể tách rời.
“Có quá nhiều!” Mira la lên khi nhìn thấy thêm quân lính từ phía rừng xuất hiện.
“Chúng ta phải rút lui!” Kael nói, nhưng ánh mắt Lyra vẫn kiên định. “Chúng ta không thể lùi bước. Chúng ta phải bảo vệ Lunaris!”
“Đúng vậy,” Mira đồng ý, mặc dù lòng vẫn lo lắng. “Chúng ta cần một kế hoạch.”
Lyra chớp mắt, cảm thấy một luồng sức mạnh từ sâu thẳm bên trong. “Tôi sẽ tạo ra một phép thuật mạnh mẽ hơn. Các bạn hãy chuẩn bị!”
Cô tập trung năng lượng, ánh sáng từ tay cô ngày càng rực rỡ. Kael và Mira lập tức đứng bên cạnh, sẵn sàng cho những gì sắp xảy ra.
“Bây giờ!” Lyra hét lên, buông tay, và một vụ nổ ánh sáng lớn diễn ra. Ánh sáng lan tỏa, khiến những tên lính kêu la trong hoảng loạn. Họ không thể chịu nổi sức mạnh của phép thuật này.
“Chúng ta có thể làm được!” Kael hô, tận dụng thời cơ lao vào tấn công.
Khi ánh sáng dần tắt, những tên lính còn lại đã hoảng loạn, và chúng bắt đầu rút lui. “Chạy! Chạy ngay!” chúng gào lên.
“Họ đang bỏ chạy!” Mira reo lên, vui mừng. “Chúng ta đã thắng!”
“Chưa vội mừng,” Kael cảnh báo, ánh mắt vẫn cảnh giác. “Malakar sẽ không bỏ qua chuyện này dễ dàng đâu.”
Lyra gật đầu, nhưng trong lòng cô cảm thấy một niềm hy vọng mới. “Chúng ta đã làm được. Và chúng ta sẽ còn mạnh mẽ hơn nữa.”
Nhưng khi họ bắt đầu di chuyển tiếp, một âm thanh khác lại vang lên, lần này là tiếng cười. Một bóng đen xuất hiện từ phía sâu trong rừng, và một giọng nói quen thuộc cất lên. “Thật thú vị khi thấy các ngươi đã trở thành những chiến binh. Nhưng cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.”
Lyra nhìn lên, nhận ra người đứng đó. “Malakar!” cô thốt lên, lòng dâng trào nỗi lo lắng. Cuộc chiến thật sự chỉ mới bắt đầu.