Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 91: Điểm binh điểm tướng 15

Trong quá khứ, dù cố ý hay vô tình, Hứa Văn Hồ đã nắm tay Lý Đào Hoa rất nhiều lần.

Cái nắm chặt khi cùng nhau chạy trốn, những đường nét rõ rệt của đốt ngón tay khi dùng sức, hơi ấm lan tỏa khi da thịt vô tình chạm vào nhau, và cả cảm giác hụt hẫng khi buông tay ra... Tất cả những điều đó Lý Đào Hoa đều đã trải qua.

Nhưng chưa lần nào khiến nàng rung động như lần này.

Chưa bao giờ Hứa Văn Hồ nắm tay nàng yếu ớt nhưng kiên định đến thế, rõ ràng đã cạn kiệt chút sức lực cuối cùng, nhưng vẫn cố bám víu không buông. Giống như người sắp c.h.ế.t đuối vớ được cọc gỗ trôi sông cuối cùng.

Lý Đào Hoa quay đầu lại, nhìn khuôn mặt ửng đỏ bệnh tật của Hứa Văn Hồ, mái tóc ướt đẫm mồ hôi dính bết vào má hắn, tim nàng thắt lại đau đớn.

Nàng nắm ngược lại tay Hứa Văn Hồ, dùng ngón cái nhẹ nhàng v**t v* những đường gân xanh đang đập trên mu bàn tay hắn như muốn an ủi: "Ta biết chàng đau, chính vì thế ta mới phải đi tìm đại phu cho chàng. Chàng ráng chịu đựng thêm một chút nữa thôi, ta sẽ về ngay, được không?"

Mồ hôi lấm tấm trên chóp mũi Hứa Văn Hồ trượt xuống nhân trung rồi đọng lại bên khóe môi. Hắn khó nhọc mở miệng, giọng khàn đặc đầy tủi thân, từng chữ rít qua kẽ răng: "Không được."

Lý Đào Hoa thở dài bất lực, ngồi xuống bên cạnh hắn, cúi người ghé sát môi vào vết thương trên cánh tay hắn, nhẹ nhàng thổi.

Cảm giác mát lạnh như gió xuân thổi qua, xoa dịu cơn đau như thiêu như đốt.

Đầu óc Hứa Văn Hồ trong cơn mê man bỗng loé lên tia tỉnh táo, khôi phục lại chút thần trí.

Hắn khó nhọc mở mắt ra. Trong ánh nến chập chờn tù mù, đập vào mắt hắn là khuôn mặt đang chăm chú của thiếu nữ.

Mày liễu mắt hạnh, má đào phớt hồng, hàng mi đen nhánh rợp bóng, mũi dọc dừa, môi đỏ thắm.

Hứa Văn Hồ ngẩn ngơ, thất thần hồi lâu.

Hắn vẫn biết nàng xinh đẹp, nhưng chưa bao giờ như lúc này, nàng khiến hắn cảm thấy... tim đập chân run đến thế.

"Đỡ hơn chưa?" Lý Đào Hoa cảm nhận được hắn đã mở mắt, nhưng không ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục thổi nhẹ vào vết thương.

Hương thơm thoang thoảng từ hơi thở của nàng len lỏi vào mũi Hứa Văn Hồ, khiến tim hắn đập nhanh hơn, trong người như có ngọn lửa bùng cháy, một sự thôi thúc khó tả bỗng xâm chiếm tâm trí hắn.

Hắn lập tức xoay người, kéo giãn khoảng cách giữa hai người, cúi đầu hoảng hốt nói: "Ta đỡ nhiều rồi, đa tạ nàng, Đào Hoa. Đêm khuya thanh vắng... nàng, nàng mau về phòng đi, để người ta nhìn thấy... không hay."

Lý Đào Hoa nhíu mày, thu hết sự khác thường của hắn vào mắt, chỉ nghĩ là hắn đau quá nên đầu óc mụ mị.

Nàng tìm lọ thuốc, đổ ra nửa lòng bàn tay bột thuốc, áp tay vào vết thương để bột t.h.u.ố.c thấm vào, thuận miệng nói: "Có gì to tát đâu, hai chúng ta trai chưa vợ gái chưa chồng, ở chung một phòng thì sao nào, quản người khác nói gì?"

Cổ họng Hứa Văn Hồ như bị nghẹn một quả mơ xanh, vừa chua vừa chát vừa đắng, lại chẳng làm gì được.

Hắn nuốt khan, cố nặn ra một nụ cười khổ: "Nhưng nàng, dù sao cũng đã có hôn ước."

Lý Đào Hoa chỉ lo cho vết thương của hắn, rắc t.h.u.ố.c xong lại quay người tìm băng gạc, hồn nhiên đáp: "Thì đã sao, hai chúng ta trong sạch, chẳng lẽ còn sợ bị hiểu lầm? Ta thì không sợ, chàng sợ à?"

Hứa Văn Hồ lại nuốt nước bọt, bất lực nhắm mắt lại.

Ta sợ.Hắn thầm nói trong lòng.

Hắn sợ bị nàng phát hiện ra, tâm tư của hắn đối với nàng lúc này, quả thực chẳng trong sạch chút nào.

Hứa Văn Hồ là người đọc sách, trong sách không chỉ có lời thánh hiền, còn có lễ nghĩa nam nữ, đạo phu thê.

Hắn có ngốc đến mấy cũng hiểu bản thân lúc này đang bị làm sao.

Hứa Văn Hồ mở mắt, đôi mắt đầy vẻ bất lực và buồn bã. Nhân lúc Lý Đào Hoa chưa quay lại, hắn lặng lẽ kéo chăn lên, che đi phần dưới thắt lưng.

"Cuối cùng cũng tìm thấy rồi."

Lý Đào Hoa thở phào nhẹ nhõm, cầm băng gạc quay lại băng bó vết thương cho Hứa Văn Hồ. Từng động tác của nàng đều vô cùng tỉ mỉ nhẹ nhàng, sợ làm hắn đau.

Hứa Văn Hồ quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn nàng.

Lý Đào Hoa chỉ nghĩ hắn không dám nhìn vết thương nên không nghĩ ngợi nhiều, cuối cùng còn thắt cho hắn một cái nơ bướm xinh xắn.

Nàng lau mồ hôi trên trán, cuối cùng cũng có thể đặt tảng đá trong lòng xuống. Nhìn lại Hứa Văn Hồ, thần thái nàng thoải mái hơn nhiều. Liếc thấy cái chăn đắp kín mít dưới thắt lưng hắn, nàng vừa lấy tay quạt mát cho mặt mình vừa nói: "Chàng vừa toát mồ hôi một trận, ủ kín thế không sợ nóng à?"

Hứa Văn Hồ lấy tay đè chặt mép chăn, đôi môi mỏng vì nóng mà ửng hồng nhàn nhạt, hắn lắc đầu nguầy nguậy: "Đào Hoa, ta không nóng."

Lý Đào Hoa: "Còn bảo không nóng, mồ hôi trên mặt chàng luộc chín trứng gà được rồi đấy."

Nói rồi nàng đưa tay định lật chăn ra.

Hứa Văn Hồ vội vàng ôm chặt cái chăn vào lòng, mặc cho Lý Đào Hoa kéo thế nào cũng sống c.h.ế.t không buông. Hắn ngẩng đầu nhìn nàng, đôi mắt ầng ậng nước, nói dồn dập: "Đúng rồi Đào Hoa, lúc nãy nàng chẳng hỏi ta nửa đêm không ngủ nghĩ cái gì sao, giờ ta nói cho nàng biết ta đang nghĩ gì."

Lý Đào Hoa bị khơi gợi trí tò mò, quên bẵng chuyện lật chăn, nhìn hắn ra hiệu nói tiếp.

Hứa Văn Hồ bèn nhắc lại những lời ngông cuồng của Vương Đại Hải lúc chịu hình, cùng với vị "Phùng ngự sử" mà họ gặp ban ngày.

Lý Đào Hoa nghe xong đầu đuôi câu chuyện, tự mình xâu chuỗi lại một lúc rồi nhìn Hứa Văn Hồ: "Vậy nên giờ chàng muốn biết, vị Phùng đại nhân kia rốt cuộc có phải là Phùng Quảng trong miệng Vương Đại Hải hay không?"

Hứa Văn Hồ theo bản năng tránh ánh mắt nàng, cánh tay ôm chăn siết chặt thêm chút nữa, gật đầu: "Đúng vậy."

Lý Đào Hoa phẩy tay: "Xì, ta tưởng chuyện gì to tát lắm, cái này có gì khó đâu, ra ngoài tìm hạ nhân hỏi thăm một câu là biết ngay."

Hứa Văn Hồ ngẩn người, không kìm được ngước mắt nhìn nàng: "Đơn giản vậy sao?"

Lý Đào Hoa đứng dậy: "Chuyện này có gì khó đâu? Chàng đợi đấy, ta ra ngoài hỏi thăm ngay đây."

Nói xong, nàng mở cửa chạy biến đi.

Hứa Văn Hồ cuống lên: "Đào Hoa đợi ta với! Ta muốn đi cùng nàng!"

Hắn tung chăn định xuống giường, nhưng cảnh tượng "hùng vĩ" khó coi dưới thắt lưng khiến hắn xấu hổ đỏ bừng mặt.

Hắn đành nhắm mắt hít sâu, không nghĩ gì cả, càng không được nghĩ đến Lý Đào Hoa, dùng ý chí niệm thầm trong đầu: Xuống, xuống, xuống...

Mở mắt ra lần nữa, chỗ không hợp lẽ thường kia cuối cùng cũng trở lại bằng phẳng.

Hứa Văn Hồ thở phào, vội vàng xỏ giày đuổi theo: "Đào Hoa, Đào Hoa nàng chạy chậm thôi, đợi ta với."

Đêm đen gió lớn, lá rơi không tiếng động.

Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ lén lút lẻn ra nha môn bên ngoài, hai người nấp sau cửa nghi môn, nhìn đám nha dịch cầm đèn đi tuần đêm đông đúc, do dự không biết nên dùng cách gì thăm dò. Nghĩ tới nghĩ lui mấy cách, Hứa Văn Hồ đều thấy quá vội vàng, dễ bị lộ tẩy.

Lý Đào Hoa không có kiên nhẫn lo trước tính sau như hắn, thấy đám nha dịch sắp đi xa, sợ lỡ mất cơ hội, nàng kéo Hứa Văn Hồ lao ra.

Bất ngờ có hai người sống sờ sờ nhảy ra, đám nha dịch sợ hết hồn, ôm n.g.ự.c nhìn kỹ lại mới nhận ra là hai vị khách phương xa đến phủ ban ngày.

"Đêm hôm khuya khoắt, hai vị không ngủ, ra đây làm gì?" Nha dịch hỏi.

Lý Đào Hoa cười nói: "Công t.ử nhà tôi đột nhiên có việc gấp cần hỏi, phiền các vị giải đáp."

Nói xong, nàng nghiêng đầu ghé sát tai Hứa Văn Hồ thì thầm: "Sáng kiến hay đều do bị ép mà ra cả, mạnh dạn lên, ta tin tưởng chàng."

Hứa Văn Hồ dở khóc dở cười, đành c.ắ.n răng bước lên, chắp tay với nha dịch, khựng lại một giây rồi bỗng nhiên thông suốt, buột miệng nói: "Xin hỏi Phùng Quảng Phùng đại nhân hiện đang ở đâu, tại hạ có việc gấp muốn thỉnh giáo đại nhân."

Giọng hắn ôn hòa, nhưng hai chữ "Phùng Quảng" lại nhấn mạnh khác thường.

Nha dịch đáp: "Phùng đại nhân cùng đại nhân nhà tôi ra ngoài đến chùa Tịnh Không lễ Phật rồi, hiện không có ở trong nha môn."

Hứa Văn Hồ kìm nén chấn động trong lòng, bình tĩnh gật đầu: "Đã vậy thì không làm phiền nữa."

Hắn quay người, cùng Lý Đào Hoa lui về sau cửa nha môn, đến chỗ tối hai người mới thở phào nhẹ nhõm, hít thở từng ngụm lớn.

"Không ngờ suy đoán của chàng là thật." Lý Đào Hoa nói, "Vị Phùng đại nhân kia đúng là Phùng Quảng."

Hứa Văn Hồ nhíu mày, tâm trí đã chuyển sang chuyện khác.

"Chùa Tịnh Không, chùa Tịnh Không..." Hắn lẩm bẩm cái tên này trong miệng.

Bỗng nhiên, mắt hắn sáng lên: "Ngôi chùa ban ngày ta đến, chẳng phải tên là Tịnh Không sao?"

Lý Đào Hoa cũng giật mình, xâu chuỗi lại các mối liên hệ, lẩm bẩm: "Trong chùa Tịnh Không thờ Phật Mẫu đó, Vương Đại Hải là người đầu tiên tin Phật Mẫu ở Thiên Tận Đầu, Phùng Quảng là huynh đệ kết nghĩa của Vương Đại Hải, vậy thì Phùng Quảng này cũng..."

Là gì thì không cần nói cũng rõ.

Ánh trăng lung linh, Hứa Văn Hồ bỗng nhìn nàng, đáy mắt trong veo thoáng chút thương xót: "Đào Hoa, muộn rồi, nàng về ngủ đi, ta muốn ở ngoài hóng gió một chút."

Lý Đào Hoa nheo mắt nhìn hắn, bỗng đưa tay nhéo má hắn: "Hứa Văn Hồ, chàng có biết không, chàng trong mắt ta chẳng khác gì con chim sẻ, chổng m.ô.n.g lên là ta biết chàng muốn bay đi đâu rồi?"

Hứa Văn Hồ giãy giụa, cố tình giả ngu: "Đào Hoa buông tay ra, ta nghe không hiểu nàng đang nói gì."

Lý Đào Hoa kéo mạnh tay hắn, hào sảng nói: "Không hiểu thì bớt nói nhảm, chẳng phải là chùa Tịnh Không sao, đi thôi!"

...

Chùa Tịnh Không canh phòng nghiêm ngặt.

Lý Đào Hoa khó khăn lắm mới tìm được một cái lỗ ch.ó chui lọt, cùng Hứa Văn Hồ vừa vào thì có võ tăng đi tuần qua. May mà trời tối bóng đen dày đặc, hai người co ro trong góc tường im thin thít nên không bị phát hiện.

Đợi người đi xa, hai người mới dám đứng dậy. Lý Đào Hoa phụ trách mở đường, Hứa Văn Hồ phụ trách cảnh giới xung quanh. Tuy đường đi gian nan, trốn đông núp tây, cuối cùng cũng bò đến được bên ngoài điện Phật Mẫu với tốc độ rùa bò.

Điện Phật Mẫu là một viện riêng biệt, cửa viện đóng chặt. Hai người không rõ tình hình bên trong, không dám mạo muội đẩy cửa vào, đành tìm lối khác, leo lên cây ngân hạnh mọc sát tường để quan sát cảnh tượng trong sân.

Chỉ thấy trong sân đuốc cháy rừng rực, khói hương nghi ngút, đứng đầy nha sai thị vệ đeo đao, xếp hàng chỉnh tề hai bên. Giữa khoảng sân rộng lớn đặt một chiếc bàn thờ dài, trên bàn bày đầy thịt trâu bò lợn vừa mới g.i.ế.c mổ, đỏ lòm chói mắt. Dưới bàn thờ, Tri phủ châu Đam Trương Bỉnh Nhân và Giám sát ngự sử Phùng Quảng đang quỳ. Hai người dập đầu sát đất, tuy không nhìn rõ biểu cảm nhưng có thể thấy tư thế vô cùng thành kính, trịnh trọng.

Lý Đào Hoa ngồi trên cây nhìn cảnh tượng quỷ dị này, không nhịn được mắng: "Hai lão già này chắc có bệnh, làm gì có ai rằm tháng nào nửa đêm đi lễ Phật, nhìn ghê c.h.ế.t đi được."

Giọng Hứa Văn Hồ trầm xuống, chắc nịch: "Lễ Phật, ban ngày lạy mới là Phật, ban đêm lạy là quỷ."

Lý Đào Hoa xoa xoa cánh tay: "Chàng đừng nói nữa, ta nổi da gà rồi đây này."

Đúng lúc này, tiếng khóc than vọng đến tai hai người.

Cả hai cùng nhìn sang, thấy hộ vệ lôi một đám người ăn mặc rách rưới từ trong bóng tối đi ra. Nam nữ già trẻ đủ cả, nhưng đều có thể nhận ra là người nghèo khổ. Dù rơi vào hoàn cảnh này, đối mặt với người mặc quan phục, họ cũng chẳng dám phản kháng, chỉ biết khóc lóc cầu xin.

"Tôi chưa từng phạm pháp, cầu xin đại nhân thả tôi đi! Vợ tôi còn đang đợi tôi ở nhà!"

"Thảo dân tuy không biết mình đã làm sai điều gì, nhưng thảo dân chắc chắn không cố ý, xin đại nhân tha mạng!"

"Con thơ chưa dứt sữa không thể rời mẹ, xin đại nhân thả tiểu phụ nhân về nhà!"

Trương Bỉnh Nhân đứng dậy, dâng ba nén hương vào lư, khẽ giơ tay, lạnh lùng nói: "Ra tay."

Hộ vệ rút đao, cứa thẳng vào cổ họng những người đó. Thủ pháp nhanh gọn, chưa đầy một cái chớp mắt, xác người đã ngổn ngang đầy đất, m.á.u chảy thành sông, thấm vào nền gạch đỏ thẫm.

Trên cây ngoài tường, Lý Đào Hoa bịt chặt miệng, đôi mắt kinh hoàng trợn tròn.

Tay Hứa Văn Hồ bám chặt lấy thân cây không buông, đầu ngón tay rỉ m.á.u cũng không thể xoa dịu cú sốc kinh hoàng trong khoảnh khắc này.

Điều kinh khủng hơn còn ở phía sau.

Trong vũng máu, hộ vệ lại giơ đao lên, c.h.é.m mạnh vào sau gáy thi thể.

Da đầu tách rời, hộp sọ nứt toác, óc trắng hòa cùng m.á.u tươi chảy xuống đất, lập tức thu hút vô số ruồi muỗi bay đêm.

"Hứng lấy đi, đừng để lãng phí." Phùng Quảng hối thúc, vẻ mặt đầy tiếc nuối.

Lệnh vừa ban ra, lập tức có người cầm bát ra hứng, thậm chí chê óc chảy chậm quá, trực tiếp bẻ hộp sọ, thò bát vào múc.

Mùi m.á.u tanh nồng nặc bốc lên tận trời.

Chỉ trong chốc lát, mười bát óc trộn m.á.u tươi được xếp ngay ngắn lên bàn thờ. Hương nến cháy hai bên nếm được mùi m.á.u người, ngọn lửa dường như cũng đỏ rực hơn.

Trương Bỉnh Nhân và Phùng Quảng lại quỳ xuống dập đầu, vẻ mặt khiêm cung thành kính, miệng lẩm bẩm không ngớt.

"Óc người làm tế, m.á.u người dẫn đường, Phật Mẫu phù hộ cho Trương Bỉnh Nhân ta quan vận hanh thông, một bước lên mây."

"Già La Phật Mẫu, pháp lực vô biên, phù hộ cho Phùng Quảng ta sớm ngày đạt được ước nguyện, vị liệt Tam công."

Xác c.h.ế.t, hương nến, tượng thần, quan to...

Đôi mắt Hứa Văn Hồ trống rỗng, c.h.ế.t lặng nhìn tất cả, hồi lâu không thể hoàn hồn.

Bỗng nhiên gió thổi tới, tạt vào mặt hắn mùi m.á.u tanh nồng nặc.

Mùi của tham dục.

Trong sân, Trương Bỉnh Nhân và Phùng Quảng đứng dậy, rũ bỏ mùi m.á.u tanh trên người, vẻ mặt khiêm cung biến mất, trở lại là những quan lại triều đình cao ngạo bề trên.

"Lấy t.h.u.ố.c ra." Phùng Quảng ra lệnh.

Thủ hạ lập tức dâng lên một hộp t.h.u.ố.c sơn mài thếp vàng, mở nắp hộp, bên trong là những viên t.h.u.ố.c đen sì được xếp ngay ngắn.

Phùng Quảng quay sang Trương Bỉnh Nhân, chắp tay cười nói: "Vật này vô cùng quý giá, để cho chắc chắn, không thể mượn tay người khác, phiền Trương huynh đích thân ra tay."

Trương Bỉnh Nhân nhìn những cái xác c.h.ế.t t.h.ả.m thương, ánh mắt lộ vẻ ghê tởm, nhưng vẫn phải gật đầu.

Ông ta đi đến bên xác c.h.ế.t, lấy ra một viên thuốc, nhắm mắt hít sâu hai hơi, mở mắt ra rồi cúi xuống nhét viên t.h.u.ố.c vào miệng xác c.h.ế.t.

Trương Bỉnh Nhân quay người th* d*c mấy hơi, lại lấy khăn tay lau tay mấy lần, mới cầm viên t.h.u.ố.c thứ hai, quay lại tiếp tục nhét cho xác c.h.ế.t.

Mặt ông ta cắt không còn giọt máu, lông mày nhíu chặt, vẻ mặt đã lộ rõ sự không vui, thẳng thừng nói: "Không biết ta đắc tội Phùng huynh ở chỗ nào, mà khiến Phùng huynh trêu đùa ta như vậy."

Phùng Quảng nói: "Trương huynh nói gì vậy, quy tắc là thế, đâu phải một Giám sát ngự sử nhỏ bé như ta nói sửa là sửa được. Có điều ——"

Hắn đổi giọng, nụ cười thêm nhiều ẩn ý: "Trương huynh có biết lai lịch của người thanh niên hôm nay huynh thu lưu không?"

"Biết." Trương Bỉnh Nhân đối mặt với xác c.h.ế.t, giọng điệu cũng chẳng vui vẻ gì, "Từ Thiên Tận Đầu đến, không biết thời thế, là một kẻ cứng đầu, theo ta biết, đã có không ít người muốn ngấm ngầm trừ khử hắn."

Trương Bỉnh Nhân ngừng lại, rút ngón tay khỏi miệng xác c.h.ế.t, quay sang nhìn Phùng Quảng, ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ Phùng huynh cũng...?"

Phùng Quảng nhận lấy chén trà đặc thủ hạ dâng lên, nhấp một ngụm, tay cầm nắp chén gạt nhẹ bọt trà: "Không sai, ta đã muốn trừ khử hắn từ lâu rồi."

"Hắn g.i.ế.c c.h.ế.t túi tiền của ta, khiến năm nay bổng lộc riêng của ta ít nhất mất đi vạn tiền. Tiếc là ta ở tận Kinh thành, tay không với tới Thiên Tận Đầu xa xôi, nếu không đã sớm tiễn hắn đi uống canh Mạnh Bà rồi."

Khóe mắt Phùng Quảng liếc nhìn Trương Bỉnh Nhân, lời nói đầy ẩn ý: "Ai ngờ trời cao có mắt, lại đưa hắn đến chỗ Trương huynh, đúng là thiên đường có lối hắn không đi, địa ngục không cửa hắn lại lao vào."

Trương Bỉnh Nhân cau mày ủ dột, lau tay liên tục: "Ta biết Phùng huynh nghĩ gì, ta cũng đâu phải không muốn làm như Phùng huynh nghĩ? Tên Hứa Văn Hồ này tính tình cổ hủ không biết biến thông, nếu để hắn bình an đến Kinh thành, chắc chắn là hậu họa khôn lường. Nhưng Phùng huynh là Giám sát ngự sử, chẳng lẽ ngay cả chuyện lớn kia cũng chưa nghe sao?"

Nụ cười trên môi Phùng Quảng cứng lại, dường như không hiểu Trương Bỉnh Nhân đang ám chỉ điều gì.

Trương Bỉnh Nhân lấy viên t.h.u.ố.c thứ không biết bao nhiêu, nhét vào miệng xác c.h.ế.t, thở dài: "Vị kia cáo bệnh với bên ngoài, thực ra là bí mật rời Kinh, vi hành thị sát dân tình, hiện tại đã đến địa phận châu Đam rồi. Lúc này mà động d.a.o động kiếm, thực sự khó thu dọn tàn cuộc. Dù sao trừ khử Hứa Văn Hồ là chuyện nhỏ, tiếng gió lọt vào tai vị kia mới là chuyện lớn. Nặng nhẹ thế nào, chắc không cần ta nói nhiều, trong lòng Phùng huynh tự có tính toán."

Phùng Quảng loạng choạng, chén trà trên tay suýt đổ. Nhưng chỉ trong thoáng chốc, vẻ hoảng sợ trên mặt đã bị sự khinh thường thay thế, hắn bưng vững chén trà uống cạn một hơi, hừ lạnh: "Từ khi bệ hạ đăng cơ, bá quan văn võ trong triều đều nhất nhất nghe theo Cửu thiên tuế, vị đứng đầu trăm quan kia, còn đâu thực quyền gì nữa? Theo ta thấy, cũng không cần quá kiêng dè ông ta."

Trương Bỉnh Nhân đổi khăn tay khác lau tay, bất lực nói: "Dù không có thực quyền, người ta cũng là cậu ruột của bệ hạ, Quốc cữu gia đường đường chính chính của Đại Lương, ai dám không để vào mắt?"

"Ta dám đấy," Phùng Quảng lạnh lùng nói, "Chỉ cần dựa vào Cửu thiên tuế, sau này quyền lớn trong tay, có mười lão Quốc cữu, ta cũng chẳng coi ra gì."

Tùy tùng bưng hộp thuốc, cúi đầu đứng trước mặt Phùng Quảng, cung kính nói: "Bẩm đại nhân, t.h.u.ố.c đã cho uống hết."

Phùng Quảng nhìn sang, chỉ thấy những cái xác c.h.ế.t cứng đờ ban nãy giờ có dấu hiệu co giật, chân tay đều co quắp ở mức độ khác nhau, như thể có côn trùng đang bò lổm ngổm trong cơ thể.

Ánh mắt hắn lần lượt lướt qua từng cái xác, miệng lẩm nhẩm đếm: "Một, hai, ba..."

"Sáu, bảy, tám, chín..."

"Chín..."

Phùng Quảng nhìn cái xác cuối cùng vẫn bất động, hai hàng lông mày nhíu chặt: "Không đúng, sao lại thiếu một cái, mười viên thuốc, phải vừa khít mới đúng chứ."

Hắn cảnh giác nhìn Trương Bỉnh Nhân: "Trương huynh chắc chắn đã cho uống hết thuốc? Không giữ lại?"

Trương Bỉnh Nhân đang bận rửa tay lau tay, vẻ ghê tởm trên mặt vẫn chưa tan hết, như thể mùi m.á.u tanh vẫn còn vương trên đầu ngón tay. Ông ta nói: "Phùng huynh tận mắt nhìn thấy ta cho uống thuốc, chẳng lẽ ta còn giấu đi được sao? Hơn nữa ta giấu thứ này làm gì, giữ lại cho mình dùng chắc?"

Nghe Trương Bỉnh Nhân nói cũng có lý, Phùng Quảng không vội phản bác, mà nhìn sang tên tùy tùng dâng thuốc, trầm giọng hỏi: "Sao lại thiếu mất một viên?"

Tùy tùng lập tức quỳ xuống, run lẩy bẩy nói: "Tiểu nhân không biết, tiểu nhân luôn giữ hộp t.h.u.ố.c này bên mình, chưa từng rời mắt, tiểu nhân đi theo đại nhân bao năm, lòng trung thành của tiểu nhân đại nhân đều thấy cả mà!"

Phùng Quảng dò xét thần thái khi nói chuyện của tên tùy tùng, đang định mở miệng thì bỗng nhiên nghĩ đến điều gì đó, tròng mắt đục ngầu xoay tròn, lập tức biến sắc, nhìn quanh một lượt, cao giọng ra lệnh: "Lập tức phong tỏa trong ngoài chùa, không cho bất kỳ ai ra vào!"

Trương Bỉnh Nhân thấy Phùng Quảng làm to chuyện như vậy, bản thân cũng nghiêm túc hẳn lên: "Phùng huynh nghi ngờ t.h.u.ố.c bị trộm lấy mất?"

Phùng Quảng hừ lạnh một tiếng, ánh mắt lão luyện liếc về phía bóng tối bốn phía, nghiến răng nghiến lợi: "Đâu chỉ là trộm, mà là tổ sư của trộm ấy chứ."

Ngoài tường, Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ nhận ra không ổn, nhảy xuống cây chạy về phía lỗ chó.

Tiếc là thị vệ được phái ra quá đông, hai người đi chưa được mấy bước đã cảm thấy bốn phương tám hướng đều có tiếng bước chân, như thể có thể hiện ra bắt sống họ ngay tại trận bất cứ lúc nào.

Mắt Lý Đào Hoa đảo liên tục, nôn nóng muốn tìm một chỗ ẩn nấp.

"Đào Hoa! Bên kia!" Hứa Văn Hồ bỗng chỉ vào một gian Phật đường không có người canh gác, không đợi Lý Đào Hoa phản ứng, nắm tay nàng chạy biến vào đó.

Trong Phật đường nến cháy leo lét, hương khói cũng không vượng, Quan Thế Âm Bồ Tát trên tòa sen mắt khép hờ, tay cầm bình ngọc, tướng mạo trang nghiêm, từ bi túc mục.

Lý Đào Hoa liếc nhanh một lượt gian Phật đường chật hẹp, kéo Hứa Văn Hồ chui tọt xuống gầm bàn thờ, tấm vải che rủ xuống vừa vặn che kín hai người.

Lý Đào Hoa lén vén một góc vải bên trái lên, mượn ánh nến chập chờn nhìn ra ngoài cửa, thì thầm: "Bọn họ sẽ không tìm đến đây chứ? Sao ta thấy ở trong này cũng chẳng an toàn mấy."

Hứa Văn Hồ vén một góc vải bên phải, hạ giọng đáp: "Đào Hoa lo lắng không phải không có lý, chỗ này quả thực không kín đáo lắm, cho nên hai chúng ta phải nghe kỹ động tĩnh, đợi thời cơ thích hợp thì tìm chỗ khác ẩn nấp."

"Trốn tới trốn lui, hai chúng ta sắp thành chuột rồi." Lý Đào Hoa than phiền xong, bỗng cảm thấy vai nặng trĩu - có một bàn tay đặt lên vai nàng.

Lý Đào Hoa ngẩn ra, một cảm giác vi diệu khó tả lan tỏa trong lòng, nàng dùng vai hích nhẹ bàn tay kia, khẽ trách yêu: "Hứa Văn Hồ, chàng chủ động từ bao giờ thế?"

Hứa Văn Hồ đang bận quan sát địch tình, nghe vậy ngơ ngác: "Hả?"

Hắn chủ động cái gì?

Đúng lúc này, Hứa Văn Hồ cảm thấy có một bàn tay đặt lên vai mình.

Má hắn nóng bừng lên, ấp úng nói: "Đào Hoa, tuy không ai nhìn thấy, nhưng mà... vẫn không hay lắm."

Lý Đào Hoa chỉ nghĩ hắn đang nói mình không nên đặt tay lên vai nàng, lập tức đáp: "Sao lại không hay, ta thấy hay lắm mà."

Hứa Văn Hồ căng thẳng, nói năng lắp bắp: "Nàng, nàng hay là bỏ tay ra đi, ta sợ ta sẽ..."

Sẽ suy nghĩ linh tinh.

Lý Đào Hoa không vui: "Ta bỏ tay cái gì, ta có chạm vào chàng đâu, rõ ràng là chàng đặt tay lên vai ta trước mà."

Hứa Văn Hồ: "Ta không có mà."

Lý Đào Hoa: "Thế tay trên vai ta là của ai?"

Hai người vô cùng khó hiểu, đồng thời quay đầu nhìn nhau ——

Dưới gầm bàn tối tăm, thiếu niên áo trắng nhìn hai đôi mắt trợn tròn, hai tay đặt trên vai hai người đồng thời vỗ một cái, như bạn cũ gặp lại, vô cùng thân thiết.

"Hai vị buổi tối tốt lành nha." Cẩm Mao Thử cười toe toét