Trương Bỉnh Nhân để ý thấy vết thương trên cánh tay Hứa Văn Hồ, ân cần nói: "Trời đã tối rồi, Hứa công t.ử chi bằng ở lại nghỉ ngơi một đêm, ngày mai hãy tính tiếp."
Hứa Văn Hồ theo bản năng muốn từ chối ngay, nhưng nghĩ đến sự mệt mỏi của Lý Đào Hoa hai ngày nay, do dự một chút rồi chắp tay với Trương Bỉnh Nhân: "Đã vậy, thảo dân cung kính không bằng tuân mệnh."
Trương Bỉnh Nhân gật đầu hài lòng, đích thân dẫn đường, đưa tay mời Hứa Văn Hồ: "Hứa công tử, mời."
Hứa Văn Hồ đứng dậy đi theo.
Lý Đào Hoa đi sau lưng Hứa Văn Hồ, nhìn cái gáy của Trương Bỉnh Nhân mà trong lòng cứ lấn cấn. Đến tận lúc này, nàng vẫn cảm thấy lão già này chẳng phải người tốt lành gì, nhưng từ lúc vào nha môn đến giờ cũng quả thực không bới ra được lỗi gì, tướng mạo cũng đường hoàng, không phải loại mặt mũi gian manh xảo quyệt.
Thôi kệ, cùng lắm lúc ngủ mở một mắt mà canh.
Vừa ra khỏi cửa, có gã sai vặt tiến lên bẩm báo với Trương Bỉnh Nhân: "Bẩm đại nhân, Giám sát ngự sử Phùng đại nhân đã tới."
Lời vừa dứt, phía sau liền vang lên giọng nói sang sảng của một người đàn ông trung niên —— "Mấy tháng không gặp, Trương lão huynh vẫn khỏe chứ."
Trương Bỉnh Nhân ngẩng đầu nhìn thấy người đến, lập tức mày hớn hở, rảo bước ra đón: "Châu Đam nhỏ bé của ta, ngọn gió nào thổi Phùng đại ngự sử tới đây thế này?"
Ông ta quay sang cười xin lỗi với Hứa Văn Hồ, ý tứ đã quá rõ ràng.
Hứa Văn Hồ cũng không để ý, chắp tay vái chào ông ta, sau đó cùng Lý Đào Hoa và Hưng Nhi theo gã sai vặt về chỗ ở.
Trước khi đi, Hứa Văn Hồ liếc nhìn vị Phùng ngự sử kia một cái.
Lý Đào Hoa cũng nhìn theo ánh mắt hắn, thấy Phùng ngự sử đầu vuông tai to, tướng mạo chưa từng gặp bao giờ, không hiểu sao Hứa Văn Hồ lại nhìn người lạ nhiều thế.
Nàng không muốn nói nhiều ở chốn này, chỉ nhắc hắn: "Đừng nhìn nữa, đi thôi."
Hứa Văn Hồ gật đầu, rời đi cùng nàng.
...
Đêm khuya thanh vắng, bốn bề tĩnh mịch.
Vết thương trên cánh tay Hứa Văn Hồ đau nhức dữ dội, nhưng trong đầu hắn toàn là hình ảnh vị "Phùng ngự sử" ban ngày.
"Giỏi cho tên cẩu quan nhà ngươi! Ngươi dám dùng hình với ta? Ngươi có biết ngươi sống được đến hôm nay là nhờ ta lười lấy cái mạng ch.ó của ngươi không! Ngươi biết ô dù bên trên của ta là ai không! Ta nói cho ngươi biết, Viên ngoại lang Bộ Hình Lâm Tường là cha nuôi ta mới nhận! Giám sát ngự sử Phùng Quảng là huynh đệ kết nghĩa của ta! Tri phủ Khai Phong Khổng Tự Xương là thúc thúc nuôi của ta! Ngươi dám dùng hình với ta, đợi ta ra ngoài, ta sẽ lấy mạng ngươi!"
Tiếng gào thét của Vương Đại Hải vẫn văng vẳng bên tai như mới hôm qua.
Hứa Văn Hồ lẩm nhẩm cái tên "Phùng Quảng" trong lòng, ghép với danh xưng "Phùng ngự sử" kia, không thấy chút mâu thuẫn nào.
Nếu vị "Phùng ngự sử" này thực sự là Phùng Quảng, trước đây từng cấu kết với Vương Đại Hải, mà vị Trương Tri phủ này lại rõ ràng có quan hệ tốt với hắn ta, vậy thì Trương Tri phủ này cũng...
Hứa Văn Hồ càng nghĩ càng tỉnh táo, chút buồn ngủ tan biến sạch, trở mình định suy nghĩ tiếp thì thấy một bóng đen ngồi ngay đầu giường mình.
"Á!"
Hứa Văn Hồ suýt nữa thì hồn xiêu phách lạc, cố trấn tĩnh hỏi: "Kẻ nào!"
Trong bóng tối, Lý Đào Hoa ồm ồm nói: "Kêu cái gì mà kêu, là ta."
Hứa Văn Hồ nhận ra giọng nàng, cơ thể đang căng cứng lập tức thả lỏng, đưa tay lau mồ hôi trán, bất lực nói: "Đào Hoa, nàng không về phòng nghỉ ngơi, sang chỗ ta làm gì."
Lý Đào Hoa ngáp một cái, lười biếng nói: "Ta sợ chàng xảy ra chuyện nên sang canh chừng. Lúc ta vào chàng chẳng phản ứng gì, ta còn tưởng chàng ngủ say rồi chứ."
Hứa Văn Hồ nói: "Ta chưa ngủ, chỉ đang suy nghĩ chút chuyện thôi."
"Nghĩ gì thế?" Lý Đào Hoa buột miệng hỏi.
Hứa Văn Hồ do dự. Lúc này đang ở dưới mái hiên nhà người ta, lại đang chung sống hòa bình với Trương Tri phủ, nếu hắn đột ngột nói ra phát hiện này, rất có thể sẽ khiến Đào Hoa bất an. Hắn phân vân không biết nên nói bây giờ hay đợi ngày mai đi rồi hãy nói.
Đêm tối quá, Lý Đào Hoa không nhìn thấy vẻ khó xử trên mặt hắn. Nàng lại ngáp một cái, ánh mắt dừng lại trên cánh tay phải của hắn.
"Tối nay chàng bôi t.h.u.ố.c chưa?" Nàng chỉ quan tâm điều này.
Dòng suy nghĩ của Hứa Văn Hồ bị cắt ngang đột ngột, ngớ người ra một chút rồi thành thật đáp: "Chưa."
Lý Đào Hoa lập tức nổi cáu, quay người đi lấy mồi lửa châm nến, bưng chân nến đi về phía hắn, lạnh lùng hỏi: "Thuốc đâu?"
Hứa Văn Hồ như nhận được mệnh lệnh, lồm cồm bò dậy lục tay nải, tìm được t.h.u.ố.c thì cung kính dâng lên trước mặt nàng.
Lý Đào Hoa kiểm tra đồ đạc một lượt, thấy không thiếu gì, hài lòng "ừ" một tiếng, rồi nói tiếp: "Cởi áo ra."
Hứa Văn Hồ ban đầu chưa phản ứng kịp, theo bản năng định cởi áo tháo thắt lưng, đến khi nhận ra Lý Đào Hoa đang nói gì thì kinh hãi nhìn nàng.
Hai má Lý Đào Hoa đỏ bừng, quay mặt đi nói: "Ta nói nhầm, không phải cởi áo, là xắn tay áo lên."
C.h.ế.t tiệt, đầu óc nàng suốt ngày nghĩ cái gì thế không biết.
Hứa Văn Hồ thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng lại thoáng qua một nỗi thất vọng khó nói. Hắn ngoan ngoãn xắn cao tay áo, để lộ cánh tay bị thương ra.
Vết thương bị băng gạc ủ cả ngày, m.á.u rỉ ra ướt đẫm rồi khô lại thành một mảng đen đỏ lớn, nhìn mà giật mình.
Tim Lý Đào Hoa thắt lại, đôi mày liễu vô thức nhíu chặt. Nàng đưa tay ra, cẩn thận gỡ từng lớp băng gạc. Khoảnh khắc nhìn thấy vết thương, nàng suýt chút nữa thì hét lên, phải cố gắng kiềm chế lắm mới giữ được vẻ bình tĩnh.
"Chịu đau một chút nhé," nàng nói, "Vết thương loét rồi, ta phải khoét hết phần thịt thối đi, sau đó mới bôi t.h.u.ố.c băng bó được."
Hứa Văn Hồ gật đầu, mắt không chớp lấy một cái: "Đào Hoa yên tâm, ta chịu được."
Lý Đào Hoa cầm con d.a.o nhỏ, ướm thử lên vết thương chảy m.á.u mưng mủ.
Hứa Văn Hồ cứ thế lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt bình thản trong veo, không hề có chút sợ hãi nào.
Đầu óc Lý Đào Hoa tê dại, mãi không xuống tay được.
"Chàng quay mặt đi," Lý Đào Hoa ngẩng đầu mắng hắn, hung dữ nói, "Chàng nhìn ta thế này làm sao ta xuống tay được."
Hứa Văn Hồ nghe lời gật đầu, quay ngoắt mặt đi, không chút do dự.
Lý Đào Hoa tập trung tinh thần, vẩy vẩy tay, cố gắng không run rẩy, nhìn chằm chằm vào vết thương dữ tợn.
Đồng t.ử nàng nhảy múa theo ánh nến chập chờn, nuốt nước bọt mấy cái, lòng trĩu nặng, cố gắng đưa mũi d.a.o vào vết thương.
Ngay khoảnh khắc sắp chạm vào thịt, tay nàng lại run lên bần bật, sự hoảng loạn không thể kìm nén khiến hơi thở cũng trở nên dồn dập căng thẳng.
Hứa Văn Hồ nhận ra sự khác thường của nàng, bèn hỏi: "Đào Hoa? Đào Hoa nàng sao thế?"
Lý Đào Hoa không nói nên lời.
Hứa Văn Hồ càng lo lắng hơn, quay đầu lại nhìn thì thấy trán nàng lấm tấm mồ hôi lạnh, sắc mặt vốn hồng hào giờ trắng bệch.
"Đào Hoa đừng làm ta sợ," Hứa Văn Hồ căng thẳng nói, "Có phải mùi vết thương khó ngửi quá làm nàng buồn nôn không?"
Lý Đào Hoa lắc đầu, tay cầm d.a.o buông thõng xuống, cúi mặt bất lực nói: "Làm sao bây giờ, ta không xuống tay được với chàng."
Hứa Văn Hồ lấy con d.a.o từ tay nàng, nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu, Đào Hoa không làm được thì để ta tự làm."
Lý Đào Hoa ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt phức tạp, xen lẫn đau lòng: "Chàng không sợ à?"
Môi Hứa Văn Hồ nở nụ cười dịu dàng, nhìn nàng chăm chú: "Có nàng ở bên cạnh, ta không sợ."
"Nếu ta đau quá ngất đi, cùng lắm thì nàng tát ta một cái cho tỉnh."
Lý Đào Hoa không nhịn được phì cười, sắc mặt trắng bệch hồng hào trở lại đôi chút, đôi mắt cũng sáng lên. Nàng vui vẻ nói: "Được, vậy quyết định thế nhé, nếu chàng ngất đi, ta ra tay không nương tình đâu đấy."
"Ừ." Hứa Văn Hồ cười, bỗng đưa tay xoa nhẹ mái tóc rối trên trán nàng.
Lý Đào Hoa ngước mắt lên.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai cùng im lặng.
Hoa đèn nổ lách tách, bóng tối chồng chéo, căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi, chỉ có hai nhịp tim đập nhanh là rõ rệt nhất.
Có lẽ do ánh nến quá nóng, sau tai Hứa Văn Hồ bất giác ửng lên màu đỏ rực, hắn quay mắt đi, hàng mi dài che khuất tầm nhìn: "Ta bắt đầu đây, Đào Hoa, nàng quay mặt đi."
Lý Đào Hoa để che giấu sự bối rối trong lòng, cố tình tỏ ra thản nhiên "hứ" một tiếng: "Quay thì quay."
Nàng quay đi, không nhìn thấy cảnh m.á.u me thì tai lại trở nên cực kỳ thính nhạy. Nhưng đợi mãi, nàng chỉ nghe thấy tiếng rên khẽ của Hứa Văn Hồ lúc bắt đầu.
Lại một lúc nữa trôi qua, Lý Đào Hoa hỏi: "Hứa Văn Hồ, xong chưa?"
Phía sau không có tiếng trả lời.
"Hứa đại nhân?" Lý Đào Hoa lại gọi.
Vẫn im lặng.
"Hứa hồ lô?"
Đáp lại nàng chỉ có tiếng bấc nến cháy lép bép.
Lý Đào Hoa không nhịn được quay lại nhìn, câu c.h.ử.i mắng định thốt ra đến nơi. Nhưng khi nhìn thấy Hứa Văn Hồ ngất xỉu trên đầu giường, mọi lời nói đều nghẹn lại trong cổ họng.
"Hứa Văn Hồ!"
Phần thịt thối trên tay Hứa Văn Hồ đã bị khoét đi, mồ hôi đầm đìa toàn thân, tóc đen dính bết vào má, môi mỏng mấp máy, th* d*c dồn dập.
Lý Đào Hoa sợ hãi, vội vàng lay vai hắn: "Hứa Văn Hồ? Chàng tỉnh lại đi!"
Lay mấy cái người vẫn không tỉnh, Lý Đào Hoa không dám chậm trễ, quay người định đi tìm lang y.
Nhưng đúng lúc này, một bàn tay bất ngờ nắm chặt lấy tay nàng.
Hứa Văn Hồ nửa tỉnh nửa mê, mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt trắng bệch ửng hồng bệnh tật, như một đứa trẻ, nghẹn ngào khẽ nói: "Đừng đi..."
"Đào Hoa, ta đau quá..."