Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 66: Tằm 8

Mưu kế này của Lý Đào Hoa quả nhiên hữu hiệu, ngay chiều hôm đó, cả ba người được thả ra, giải đến trước mặt Trần Lượng.

Trần Lượng mấy ngày nay lao lực, khó khăn lắm mới ngồi xuống uống được ngụm trà, vừa thấy Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ, đôi mày đã nhíu chặt lại thành chữ "Xuyên" (川), chẳng còn tâm trạng nào mà uống trà nữa. Ông ta trưng ra vẻ mặt như đang xem trẻ lên ba c.h.é.m gió, trầm giọng hỏi: "Các người nói, các người biết bắt ma?"

Hứa Văn Hồ do dự không muốn trả lời, Lý Đào Hoa liền thò tay ra sau lưng hắn nhéo một cái thật đau.

Hứa Văn Hồ hít một hơi khí lạnh, cứng ngắc gật đầu, theo đúng bài vở Lý Đào Hoa đã dạy, nghiêm túc đáp: "Không sai, tại hạ từ nhỏ đã được cao nhân chỉ điểm, biết chút bùa chú đơn giản. Trước đây ở nhà cũng thường xem phong thủy, trừ tà giải hạn cho bà con lối xóm, người ta tặng cho ngoại hiệu là —"

Hứa Văn Hồ nhắm mắt lại, vẻ mặt như tro tàn, đến cả vành tai cũng đỏ bừng vì quá xấu hổ, khó khăn lắm mới thốt ra từng chữ: "Hứa Gia thôn, Tiểu Bán Tiên."

Trần Lượng nhấp một ngụm trà, vẻ mặt một lời khó nói hết, thở dài: "Ba đứa vắt mũi chưa sạch các người, chưa gì đã coi thường ta quá rồi, chẳng lẽ ta ngã một lần lại còn ngã xuống cái hố đó lần thứ hai sao?"

Ông ta phẩy tay như xua đuổi tà khí, giọng điệu như đuổi chó: "Đi đi, nhốt ba ngày cũng coi như đủ rồi. Tuổi còn trẻ làm gì chẳng được, sau này ra ngoài đường đừng có đi lừa đảo nữa."

Lý Đào Hoa còn cả bụng mưu ma chước quỷ chưa kịp dùng đến đã đạt được mục đích, trong lòng thầm nghĩ trên đời lại có chuyện tốt thế này sao, liền kéo tay Hứa Văn Hồ định chuồn lẹ.

Nhưng hai chân Hứa Văn Hồ như mọc rễ tại chỗ, kéo thế nào cũng không đi. Vẻ mặt chột dạ ban nãy chẳng biết từ lúc nào đã trở nên kiên định, hắn mở miệng nói từng chữ rõ ràng: "Ngài còn chưa cho ta cơ hội thử sức, sao biết chắc ta là lừa đảo? Ta thừa nhận trước đây chúng ta có chút hiểu lầm, nhưng ta vẫn rất tự tin vào năng lực của mình. Ta đúng là không phải Thanh Không đạo trưởng, nhưng chưa chắc ta đã kém hơn ông ấy."

Lý Đào Hoa kinh ngạc đến ngây người, phản ứng lại liền thì thầm mắng hắn: "Chàng nói cái gì thế! Ông ta bảo chúng ta đi thì đi quách cho xong chuyện!"

Hứa Văn Hồ thì thầm: "Đào Hoa, ta muốn chứng minh cho ông ấy thấy, chúng ta không phải đi lừa đảo."

Lý Đào Hoa định mắng hắn thêm vài câu, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Hứa Văn Hồ, nàng bỗng nhiên vỡ lẽ.

Sao nàng lại quên mất nhỉ, tên ngốc này mà đã nghiêm túc lên thì cái tính hiếu thắng đáng sợ lắm.

Khoan nói đến chuyện làm thế nào hắn vượt qua ngàn vạn sĩ t.ử để giành được vị trí Nhất giáp đệ nhị (Bảng nhãn) trong kỳ thi khoa cử, chỉ riêng việc đến Thiên Tận Đầu đối đầu với Vương Đại Hải rồi lật đổ hắn hoàn toàn, có lúc nào hắn lung lay ý chí đâu? Cho dù bây giờ bị oan ức cách chức, đến bước đường cùng rồi, hắn vẫn kiên quyết lên Kinh thành cáo ngự trạng minh oan cho mình. Hắn căn bản không phải là kẻ yếu đuối nhu nhược, biết luồn cúi như vẻ bề ngoài.

Nếu Trần Lượng c.h.ử.i mắng ba người một trận rồi sai gia đinh đ.á.n.h đuổi ra ngoài thì còn đỡ, đằng này ông ta lại dùng cái giọng điệu giáo huấn bề trên, dùng sự thương hại bố thí như đuổi ch.ó đuổi tà để đuổi họ đi, Hứa Văn Hồ làm sao mà chịu nổi.

"Được, vậy ta sẽ giữ các người lại, xem các người bắt ma thế nào." Trần Lượng cũng nổi tính cố chấp, đồng ý ngay tắp lự, nhưng lời nói đầy vẻ châm chọc mỉa mai.

Ra khỏi cửa, Lý Đào Hoa nhìn vẻ mặt bình tĩnh như không của Hứa Văn Hồ, oán trách: "Tuy là ta lừa chàng trước, nhưng một kẻ đến quỷ thần còn không tin lại chạy đi bắt ma, chàng bảo ta nói gì chàng bây giờ."

Buổi sáng mặt trời đang lên cao rực rỡ, Hứa Văn Hồ ngẩng đầu nhìn trời, giọng ôn hòa mà ung dung: "Chính vì ta không tin quỷ thần, nên ta mới phải ở lại, xem xem nơi này rốt cuộc là có chuyện gì."

Lý Đào Hoa khuyên không được mà mắng cũng không xong, tức giận giậm chân một cái: "Cái đồ cứng đầu!" Mắng xong liền chạy biến đi.

Hưng Nhi cũng đau đầu với Hứa Văn Hồ không kém, nhưng cậu ta không nỡ nói chủ t.ử mình, lúc đi cũng chỉ dám lấp l**m: "Ta... ta đi xem con lừa còn sống không."

Đêm hôm đó, canh ba, bốn bề vắng lặng.

Trong màn đêm đen kịt, chỉ nghe một tiếng "cót két" kéo dài, cửa hé ra một khe nhỏ, thò ra một cái đầu đen thui.

Lý Đào Hoa ngó nghiêng xung quanh, thấy không có ai canh gác, rón rén bước ra ngoài bước đầu tiên.

"Trăng mờ gió lớn đêm thanh, g.i.ế.c người phóng hỏa rành rành lúc này. Lúc này không đi, còn đợi lúc nào?"

Lý Đào Hoa vẫy tay ra hiệu, Hưng Nhi bám sát theo sau, tay cầm một sợi dây thừng, đầu kia trói gô Hứa Văn Hồ như đòn bánh tét.

Hứa Văn Hồ không chỉ bị trói chặt cứng, miệng còn bị nhét khăn, chẳng nói được câu nào, chỉ biết ư ử trong họng, Hưng Nhi kéo dây đi đâu thì hắn buộc phải đi theo đó.

Hưng Nhi khuyên: "Công t.ử người đừng giãy nữa, bọn ta cũng là muốn tốt cho người thôi. Với cái thân thể này của người mà đòi bắt ma á, đến cưới vợ còn khó, thôi mau đi cho lành."

Hứa Văn Hồ vẫn cứ ư ử, dùng ánh mắt để bày tỏ sự phẫn nộ và oan ức của mình. Tiếc là trời tối quá, chẳng ai nhìn thấy.

Ba người một trước hai sau chậm rãi men theo lối cửa sau của tòa nhà, bước chân nhẹ hơn cả mèo, tất nhiên là trừ Hứa Văn Hồ. Nhưng hắn vốn gầy gò, bước chân có nặng đến đâu cũng chẳng gây ra tiếng động lớn.

Suốt dọc đường đi vô cùng thuận lợi.

"Con lừa tính sao?" Hưng Nhi bỗng hỏi.

"Con lừa sắc lang đó không mang theo nữa, nếu không phải tại nó thì chúng ta đâu đến nông nỗi này, cứ để nó lại đây làm thịt lừa nướng đi." Lý Đào Hoa nói.

Hưng Nhi gật gù tán thành, ba người tiếp tục đi ra ngoài.

Đi mãi, Lý Đào Hoa càng lúc càng cảm thấy kỳ quái. Nàng nhìn tòa nhà vắng tanh không một bóng người, lầm bầm tự nói: "Lạ thật, sao chẳng có ma nào thế này, không phải có bẫy đấy chứ?"

Nhưng nàng lại nghĩ lại: Không đúng, ba đứa mình còn chưa đủ trình để họ bày binh bố trận thế này đâu. Mặc kệ, cứ chuồn ra trước đã rồi tính.

Đến gần cửa sau, bỗng có một giọng nói quát lớn: "Sắc sắc dương dương, nhật xuất đông phương, ngô tứ linh phù, phổ tảo bất tường, khẩu thổ sơn mạch chi hỏa, phù phi môn nhiếp chi quang, đề quái biến thiên phùng lịch thế... Thái Thượng Lão Quân cấp cấp như luật lệnh, ác quỷ hiện hình!"

Một tấm lưới lớn dán đầy bùa vàng từ trên trời ập xuống, chụp gọn cả Lý Đào Hoa, Hứa Văn Hồ và Hưng Nhi vào trong.

Đuốc lửa bập bùng, bỗng nhiên có một đám đông từ trong bóng tối bước ra. Tiếng cười của Trần Lượng vang lên: "Thanh Không đạo trưởng quả nhiên danh bất hư truyền, nhanh như vậy đã bắt được ác quỷ rồi, tôi thay mặt trên dưới Trần trạch cảm tạ đại ân đại đức của ngài."

Tiếng cười sảng khoái của người đàn ông kia cũng vang lên ngay sau đó: "Hoành hành ngang ngược suốt nửa năm nay, để bần đạo xem xem là yêu nghiệt phương nào."

Hai người không hẹn mà cùng nhìn về phía tấm lưới, đập vào mắt là khuôn mặt của ba kẻ xui xẻo.

Lý Đào Hoa lúc này còn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, lồm cồm bò dậy xé rách cái lưới đang chụp lên người: "Cái thứ quỷ quái gì thế này, cứ như mạng nhện ấy, định bắt cá ở đây à."

Trần Lượng trợn mắt há mồm, lắp bắp: "Sao... sao lại là ba người các ngươi?"

Lý Đào Hoa chớp mắt, trong tích tắc nảy ra một trăm tám mươi cái cớ, cuối cùng chọn cái cớ nói dối hùng hồn nhất: "Ba đứa tôi ngủ không được nên ra ngoài đi dạo, Trần quản sự không cho phép sao?"

Ánh mắt Trần Lượng dừng lại trên người Hứa Văn Hồ, quan sát hắn từ đầu đến chân: "Đi dạo mà ăn mặc thế này à?"

Lý Đào Hoa giật cái khăn trong miệng Hứa Văn Hồ ra, vẫn cứ hùng hồn: "Ai chẳng có chút sở thích đặc biệt, Hứa công t.ử nhà ta thích thế đấy, có phải không nào."

Hứa Văn Hồ bắt gặp đôi mắt hạnh láu lỉnh đầy mưu mô kia, vừa giận vừa buồn cười, hàng mi dài rũ xuống che đi ánh mắt, thành thật đáp: "Phải."

Trần Lượng lắc đầu, chẳng hiểu nổi giới trẻ bây giờ nghĩ cái gì, lười quản bọn họ, quay sang nhìn Thanh Không.

Thanh Không bấm ngón tay tính toán, thở ngắn than dài: "Hôm nay đã đ.á.n.h rắn động cỏ, tà vật kia lại cực kỳ thông linh, e là sẽ không ra nữa đâu. Xem ra, hôm nay không được rồi."

Trần Lượng thở dài thườn thượt, trừng mắt nhìn Hứa Văn Hồ, không nể nang chỉ trích: "Các người nói xem, ba người các người nửa đêm canh ba đi dạo cái nỗi gì, đây chẳng phải là gây rối sao? Các người có biết chúng ta tốn bao nhiêu công sức mới mời được đạo trưởng về không? Giờ thì hay rồi, chưa ra quân đã thất bại, cả nhà chúng ta bị các người hại rồi, đáng lẽ tôi không nên cho các người cơ hội làm gì !"

Thanh Không nghe vậy liền thấy hứng thú, nheo đôi mắt dài hẹp đ.á.n.h giá ba người, cố tình nói chậm rãi: "Bần đạo vừa rồi đã thấy ba người này quen quen, trông rất giống mấy kẻ lừa đảo mạo danh bần đạo hôm nọ, hình như bần đạo nhìn nhầm rồi?"

Trần Lượng như vớ được người để kể khổ, mặt mày ủ dột nói: "Nhầm gì mà nhầm, rõ ràng là ba đứa chúng nó. Tôi vốn định nhốt vài ngày rồi thả, nhưng chúng nó cứ khăng khăng mình có bản lĩnh bắt ma, tôi mới nhen nhóm chút hy vọng, tin chúng nó lần cuối, muốn cho chúng nó lấy công chuộc tội. Ai ngờ chúng nó lại báo đáp tôi bằng cách này đây, còn cái gì mà Hứa Gia thôn Tiểu Bán Tiên, ta phỉ vào!"

Lý Đào Hoa tuy cũng đang oán trách Hứa Văn Hồ ôm rơm rặm bụng, nhưng trái tim vẫn hướng về phía hắn, nghe vậy liền giận dữ nói: "Bọn ta có biết các người làm phép tối nay đâu, nói trước một tiếng thì bọn ta đã chẳng ra khỏi cửa rồi. Tự mình làm việc không chuẩn bị kỹ càng, không tự kiểm điểm bản thân lại còn mặt mũi trách bọn ta? Còn nữa, ta nói lại lần nữa, bọn ta không cố ý lừa gạt ông. Hôm đó bọn ta chỉ muốn tìm chỗ trọ, Trần đại quản sự ông chẳng nói chẳng rằng lôi tuột bọn ta vào nhà, tên họ còn chưa hỏi rõ đã rượu ngon cơm tốt hầu hạ, bọn ta có cơ hội mở miệng sao? Mấy chuyện này chẳng lẽ ông quên hết rồi? Ta thấy ông có thời gian đổ lỗi cho người khác thì thà đi tìm chỗ chữa mắt đi còn hơn!"

Trần Lượng ôm n.g.ự.c th* d*c, hai mắt trừng trừng nhìn Lý Đào Hoa, tức đến nói không ra hơi: "Ngươi, con ranh này..."

"Ta? Ta làm sao? Nói năng nửa chừng, sau này không có ai thèm bầu bạn với ông đâu!"

Hứa Văn Hồ khó khăn lắm mới được cởi trói, vội vàng lén kéo tay Lý Đào Hoa, thì thầm nhắc nhở: "Đào Hoa đừng nói nữa, mau đi thôi, chọc tức ông ta c.h.ế.t ra đấy thì rắc rối to."

Lý Đào Hoa thấy cũng phải, đang định kéo cả nhà chuồn êm thì trong màn đêm tĩnh mịch bỗng vang lên tiếng trẻ con khóc, chói tai vô cùng.

Nàng bình sinh ghét nhất tiếng trẻ con khóc, vừa nghe thấy là toàn thân cứng đờ không còn chút sức lực, cũng chẳng màng chạy trốn nữa, bực bội nhìn Trần Lượng: "Nhà các người mới sinh em bé à?"

Sắc mặt Trần Lượng từ lúc tiếng khóc vang lên đã trắng bệch như tờ, nghe vậy lẩm bẩm: "Không có, chủ gia chúng tôi gần đây không có ai sinh nở cả."

"Vậy tiếng khóc này ở đâu ra?"

Lý Đào Hoa hỏi xong, nhìn vào màn đêm đen kịt đưa tay không thấy năm ngón. Cùng với tiếng khóc lọt vào tai, nàng muộn màng cảm nhận được sự quỷ dị trong đó, sống lưng bỗng tê rần, mồ hôi lạnh toát ra toàn thân.