Hứa Văn Hồ sững sờ, nhìn chằm chằm Vương Đại Hải bất động, nhất thời không thể hoàn hồn.
Mặt Vương Kiểm xám ngoét như tro tàn, đôi môi run rẩy tuyệt vọng, hắn dồn hết sức bình sinh gọi Vương Đại Hải một tiếng: "Thúc phụ!"
Công đường c.h.ế.t lặng, Vương Đại Hải đã không còn phản ứng.
Vương Kiểm hai mắt đỏ ngầu tơ máu, rưng rưng nước mắt trừng trừng nhìn Hứa Văn Hồ, thở hồng hộc nói: "Ngươi dùng nhục hình bức cung hại c.h.ế.t thúc phụ ta. Ngươi đợi đấy, ta sẽ không tha cho ngươi đâu!"
Ánh mắt Hứa Văn Hồ thoáng hiện vẻ mờ mịt trong giây lát rồi nhanh chóng trở lại bình thường, hắn mở miệng: "Kết án, bãi đường."
Đám nha sai xoa tay hăm hở, đã sẵn sàng đến Vương gia niêm phong tài sản. Vương Kiểm thấy không ổn, hét lớn vào bóng lưng Hứa Văn Hồ: "Ngươi đ.á.n.h c.h.ế.t người còn chưa đủ sao! Còn muốn động đến gia sản nhà ta? Hứa Văn Hồ, tên cẩu quan kia! Ngươi còn coi thiên lý ra gì không! Trong mắt ngươi còn có vương pháp không!"
Lý Đào Hoa đang định đưa Lạc Tiếu Ân rời đi, nghe vậy không nhịn được quay đầu lại: "Vương gia các người tác oai tác quái ở Thiên Tận Đầu bao nhiêu năm nay, lúc Vương Đại Hải mở sòng bạc khiến người ta nhà tan cửa nát có nghĩ đến thiên lý không? Lúc ngươi cấu kết với nha môn gán cho Tống tỷ tỷ của ta tội danh thông gian g.i.ế.c chồng, hại tỷ ấy bị c.h.é.m đầu thị chúng, ngươi có nghĩ đến vương pháp không?"
Vương Kiểm nghiến răng, ánh mắt nhìn Lý Đào Hoa như muốn ăn tươi nuốt sống nàng: "Con nha đầu c.h.ế.t tiệt, câm miệng!"
Lý Đào Hoa cười lạnh một tiếng, quay đầu bỏ đi thẳng.
Đến chập tối, trụ trì chùa Phúc Hải đích thân đến cửa, yêu cầu Hứa Văn Hồ đến chùa xin lỗi Phật Mẫu, đồng thời bỏ tiền đúc lại tượng.
Hứa Văn Hồ đồng ý.
Lý Đào Hoa giờ nhìn Hứa Văn Hồ chẳng khác nào nhìn kẻ điên, không biết trong hồ lô của hắn bán t.h.u.ố.c gì, đành phải đi theo, để phòng đám tín đồ tẩu hỏa nhập ma kia xé xác hắn ra.
Đến chùa Phúc Hải, Hứa Văn Hồ phá lệ lên mặt quan liêu, nói với trụ trì: "Bản quan dù gì cũng là huyện lệnh triều đình thân phong, đích thân tới cửa mà trong chùa các ngươi chỉ có lèo tèo vài người ra đón thế này sao?"
Trụ trì tuy thấy yêu cầu này quái gở nhưng rốt cuộc vẫn làm theo, gọi toàn bộ hòa thượng, chú tiểu ra đón huyện lệnh.
Đợi người tụ tập đông đủ, Hứa Văn Hồ ra lệnh: "Bắt lấy."
Nha sai đồng loạt xông lên, bao vây toàn bộ đám hòa thượng. Số còn lại móc mồi lửa từ trong n.g.ự.c áo ra, đi vào trong chùa. Một lát sau, từng làn khói đen bốc lên nghi ngút từ mái chùa.
"Các người làm cái gì vậy! Đây là cửa Phật thanh tịnh!" Trụ trì kinh hãi la hét.
Hứa Văn Hồ không nói một lời, mặc cho nha sai phóng hỏa trong chùa. Chẳng bao lâu, ngọn lửa càng lúc càng lớn, nuốt trọn cả ngôi chùa, lửa cháy cuồn cuộn ngút trời.
Nhiều tín đồ nghe tin chạy đến, vừa c.h.ử.i bới vừa định lao vào dập lửa, nhưng con sông gần nhất cũng cách đó nửa dặm, xách từng thùng nước chạy đi chạy lại chẳng khác nào muối bỏ bể, hoàn toàn vô dụng. Họ chỉ đành trơ mắt nhìn ngôi chùa bị ngọn lửa hung tàn nuốt chửng, hóa thành tro bụi.
Tăng lữ khóc lóc, tín đồ c.h.ử.i rủa.
Lý Đào Hoa đứng cạnh Hứa Văn Hồ, quan sát hắn chăm chú hơn bất cứ lúc nào.
Trẻ tuổi, gầy gò, nho nhã.
Nhưng kể cũng lạ, một người như vậy làm ra hành động điên rồ đến thế, nàng lại không cảm thấy quá mức kinh ngạc.
Nàng chỉ cảm thấy, cái dáng vẻ ngây ngô đến cực điểm, điên cuồng đến cực điểm của Hứa Văn Hồ, trông thật sự rất giống một con người.
Không phải chỉ là khoác lên tấm da người, mà là một con người thực sự, một con người hoàn chỉnh bằng xương bằng thịt.
Dưới ánh lửa, giữa tiếng ồn ào huyên náo, Lý Đào Hoa nhìn ngọn lửa rực cháy trong đôi mắt Hứa Văn Hồ, tim đập nhanh như sấm dậy.
"Từ hôm nay, toàn bộ tăng nhân để tóc hoàn tục," Hứa Văn Hồ trầm giọng nói, "Kẻ nào trái lệnh, bắt giam xử lý."
Sáng sớm, chim khách hót vang, mặt trời mọc đằng Đông.
Lạc Tiếu Ân được lang trung tháo dần lớp băng gạc trên người, để lộ lớp da non mới mọc, mỏng manh, đỏ hỏn nhức mắt, nhìn rõ cả những mạch m.á.u đang đập bên dưới.
Da đầu hắn bị tổn thương quá nặng, tóc không thể mọc lại được nữa, đành phải đội mũ che đi. Khuôn mặt dù trông có vẻ dữ tợn vì lớp da đỏ, nhưng ngũ quan đã lộ diện, dung mạo rõ ràng.
"Trước đây không nhìn ra," Lý Đào Hoa ngắm nghía hắn, buột miệng khen ngợi, "Giờ nhìn kỹ, huynh trông cũng đẹp trai phết đấy chứ."
Lạc Tiếu Ân cúi đầu, ngượng ngùng không thôi, lắp bắp nói: "Lý cô nương đừng trêu chọc ta nữa."
"Ai thèm trêu huynh? Ta nói thật lòng đấy."
Lạc Tiếu Ân vẫn không dám ngẩng đầu lên.
Lúc này Hứa Văn Hồ nói: "Gia sản của Vương Đại Hải đã bị tịch thu toàn bộ, dinh thự chờ bán đấu giá, tiền thu được vẫn thuộc về Lạc huynh. Không biết Lạc huynh có dự định gì cho sau này?"
Lạc Tiếu Ân như được giải vây, vội vàng đáp: "Ta muốn sớm về Dương Châu, chôn cất cha và nương cùng một chỗ, rồi đi tìm người nhà chú Vịnh, trao trả t.h.i t.h.ể và tiền bạc cho họ. Sau đó, ta sẽ chuộc lại căn nhà cũ của gia đình, sống một mình ở đó. Còn số tiền kia..."
Lạc Tiếu Ân cười khổ: "Tiền nhiều hại thân, ta là kẻ tàn phế, cần nhiều tiền cũng vô dụng. Ta chỉ muốn giữ lại một ít để dưỡng già, số còn lại xin quyên góp hết cho nha môn."
Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đồng thời trợn tròn mắt, rồi đồng thanh từ chối: "Không cần đâu."
Ăn ý đến mức nói xong hai người không nhịn được quay sang nhìn nhau.
Lạc Tiếu Ân nói: "Năm xưa nếu không nhờ Lý cô nương cứu mạng, Hứa đại nhân chủ trì công đạo, e rằng đời này ta đã mục nát trong cái gánh xiếc ấy, đến c.h.ế.t cũng không gặp được cha. Hai vị đối với ta có ơn tái sinh, tâm ý ta đã quyết, xin hai vị đừng từ chối."
Lý Đào Hoa cứng họng, mày liễu vẫn cau lại: "Nhưng huynh cứ thế mà quay về, cô đơn chiếc bóng, lỡ lại gặp phải kẻ xấu thì làm sao?"
Lạc Tiếu Ân lại cười, nhẹ nhàng nói: "Ta biết các vị lo lắng điều gì, nhưng ta đã là phế nhân rồi, cùng lắm là c.h.ế.t, cái c.h.ế.t đối với ta ngược lại là sự giải thoát, ít nhất cũng được đoàn tụ với gia đình. Tâm nguyện lớn nhất đời này là tìm được cha, nay tâm nguyện đã thành, ta không còn gì hối tiếc nữa."
Hốc mắt Lý Đào Hoa đỏ hoe, không dám nghe thêm nữa, quay người chạy vụt ra ngoài.
Dưới sự chăm sóc tận tình của Lý Đào Hoa, sức khỏe Lạc Tiếu Ân hồi phục rất nhiều. Trước ngày chia tay, Hứa Văn Hồ bỏ ra một khoản thù lao lớn, chọn trong đám nha sai hai người phẩm hạnh đoan chính, võ nghệ cao cường, đã có vợ con đề huề để hộ tống Lạc Tiếu Ân. Thù lao chia làm hai đợt trả, lúc đi một lần, lúc về một lần.
Gió sớm se lạnh, chẳng hay mùa hạ đã tàn, chớm thu sắp đến.
Bên ngoài Thiên Tận Đầu, giờ phút chia ly, Lạc Tiếu Ân vốn đang nằm trên xe kéo, nằng nặc đòi nha sai dìu xuống. Chân hắn đã lắp giả chi bằng gỗ, nhưng bò lết quanh năm nên khó lòng đứng vững. Hắn chỉ có thể dựa vào sự nâng đỡ của nha sai, chắp tay hành lễ với Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ.
Lý Đào Hoa nghẹn ngào: "Huynh về rồi nhớ tìm thêm người chăm sóc, nếu bị bắt nạt thì cứ viết thư cho chúng ta. Nếu ta biết được, sẽ vác d.a.o mổ lợn đến cứu huynh."
Lạc Tiếu Ân bật cười, mắt ngấn lệ: "Lý cô nương yên tâm, ta nhất định sẽ làm vậy."
Hứa Văn Hồ chắp tay đáp lễ Lạc Tiếu Ân, vốn định dặn dò nhiều điều, nhưng lời đến cửa miệng chỉ còn một câu đơn giản: "Lạc huynh thượng lộ bình an."
Lạc Tiếu Ân gật đầu, trước khi đi lại hành lễ với hai người, giọng lạc đi: "Hứa đại nhân bảo trọng, Lý cô nương bảo trọng, chúng ta hữu duyên tái ngộ."
Hai người nhìn theo Lạc Tiếu Ân lên xe, nhìn chiếc xe kéo đi xa dần, cuối cùng thu nhỏ lại thành một chấm đen, biến mất ở cuối con đường.
...
Ba ngày sau khi Lạc Tiếu Ân đi, Hứa Văn Hồ trích phần lớn số tiền hắn để lại, dùng toàn bộ để xây dựng trường học ngay tại địa điểm chùa Phúc Hải cũ.
Mặc dù ngày nào cũng có vô số tín đồ vây quanh nha môn c.h.ử.i bới khiến Hứa Văn Hồ đau đầu nhức óc, nhưng cứ nghĩ đến cảnh người nhà họ Vương giờ cũng thành chuột chạy qua đường, hắn lại thấy nhẹ lòng đi nhiều.
Canh ba, mưa đêm bất chợt đổ xuống mang theo khí lạnh, tiếng ve sầu im bặt, không gian tĩnh mịch.
Lý Đào Hoa bị tiếng mưa đập vào song cửa sổ đ.á.n.h thức, mở mắt nhìn sắc trời xám xịt bên ngoài, lồng n.g.ự.c bỗng thấy bức bối khó tả, như có tảng đá đè nặng.
Nàng chải rửa gọn gàng, che ô bước ra khỏi phòng, định đến nhà bếp kiếm gì đó ăn, lại thấy nha sai vội vã chạy ra ngoài, liền chặn một người lại hỏi.
"Ở ngõ Bát Tự phát hiện một thi thể, đại nhân đã qua đó rồi, tôi dậy muộn nên không kịp theo." Nha sai nói xong liền vội vàng rời đi.
Lý Đào Hoa ngẩn người, lẩm bẩm: "Sao lại có t.h.i t.h.ể nữa, ai c.h.ế.t?"
Nàng đến nhà bếp vớ lấy cái bánh nhai tạm, trước mắt bỗng hiện lên hình ảnh Lý Quý cha nàng, động tác nhai khựng lại. Đợi đến khi phản ứng lại, người đã chạy ra khỏi nhà bếp, đến ô cũng quên che.
Góc tường rêu xanh ẩm ướt, mùi tanh xộc lên mũi, hòa cùng mùi m.á.u tươi nồng nặc đến buồn nôn.
Thi thể Vương Kiểm nằm trong vũng nước mưa, toàn thân tím tái, không một chỗ nào lành lặn, đôi mắt trợn tròn trừng trừng, bên trong vẫn hằn lên sát khí và sự hung tàn.
Ngỗ tác khám nghiệm sơ bộ, bẩm báo với Hứa Văn Hồ: "Bẩm đại nhân, người c.h.ế.t có dấu hiệu ngạt thở, nhưng cổ không có vết thương, có lẽ do xương sườn bị đ.á.n.h gãy đ.â.m vào tim phổi mà c.h.ế.t."
Mưa vẫn rơi lất phất, thấm vào người dinh dính khó chịu.
"Biết rồi." Hứa Văn Hồ nói, "Đem t.h.i t.h.ể về nha môn trước đã, điều tra xem là ai làm."
Thực ra chính hắn cũng biết, vụ này căn bản không tra ra được. Nhà họ Vương gây quá nhiều tội ác ở Thiên Tận Đầu, ai cũng có thể là hung thủ. Vương Kiểm sa cơ lỡ vận phải dọn vào ngõ Bát Tự, chẳng khác nào dê vào miệng cọp, ai cũng có thể giẫm hắn một cái.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên, Lý Đào Hoa chạy tới, nhìn thấy khuôn mặt thi thể, nhất thời cảm xúc ngổn ngang, không biết là an tâm hay tiếc hận.
Nàng thở hổn hển, quay đầu lại, phát hiện Hứa Văn Hồ đang ngửa mặt nhìn trời. Nước mưa đập vào mặt hắn, men theo đường nét khuôn mặt, chảy xuống chiếc cằm thanh tú, thấm vào cổ áo, nhuộm chiếc áo vải sạch sẽ thành một màu lốm đốm lem nhem đen trắng bất đồng.
Trên trời, mây đen vần vũ.
Lý Đào Hoa hỏi: "Huynh sao vậy?"
Một giọt mưa rơi thẳng vào con ngươi Hứa Văn Hồ, hắn chớp mắt, cảm giác hơi xót.
Hắn nói: "Ta vốn tưởng trừ bỏ được mối họa lớn nhất Thiên Tận Đầu là nhà họ Vương thì trong lòng sẽ thấy thống khoái. Nhưng giờ cả Vương Đại Hải và Vương Kiểm đều c.h.ế.t rồi, ta lại chẳng thấy vui vẻ gì cho cam. Đào Hoa, nàng nói xem, tại sao vậy?"
Lý Đào Hoa ngẫm nghĩ, cũng chẳng ngộ ra đạo lý gì to tát, thuận miệng đáp: "Chắc là do chàng không muốn g.i.ế.c người thôi, dù kẻ đó là người xấu."
Bờ vai Hứa Văn Hồ khẽ run lên, hắn cúi đầu, đôi mắt đỏ hoe vì nước mưa nhìn Lý Đào Hoa, khẽ cười: "Tri kỷ của ta, chính là Đào Hoa nàng."
Lý Đào Hoa bị nụ cười ấy làm tim đập loạn nhịp, quay mặt đi gắt: "Bớt tự đa tình đi, ta chỉ nói bừa thôi — Hắt xì!"
Hứa Văn Hồ nhìn mái tóc ướt sũng, vành mắt và chóp mũi đỏ ửng của nàng, cởi áo ngoài ra giang rộng che l*n đ*nh đầu Lý Đào Hoa, áy náy nói: "Tuy áo ướt rồi, nhưng cũng che được chút mưa, nàng mau về bảo nhà bếp nấu bát canh gừng uống đi, kẻo cảm lạnh."
Không gian nhỏ hẹp dưới tấm áo bao trùm lấy Lý Đào Hoa, khiến trong mắt nàng chỉ còn hình bóng Hứa Văn Hồ.
Nàng nhìn sự quan tâm trong ánh mắt, vẻ lo lắng trên gương mặt hắn, im lặng một lát rồi nói: "Hứa Văn Hồ, huynh đừng tốt với ta như vậy, ta sẽ không phân biệt được đâu."
"Không phân biệt được cái gì?" Hứa Văn Hồ hỏi.
Lý Đào Hoa cúi đầu, c.ắ.n chặt môi, không nói một lời, bỗng nhiên vùng chạy đi, bóng dáng xuyên qua màn mưa, linh hoạt như một cánh bướm nhẹ nhàng.
"Đào Hoa! Đào Hoa nàng chạy chậm thôi!"
Hứa Văn Hồ bỗng thấy luống cuống tay chân, quên cả mặc lại áo ngoài, vô thức đuổi theo.
Đuổi một mạch về đến nha môn, Hứa Văn Hồ khó khăn lắm mới bắt kịp Lý Đào Hoa. Đang định thở hổn hển hỏi nàng tại sao lại chạy, Lý Đào Hoa hất cằm, chỉ thẳng vào sảnh đường.
Hứa Văn Hồ ngẩn người, nhìn theo hướng tay nàng, lúc này mới phát hiện bên trong có một đám người lạ mặt. Người ngồi trên ghế thái sư ở vị trí chủ tọa là một người đàn ông trung niên, tuy mặc thường phục, tướng mạo bình thường nhưng khí thế lại bất phàm.
Hắn bước tới, nhìn người đàn ông qua màn mưa, đợi khi bước vào sảnh, hắn hỏi: "Xin hỏi các vị từ đâu đến?"
Người đàn ông không đứng dậy, chỉ móc từ trong n.g.ự.c ra một tấm nha bài, giọng sang sảng: "Ta là Lưu Lập Vạn, chủ sự Bộ Lại, phụng mệnh Thượng thư Bộ Lại đến Thiên Tận Đầu tìm huyện lệnh Hứa Văn Hồ."
Hứa Văn Hồ nhìn nha bài, thấy bên trên quả nhiên có khắc ấn Thượng thư Bộ Lại, vội vàng chắp tay hành lễ: "Hạ quan chính là Hứa Văn Hồ."
Lưu Lập Vạn không khỏi đ.á.n.h giá hắn thêm vài lần, cất nha bài, nhận lấy văn thư từ tay thuộc hạ, nói: "Thượng thư đại nhân có lệnh dụ, Hứa huyện lệnh, mời quỳ xuống tiếp chỉ."
Hứa Văn Hồ vén vạt áo, quỳ xuống nghe lệnh.
Lưu Lập Vạn cao giọng nói: "Huyện lệnh Thiên Tận Đầu Hứa Văn Hồ, khi phạm nhân chưa nhận tội đã dùng nhục hình bức cung, gây ra án mạng, thực là cá thịt hương thôn, không thể trọng dụng. Sau khi Bộ Lại thương nghị, quyết định cách chức huyện lệnh của Hứa Văn Hồ, đuổi về quê quán, suốt đời không được làm quan."