Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 39: Khán Khách 10

"Trúng độc?" Lý Đào Hoa và Hứa Văn Hồ đồng thanh thốt lên, rồi không hẹn mà cùng nhìn về phía đối phương.

"Còn t.h.i t.h.ể của Trần Ngũ nữa," Ngỗ tác tiếp tục, "Đại nhân nhìn xem, sau gáy hắn có một vết thương rất nhỏ, vì bị vết cá rỉa che lấp nên ban đầu không phát hiện ra. Tôi rạch theo dấu vết đó mới phát hiện vết thương này sâu vào tận mạch máu, đây là vết thương chí mạng duy nhất được tìm thấy trên người Trần Ngũ."

Hứa Văn Hồ ghé sát lại, chăm chú quan sát vết thương kia.

Lý Đào Hoa cũng nhìn theo, để ý thấy hình dạng và vị trí của vết thương, nàng bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, sắc mặt thoáng chốc trắng bệch.

Hứa Văn Hồ ngẫm nghĩ một lát, ngẩng đầu thấy biểu cảm của Lý Đào Hoa, không khỏi gọi: "Lý cô nương?"

Lý Đào Hoa đôi mắt đờ đẫn, chưa kịp hoàn hồn, mãi đến khi Hứa Văn Hồ gọi thêm hai tiếng nữa, nàng mới giật mình như tỉnh mộng, theo phản xạ hỏi: "Sao thế?"

"Nàng ang hĩ ợi à?" (Nàng đang nghĩ ngợi à?) Hứa Văn Hồ nhìn bộ dạng của nàng, lo lắng hỏi, "ó ải ệt óa ông." (Có phải mệt quá không.)

Lý Đào Hoa đang định phản bác "Nghĩ ngợi cái gì, đêm hôm khuya khoắt không được ngủ chưa phát điên là may rồi", nhưng sực nhớ ra hắn hỏi mình đang ngẩn người ra đấy à, nàng bèn thuận nước đẩy thuyền, gật đầu nói: "Có hơi mệt, với lại trong này lạnh quá, ta nổi hết cả da gà da vịt lên rồi đây này."

"Thế thì Lí cô nương au ề ỉ ơi i, êm ồi, à úc i ủ ồi." (Thế thì Lý cô nương mau về nghỉ ngơi đi, đêm rồi, là lúc đi ngủ rồi.)

Lý Đào Hoa bất lực: "Là đi ngủ chứ không phải đi 'i ủ', được rồi ta về đây, ngài cũng ngủ sớm đi, đừng để đến mai lưỡi sưng to hơn đấy."

Nàng liếc nhìn t.h.i t.h.ể Trần Ngũ thêm một lần nữa, rồi quay người rời khỏi phòng nghiệm thi.

Trở về phòng ngủ, Lý Đào Hoa rửa mặt mũi xong leo lên giường, nhắm mắt lại, trong đầu toàn là hình ảnh vết thương sau gáy Trần Ngũ. Một ý nghĩ đáng sợ cứ nhen nhóm dần trong lòng nàng, ngày càng rõ nét hiện ra trước mắt.

Lý Đào Hoa bỗng mở choàng mắt, nhìn chằm chằm vào đỉnh màn tối om: "Không thể nào, hung thủ không thể là cô ấy được."

Cho dù là cô ấy, g.i.ế.c một người thì có thể, nhưng năm người thì làm sao có thể?

Lý Đào Hoa cố gắng thuyết phục bản thân, trở mình vùi mặt vào sâu trong chăn, ép mình phải ngủ.

...

Hôm sau, mặt trời mọc đằng đông, gà gáy báo sáng.

Nha sai ngáp ngắn ngáp dài mở cửa ngách phía Đông để tiện ra vào. Cửa vừa mở, hắn thấy lờ mờ trước mắt có đôi gì đó cứ đung đưa qua lại. Hắn dụi dụi mắt, nhìn kỹ lại thì phát hiện cái thứ đung đưa đó rõ ràng là một đôi chân mang giày thêu hoa.

Nhìn lên trên nữa, là một bộ hỉ phục đỏ rực như máu, và chiếc lưỡi dài thè ra của người con gái treo cổ tự vẫn.

"Á! Có ma!"

Mặt trời lên cao ba sào, Hứa Văn Hồ dẫn người xông vào đại trạch nhà họ Vương.

Vương Đại Hải dường như đã chuẩn bị từ trước, sớm đã ngồi uống trà đợi ở cửa. Thấy Hứa Văn Hồ đến, lão đặt chén trà xuống, đứng dậy khỏi ghế gỗ đỏ, không kiêu ngạo không siểm nịnh hành một lễ xã giao, khách sáo nói: "Hứa đại nhân, lâu rồi không gặp vẫn khỏe chứ."

Trong mắt Hứa Văn Hồ như có lửa đốt, mở miệng nói ngay: "Sáng nay có một cô gái treo cổ c.h.ế.t ngay ngoài cổng nha môn, Vương viên ngoại có nghe thấy tin này chưa?"

Vương Đại Hải làm bộ như không thể tin nổi, "ối chà" một tiếng giả vờ kinh ngạc: "Lại có chuyện này sao?"

Hứa Văn Hồ tiếp tục: "Cô gái đó tên là Ngọc Tiên, người ở thành Tây. Đêm hôm kia ở nhà một mình, bị một tên hậu sinh nhà họ Vương tên là Vương Ngân xông vào nhà làm nhục, vì thế mà hôn sự bị hủy, cha mẹ trở mặt không nhận, cô ấy mặc bộ hỉ phục đã may xong từ sớm, sáng nay treo cổ tự vẫn ngay trước cổng nha môn."

Vương Đại Hải thở dài thườn thượt, vuốt râu nói: "Tuổi trẻ phơi phới, thanh xuân đang độ, sao lại nghĩ quẩn thế không biết. Không biết Hứa đại nhân đã dùng điểm tâm chưa, có muốn cùng lão già này ăn chút gì không?"

Hứa Văn Hồ đã nắm rõ cái thói ba phải của Vương Đại Hải, biết nói nhiều vô ích, bèn trực tiếp ra lệnh bao vây cổng lớn, tự mình dẫn theo vài người định xông vào bắt hung thủ ngay tại trận.

Vương Đại Hải lập tức sa sầm mặt mày, đôi mắt tam giác nhìn chòng chọc vào Hứa Văn Hồ, giọng nói đanh lại: "Hứa đại nhân thân là quan phụ mẫu, năm lần bảy lượt không được sự đồng ý đã xông vào tư dinh của dân thường, truyền ra ngoài, ngài để bá tánh nghĩ thế nào?"

Hứa Văn Hồ trừng mắt nhìn thẳng vào lão, dõng dạc nói: "Chính vì ta là quan phụ mẫu nơi này, ta mới có trách nhiệm đòi lại công bằng cho người c.h.ế.t. Tại sao một vụ án xảy ra, người bị hại thì phẫn uất tự vẫn, kẻ hại người lại nhởn nhơ ngoài vòng pháp luật? Ta từ nhỏ đọc sách thánh hiền, chưa từng thấy sách nào dạy cái đạo lý này. Hôm nay nếu bỏ mặc không quản, Hứa Văn Hồ ta thẹn với chức huyện lệnh, càng thẹn với lương tâm con người!"

Vương Đại Hải bị hắn nói cho mặt đen như đáy nồi, cười khẩy một tiếng: "Ta biết Hứa đại nhân còn trẻ chưa biết tùy cơ ứng biến, nhưng không ngờ ngài lại ngu xuẩn đến mức này. Ngài cứ mở miệng ra là đòi công đạo cho người c.h.ế.t, nhưng Hứa đại nhân đừng quên, cái đất Thiên Tận Đầu này không chỉ có mình ngài làm quan. Có Lâm đại nhân của Hình bộ ở đây, công đạo tự khắc có ngài ấy chủ trì, cần gì đến lượt ngài vượt quyền, lo chuyện bao đồng?"

Nói đến cuối, vẻ mặt Vương Đại Hải đã không giấu nổi sự đắc ý, như thể đã nắm chắc phần thắng trong tay.

Hứa Văn Hồ chưa thạo việc đoán ý qua sắc mặt người khác, chỉ hiểu theo nghĩa đen, nghe vậy liền nói: "Được, vậy để Lâm đại nhân quyết định xem tên hậu sinh Vương gia có đáng bị bắt hay không."

Lời vừa dứt, giọng nói của Lâm Tường đã vang lên: "Không biết là vụ án gì mà khiến Hứa đại nhân nổi giận xung thiên đến thế."

Hứa Văn Hồ ngẩng đầu thấy Lâm Tường đi tới, vội vàng hành lễ, sau đó kể lại đầu đuôi sự việc Vương Ngân làm ác, Ngọc Tiên tự vẫn, Vương Đại Hải không chịu giao người một cách rành mạch.

Lâm Tường nghe xong nhíu mày, liếc mắt nhìn Vương Đại Hải: "Có chuyện này sao?"

Vương Đại Hải ánh mắt lảng tránh, cúi đầu khúm núm: "Trẻ con còn nhỏ, khí huyết phương cương, khó tránh khỏi có lúc không hiểu chuyện, sau này sẽ sửa mà."

Lâm Tường quát một tiếng "Hỗn xược!", Vương Đại Hải vội vàng quỳ xuống.

Lâm Tường chỉ vào lão, nghiêm giọng nói: "Mau đưa người đến nha môn, đừng để Hứa đại nhân phải đợi lâu, nghe rõ lời bản quan chưa?"

Vương Đại Hải dập đầu lia lịa, mếu máo nói: "Nghe rõ rồi nghe rõ rồi, Lâm đại nhân bớt giận, lão già này đi làm ngay đây."

Hứa Văn Hồ đứng bên cạnh nhìn đến ngẩn ngơ, không ngờ việc khó như lên trời đối với mình, đối với vị Lâm đại nhân này chỉ tốn một câu nói.

Quát mắng Vương Đại Hải xong, Lâm Tường ho khan một tiếng.

Hứa Văn Hồ hoàn hồn, vội hành lễ với Lâm Tường, chân thành nói: "Hạ quan đa tạ Lâm đại nhân giúp đỡ."

Lâm Tường nói: "Hứa đại nhân không cần đa lễ, ta và ngài đều là người đọc sách, mười năm đèn sách khổ luyện, chẳng phải là để mưu cầu hạnh phúc, làm chủ cho dân sao? Yên tâm đi, có bản quan ở đây, nhất định sẽ trả lại công đạo cho gia đình người c.h.ế.t."

Hứa Văn Hồ mắt hơi cay cay, cảm thấy vô cùng xấu hổ vì những suy đoán ác ý trước đó về Lâm Tường, cúi người thấp hơn nữa: "Hạ quan thay mặt toàn thể bá tánh Thiên Tận Đầu, một lần nữa đa tạ Lâm đại nhân!"

Lâm Tường đỡ hắn dậy, nói vài câu tâm tình, rồi có ý cáo từ.

Hứa Văn Hồ trong khoảnh khắc hạ quyết tâm, gọi giật Lâm Tường lại, lấy hết can đảm nói: "Hạ quan còn một việc... muốn thỉnh cầu Lâm đại nhân."

Lâm Tường gật đầu, thái độ ôn hòa: "Hứa đại nhân cứ nói."

Hứa Văn Hồ: "Gần đây có một vụ án rất hóc búa, hạ quan suy nghĩ mãi không ra, t.h.i t.h.ể đang đặt ở nha môn, nhưng manh mối lại bị đứt đoạn. Lâm đại nhân xuất thân từ Hình bộ, tự nhiên hiểu rõ cách điều tra hơn hạ quan, hạ quan muốn mời Lâm đại nhân qua xem thử, để sớm ngày đưa sự thật ra ánh sáng."

Lâm Tường sớm đã nghe nói về vụ án năm người c.h.ế.t liên tiếp đầy bí ẩn kia, trong lòng vốn đã tò mò, nghe vậy vui vẻ đồng ý.

Vương Đại Hải vội vàng sai người chuẩn bị xe ngựa, hộ tống Lâm Tường đến nha môn, chạy đôn chạy đáo, chu đáo không chê vào đâu được.

Nửa canh giờ sau, đến nha môn, Hứa Văn Hồ đích thân dẫn đường đưa Lâm Tường đến phòng nghiệm thi, rồi tự tay lật tấm vải trắng che t.h.i t.h.ể lên.

Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt thi thể, vẻ thong dong trên mặt Lâm Tường bỗng chốc đông cứng lại.

Hắn không để Hứa Văn Hồ động tay nữa, gần như lao tới, tự mình lật tung những tấm vải trắng trên các t.h.i t.h.ể và đầu lâu còn lại.

Nhìn những khuôn mặt người c.h.ế.t xanh xám trắng bệch, đồng t.ử hắn run rẩy dữ dội. Trong khoảnh khắc đó, đầu tiên là sự kinh hoàng ập đến, tiếp đó là sự nghi ngờ sâu sắc, và cuối cùng là nỗi cuồng hỉ như vừa ngộ ra chân lý.

Hứa Văn Hồ chỉ nghĩ hắn nhìn ra manh mối gì trên thi thể, không khỏi kích động hỏi: "Lâm đại nhân có phát hiện gì không?"

Câu nói này như đ.á.n.h thức Lâm Tường, hắn buông bàn tay đang nắm chặt tấm vải trắng ra, nuốt nước bọt nói: "Bản quan bỗng thấy trong người khó chịu, e là không thể giúp Hứa đại nhân phá án được rồi. Hứa đại nhân người tài giỏi làm nhiều việc, bản quan xin cáo từ."

Nói xong không đợi Hứa Văn Hồ hỏi han, hắn đã rảo bước ra cửa, dẫn tùy tùng rời đi.

Hứa Văn Hồ đành phải nói với theo: "Sức khỏe Lâm đại nhân quan trọng, về nghỉ ngơi sớm đi ạ, hạ quan không tiễn xa được."

Quay lại nhìn thi thể, nhớ lại phản ứng vừa rồi của Lâm Tường, Hứa Văn Hồ ngạc nhiên nói: "Chẳng lẽ là vì ở Hình bộ chưa từng thấy t.h.i t.h.ể bị giải phẫu, nên mới thấy khó chịu?"

Hắn lẩm bẩm xong, cảm thấy cũng có lý.

Nếu Lý Đào Hoa ở đây, chắc chắn sẽ phang ngay một câu:Ai bảo làm mèo là phải bắt chuột, làm hình ngục là không sợ xác c.h.ế.t đâu.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Văn Hồ thăng đường định tuyên án phạt hung thủ Vương Ngân, thì cha mẹ và anh trai Ngọc Tiên tìm đến cửa.

Cha Ngọc Tiên khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem, trước tiên là hận con gái không màng cha mẹ mà quyên sinh, sau đó lại cầu xin cho Vương Ngân, nói rằng trong chuyện này có ẩn tình khác.

"Huyện đại lão gia có điều không biết!" Cha mẹ Ngọc Tiên tranh nhau nói, "Con gái thảo dân sớm đã hứa gả cho Vương Ngân công t.ử rồi, chỉ thiếu mỗi cái lễ bái đường thôi, hai đứa nó lén lút với nhau cũng như vợ chồng chính thức rồi. Vương Ngân công t.ử hôm đó không phải cưỡng ép con gái tôi... bọn nó là tình chàng ý thiếp, không trách Vương công t.ử được. Còn chuyện con gái tôi treo cổ, thực ra là do hôm qua cãi nhau vài câu với mẹ nó, con gái tính khí thất thường, nhất thời nghĩ quẩn nên mới treo cổ."

Nói xong, lại càng đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân khóc lóc t.h.ả.m thiết hơn.

Hứa Văn Hồ mặt không cảm xúc nhìn màn kịch dưới công đường, nói: "Vậy tại sao cô ta không treo cổ ở nhà mình, mà lại treo cổ ngay cổng nha môn."

"Chuyện này... chuyện này thì chúng tôi chịu, con bé đó từ nhỏ đã lắm trò ma quái, ai biết trong đầu nó nghĩ cái gì. Dù sao người c.h.ế.t cũng không sống lại được, con gái mất thì cũng mất rồi, chúng tôi không thể kéo Vương Ngân công t.ử xuống nước theo được, đại nhân ngài giơ cao đ.á.n.h khẽ, thả Vương Ngân công t.ử ra đi."

Hứa Văn Hồ coi như không nghe thấy, đập mạnh kinh đường mộc, thốt ra hai chữ lạnh lùng: "Bãi đường."

Nha dịch ba ban giải tán, Vương Ngân bị đưa về lao ngục, người nhà Ngọc Tiên bị đuổi ra khỏi nha môn.

Trong công đường chỉ còn lại Hứa Văn Hồ ngồi lặng lẽ, không khí còn trang nghiêm hơn cả lúc đông người.

Vị huyện lệnh trẻ tuổi dường như hòa làm một với sự trang nghiêm ấy, trở thành một bức tượng không có sự sống.

Lúc này, giọng nói lanh lảnh của thiếu nữ bất chợt vang lên: "Ta ra ngoài nghe ngóng rồi, cha mẹ Ngọc Tiên hôm qua nhận của nhà họ Vương một trăm lượng bạc, ngay trong đêm đổi giọng rút đơn kiện, đang hớn hở định xây nhà mới đấy."

Lý Đào Hoa sải bước vào công đường, trên người khoác lớp nắng vàng rực rỡ, mồ hôi nhễ nhại.

Nàng ném lên bàn công án một quả tỳ bà mới mua, quả tỳ bà vàng ươm tròn xoe lăn đến trước mắt Hứa Văn Hồ, màu sắc rực rỡ y như ánh mặt trời.

"Ta nghĩ rồi," Nàng c.ắ.n một miếng tỳ bà ngọt lịm, hút nước quả nói, "Nếu thực sự hết cách, ta sẽ thả một con rắn độc vào nhà lao, c.ắ.n c.h.ế.t tên Vương Ngân kia cho xong chuyện."