Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 17: Bệnh 6

Mặt trời đã lên cao quá ngọn tre, Ngô lão ngũ mặt mày hớn hở như bắt được vàng, vừa đi vừa ngân nga điệu hát, nghênh ngang về nhà. Trên đường thấy hàng xóm vẻ mặt hốt hoảng, hắn còn không quên châm chọc vài câu: "Chạy nhanh thế, vội đi đầu t.h.a.i à?"

Người kia vội vã bỏ đi, chẳng thèm để ý đến hắn.

Ngô lão ngũ khác hẳn cái tính nóng như lửa ngày thường, cứ hớn ha hớn hở đi về, nhìn trời thấy trời xanh, nhìn đất thấy đất đẹp, đến con ch.ó Vàng đi ngang qua trông cũng thấy thanh tú lạ thường.

Về đến trước cửa nhà, nhìn cái ổ khóa treo lủng lẳng nửa kín nửa hở, hắn gãi đầu thắc mắc: "Nhà có trộm à?"

Đẩy cửa bước vào, chân vừa đặt qua ngưỡng cửa, người hắn đã bị hai bàn tay từ hai bên thò ra đè nghiến xuống đất, một sợi dây thừng tròng vào cổ, quấn từ trên xuống dưới, trói gô lại như bó giò.

Lúc này Ngô lão ngũ mới tỉnh mộng, trừng mắt nhìn đám người mặc công phục trước mặt, gào lên: "Các người làm cái gì thế! Ông đây phạm pháp gì mà bắt!"

Nha sai cười khẩy: "Để dành lời đó lên công đường mà nói với huyện lệnh đại nhân."

Công đường nha môn.

Ngô lão ngũ mặt đầy oán hận không phục, lớn tiếng quát tháo giữa công đường: "Ta chỉ bỏ trực một hôm, có đến mức phải trói gô thế này không? Rốt cuộc ta đắc tội với ai chứ!"

Hứa Văn Hồ ra lệnh cho người thuật lại toàn bộ sự việc đêm qua cho hắn nghe, bao gồm cả t.ử trạng và địa điểm c.h.ế.t của Hắc Ngưu.

Ngô lão ngũ nghe xong thì c.h.ế.t lặng, hai chân run cầm cập, lông tóc dựng ngược cả lên.

Hứa Văn Hồ quan sát biểu hiện của hắn, giọng trầm ổn nghiêm nghị: "Ngươi hãy nói thật đi, sau khi trời tối đêm qua, rốt cuộc ngươi đã đi đâu?"

Ngô lão ngũ cúi gằm mặt, ấp a ấp úng mãi không thốt nên lời.

Dưới sự thúc giục năm lần bảy lượt của Hứa Văn Hồ, hắn mới lắp bắp nặn ra được một câu: "Tiểu nhân đêm qua... đêm qua ngủ ở nhà, ngủ say quá nên quên mất giờ đi làm."

Triệu Đại đang đứng xem bên ngoài bỗng định lao vào, bị nha sai cản lại liền gân cổ gào lên: "Mày nói láo! Chính mày hại c.h.ế.t con trai tao! Bình thường mày thấy nó không trừng mắt thì cũng quát tháo, hung thủ chính là mày! Mày trả con cho tao! Trả con cho tao!"

Ngô lão ngũ bị dọa phát khóc, yếu ớt thanh minh: "Không phải tôi đâu Triệu đại ca, tôi tính tình có nóng nảy thật, nhưng đời nào dám làm cái chuyện thất đức đoạn t.ử tuyệt tôn ấy, tôi không có gan đâu."

Hứa Văn Hồ nhíu mày, trên gương mặt tuấn tú ôn hòa đã hiện rõ vẻ không vui: "Sự việc đã đến nước này, ngươi vẫn không chịu nói thật sao?"

Ngô lão ngũ chỉ biết khóc, nhất quyết không chịu mở miệng.

"Người đâu, dùng kẹp ngón tay."

"Tiểu nhân khai! Tiểu nhân khai ngay đây!"

Ngô lão ngũ dập đầu lia lịa, vội vàng nói: "Tiểu nhân đêm qua sở dĩ không đi trực, không phải vì ngủ quên ở nhà, mà là vì... vì... đến nhà góa phụ Tiền ở đầu thành phía tây..."

Càng về sau giọng hắn càng lí nhí, nhưng cả công đường ai nấy đều nghe rõ mồn một không sót chữ nào.

Không khí bỗng chốc trở nên im lặng đến quỷ dị.

Hứa Văn Hồ gọi một nha sai lại gần, thì thầm: "Lập tức đến nhà góa phụ Tiền xác minh, chuyện này chưa biết thực hư thế nào, liên quan đến danh tiết người ta, không được làm rùm beng."

"Vâng, đại nhân."

...

Nhà ăn.

Đôi mắt Lý Đào Hoa d.a.o động dữ dội như gặp động đất, không thể tin nổi hỏi nha sai trước mặt: "Cái gì? Ngô lão ngũ và góa phụ Tiền? Thật hay đùa đấy?"

"Suỵt, bé mồm thôi, đại nhân không cho nói ra ngoài đâu."

Lý Đào Hoa đang định gật đầu thì thấy Hứa Văn Hồ bước vào từ cửa, tên nha sai thấy thế vội chuồn lẹ, chỉ còn mình Lý Đào Hoa đứng trơ ra đó.

Lý Đào Hoa ngẩng đầu thấy chàng, mặt không đỏ tim không đập, mở miệng hỏi ngay: "Sao rồi, thẩm ra manh mối gì chưa?"

Hứa Văn Hồ lắc đầu, ngồi xuống đối diện nàng, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ nhuốm vẻ mệt mỏi, hơi khàn khàn: "Góa phụ Tiền đã xác nhận lời khai của Ngô lão ngũ, hai người họ đêm qua quả thực ở cùng một chỗ, hàng xóm của góa phụ Tiền cũng làm chứng cho lời bà ấy. Ngô lão ngũ đến đó rồi ở lì trong nhà cả đêm không ra, quả thực không có thời gian gây án."

Lý Đào Hoa cũng thấy đau đầu: "Vậy hung thủ là ai chứ? Hắn rốt cuộc có mục đích gì mà lại ra tay tàn độc với một đứa trẻ con vắt mũi chưa sạch?"

Lúc này, Hưng Nhi bưng bát cơm đi tới từ chỗ lấy cơm, sắc mặt tái mét, vừa ngồi xuống đã nôn khan.

Lý Đào Hoa liếc nhìn bộ dạng cậu ta, châm chọc: "Nhìn tiền đồ của ngươi kìa, chuyện qua lâu thế rồi mà vẫn còn tởm à."

Hưng Nhi lập tức xù lông nhím, đẩy bát cơm đến trước mặt nàng: "Cô thì giỏi rồi! Cô có bản lĩnh thì ăn hết bát hoành thánh này đi rồi hẵng nói."

Lý Đào Hoa liếc mắt nhìn, chỉ thấy trong bát những viên hoành thánh tròn vo, lớp vỏ bột nhăn nhúm bao bọc nhân thịt bên trong, trông y hệt... óc người. Dạ dày nàng lập tức cuộn trào, cúi xuống nôn khan theo.

Hưng Nhi vừa cười vừa nôn: "Ọe... Cho chừa cái thói cười nhạo người khác... "

Hứa Văn Hồ vốn đã chẳng thiết ăn uống gì, giờ thì cơn thèm ăn hoàn toàn biến mất sạch sành sanh. Chàng ôn tồn nói: "Được rồi, đừng nháo nữa. Hưng Nhi, bức thư ta dặn ngươi gửi đi hai hôm trước đã xong xuôi chưa?"

Hưng Nhi tắt ngúm nụ cười, ấp úng: "Thôi c.h.ế.t rồi công tử, tiểu... tiể nhân quên béng mất."

Hứa Văn Hồ thở dài như đã đoán trước được: "Giờ đi cũng chưa muộn, mau đi đi."

Hưng Nhi đang sầu vì không nuốt trôi bát hoành thánh "óc người" này, nghe vậy liền bật dậy chạy biến, nhanh hơn cả thỏ.

Lý Đào Hoa nôn xong một trận, bám vào mép bàn yếu ớt hỏi: "Thư từ gì thế? Ngài báo bình an về cho gia đình à?"

Hứa Văn Hồ: "Không phải, giá t.h.u.ố.c ở đây cao ngất ngưởng, đã vi phạm luật lệ triều đình. Ta viết thư trình bày rõ sự tình, chờ chỉ thị của cấp trên."

Trong lòng Lý Đào Hoa vốn dấy lên một tia gợn sóng, nhưng rồi nghĩ đến điều gì đó, lòng nàng lại chùng xuống. Nàng gục mặt xuống cánh tay, buồn bã nói: "Hứa đại nhân, nếu quan lại trong thiên hạ ai cũng được như ngài thì tốt biết mấy."

Nàng ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Hứa Văn Hồ, cười khẩy một tiếng, không kìm được đưa tay véo má chàng: "Giống nhau cả thôi, ngốc như nhau, đần như nhau."

Hương thơm thiếu nữ ngào ngạt phả vào mặt, đến đầu ngón tay nàng cũng vương vấn mùi hương con gái ngọt ngào.

Hứa Văn Hồ cuống quýt, mặt đỏ bừng lên vì thẹn thùng xen lẫn chút bối rối, nhưng sự phản kháng cũng thật nho nhã. Bàn tay giơ lên rồi lại hạ xuống, chàng rũ mắt khẽ nhắc: "Lý cô nương mau buông tay, nam nữ thụ thụ bất thân, để người ta nhìn thấy... không hay đâu."

Lý Đào Hoa lại được đà lấn tới, đưa nốt tay kia lên véo má bên kia, hai tay hai bên nhào nặn làn da trắng mịn ấy: "Ta muốn làm thế này từ lâu rồi. Này, ngài nói xem ngài là đàn ông con trai mà sao da dẻ trắng trẻo thế? Hồi nhỏ chắc chắn chưa từng phải xuống ruộng làm việc nặng đúng không?"

Hứa Văn Hồ đỏ mặt tía tai lan tận xuống cổ: "Lý cô nương cô mau buông tay ra, cô còn như vậy, ta... ta giận thật đấy!"

"Thế thì tốt quá, nào, giận thử một cái cho ta xem nào."

Hậu viện nhà họ Vương.

Tiếng côn trùng râm ran, hòn non bộ tạc từ đá Thái Hồ được bao quanh bởi tre trúc cỏ cây, bên dưới là hồ cá koi rộng lớn. Trên mặt hồ dựng thủy tạ, mái cong gác tía đậm chất Giang Nam, vô cùng phong nhã.

Vương Đại Hải tản bộ trong thủy tạ, trên tay cầm bức công văn Hứa Văn Hồ đích thân viết tố cáo tình trạng loạn giá t.h.u.ố.c ở Thiên Tận Đầu. Theo lý mà nói, bức thư này chiều nay sẽ ra khỏi Thiên Tận Đầu, chưa đầy bảy ngày sẽ tới tay tri phủ quản hạt. Nhưng đã rơi vào tay hắn, thì công văn này coi như đá chìm đáy biển, đừng hòng ra khỏi Thiên Tận Đầu nửa bước.

"Rộp" một tiếng giòn tan, Vương Kiểm nằm dài trên ghế băng c.ắ.n một miếng táo, giọng điệu hằn học hung tợn: "Theo ta thấy chi bằng phái thêm vài người, g.i.ế.c quách tên nhãi đó đi cho xong chuyện."

Vương Đại Hải đọc xong, gấp thư lại nhét vào tay áo, chậm rãi nói: "Nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi."

Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào mặt đứa cháu: "Ngươi đừng quên, vị huyện thái gia của chúng ta dù sao cũng là Thám hoa cập đệ (đỗ thứ ba trong kỳ thi Đình), lại trẻ tuổi như vậy, ngày đỗ đạt chắc chắn đã gây tiếng vang ở kinh thành. Nếu hắn đột ngột c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử ở Thiên Tận Đầu, chắc chắn sẽ rước lấy rắc rối lớn. Lần trước ngươi ra tay ta không hề hay biết, nay ta đã phân tích lợi hại cho ngươi rồi, ngươi phải nhớ kỹ, sau này tuyệt đối không được động đến hắn nữa."

Vương Kiểm mất kiên nhẫn, đôi lông mày rậm nhíu chặt: "Cháu thấy thúc phụ cẩn thận quá mức rồi. Nếu triều đình thực sự coi trọng tên nhãi đó, sao lại đày hắn đến cái chốn khỉ ho cò gáy này? Rõ ràng là để hắn tự sinh tự diệt, sống c.h.ế.t thế nào ai mà quan tâm."

Vương Đại Hải nheo mắt, dường như cũng cảm thấy có điều kỳ lạ, nhưng không đoán ra nguyên do, bèn ngước mắt lên quả quyết: "Không cần nhiều lời, tóm lại nhớ kỹ lời ta, tuyệt đối không được hành động thiếu suy nghĩ. Nếu ta còn biết ngươi lén lút ra tay lần nữa, xem ta có tha cho ngươi không."

Vương Kiểm bật dậy: "Chẳng lẽ cứ để hắn đối đầu với chúng ta như thế?"

Chưa đợi Vương Đại Hải lên tiếng, hắn lại c.ắ.n mạnh một miếng táo như muốn trút giận: "Cháu chỉ hận lần trước có con ranh Lý Đào Hoa phá đám, nếu không thì bạch đao t.ử tiến hồng đao t.ử xuất (dao trắng vào m.á.u đỏ ra), đâu còn lắm chuyện rắc rối thế này."

Lông mày Vương Đại Hải khẽ nhướng lên.

Câu nói này nhắc nhở hắn, sao hắn lại quên mất con bé Lý Đào Hoa kia nhỉ.

Nhớ lại dung nhan mơn mởn, tươi tắn như hoa của thiếu nữ, hắn trầm ngâm suy tính: Tình không nhận, tiền không lấy, duy chỉ có con bé đó là được giữ lại bên người. Không ngờ con gái một gã bán thịt heo tầm thường lại có chút bản lĩnh quyến rũ đàn ông đấy chứ.

Chẳng biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng Vương Đại Hải bỗng nhếch lên một nụ cười thâm sâu khó lường.

Đêm khuya, Lý Đào Hoa đang định đi ngủ thì bỗng nghe thấy tiếng gõ cửa.

Nàng hỏi vọng ra là ai, nhưng bên ngoài không ai trả lời.

Căn phòng chìm vào tĩnh lặng c.h.ế.t chóc, Lý Đào Hoa cứ ngỡ mình nghe nhầm, đang định ngủ tiếp thì tiếng gõ cửa lại vang lên.

"Rốt cuộc là ai! Không nói tiếng nào là bà đây ra c.h.é.m c.h.ế.t đấy nhé!"

Lại một màn im lặng đáng sợ.

Lý Đào Hoa nhớ đến cái c.h.ế.t thê t.h.ả.m của Hắc Ngưu, mảng da đầu đen ngòm bị l*t tr*n và thứ óc trắng đục nát bấy, toàn thân bất giác lạnh toát. Nỗi sợ hãi mơ hồ như con rắn nhỏ len lỏi bò vào tim, khiến từng cái bàn cái ghế trong phòng cũng trở nên méo mó, nhe nanh múa vuốt nhìn chằm chằm vào nàng trong bóng tối.

Ở một mình trong này quả là cực hình, nàng không chịu nổi nữa, nhìn chằm chằm vào hai cánh cửa im lìm quỷ dị mà cười khẩy: "Ta biết rồi, chắc chắn là Hưng Nhi thối tha nhà ngươi giả thần giả quỷ đúng không? Được lắm, ngươi cứ đợi đấy, ta ra xử lý ngươi ngay bây giờ."

Nàng lôi con d.a.o mổ lợn giấu dưới gối ra, xỏ vội đôi giày, đằng đằng sát khí mở khóa lao ra ngoài.

Ngoài cửa vắng tanh không một bóng người, chỉ có sương mù lạnh lẽo lan tràn.

Lý Đào Hoa tay lăm lăm con dao, gan to hơn hẳn, ngửa mặt hét lớn vào màn đêm đen kịt: "Kẻ nào giả thần giả quỷ! Mau lăn ra đây cho ta! Nếu để bà đây tìm được thì bà băm vằm ra làm tám khúc đấy!"

Đúng lúc này, một bàn tay bất ngờ vỗ mạnh lên vai nàng. Lý Đào Hoa quát lớn "Yêu nghiệt phương nào!", quay phắt đầu lại.

Ngay lập tức, một cái bao tải ập xuống trùm kín người nàng.