Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 140: Quy Vị 45

Bóng người mặc áo vàng bước vào cửa điện, bách quan nhìn thấy dung mạo người đến, ai nấy đều im thít, vội vàng quỳ xuống bái lạy lần nữa: "Vi thần tham kiến Bệ hạ!"

Bóng người đó không để ý, đi thẳng lên đại điện, ngồi ngay ngắn trên long ỷ.

"Trẫm nghe nói trong trời đất, đạo nghĩa là đầu, nghĩa vua tôi nặng tựa Thái Sơn. Thế nhưng Mai Y Vân ngươi, coi rẻ mạng người, giả mạo hoạn quan, ẩn nấp bên cạnh trẫm hàng chục năm trời. Lại thân là triều thần, không nghĩ báo quốc, ngược lại sinh lòng dị tâm, mưu đồ bất chính, muốn làm loạn triều cương. Trẫm trước đây mấy lần phát giác, niệm tình xưa nghĩa cũ, nhiều lần khoan dung, nhưng ngươi chứng nào tật nấy, tội ác tày trời."

"Nay trẫm căn cứ quốc pháp, ban cho ngươi hình phạt lăng trì, để chấn chỉnh quốc pháp, yên lòng dân chúng."

Mai Y Vân nhìn chằm chằm người trên long ỷ, ánh mắt sắc bén lạnh lùng, bỗng nói: "Không đúng, ngươi không phải Bệ hạ, ngươi là ai!"

Tống Kiêu ra lệnh cho cấm vệ: "Giam tội thần Mai Y Vân vào ngục, canh giữ nghiêm ngặt."

Mai Y Vân bị cưỡng chế lôi ra ngoài điện. Trong lúc giãy giụa, mũ miện chín tua trên đầu rơi xuống, ngọc ngà châu báu vương vãi khắp nơi.

Mai Y Vân vùng thoát khỏi sự trói buộc của cấm vệ, lao xuống đất nhặt những hạt châu lăn lóc, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm Hứa Văn Hồ.

Dù biết mọi chuyện đã định, Mai Y Vân không còn khả năng lật ngược thế cờ, Hứa Văn Hồ vẫn cảm thấy ớn lạnh sống lưng.

Chỉ thiếu một chút, chỉ thiếu một chút nữa thôi.

Suýt chút nữa giang sơn này thực sự rơi vào tay ả.

Nếu ả không bị chàng vạch trần thân phận, mà đợi đến khi nắm đại quyền trong tay mới tự khôi phục thân nữ, với sự lót đường của Phù Tang giáo trước đó, ả hoàn toàn có thể nói mình là Già La Phật Mẫu chuyển thế nam tướng nữ thân. Những tín đồ kia đã trúng độc quá sâu, chỉ biết ủng hộ ả hết mình, coi ả như vị thần tối cao.

Từ cô bé mồ côi làng chài đến cung nữ Dịch Đình, rồi đến Cửu Thiên Tuế quyền khuynh triều chính, con đường này ả làm vô số việc ác, chưa từng quay đầu.

Đến tận lúc này, Hứa Văn Hồ cuối cùng cũng hiểu rõ "quỷ khí" trên người Mai Y Vân từ đâu mà ra.

Theo lẽ thường, người từng chịu nhiều sỉ nhục ít nhiều sẽ tìm cách trả thù, nhưng Mai Y Vân lại chẳng hề bận tâm.

Ả thậm chí còn khinh thường việc nhìn lại bi kịch của chính mình.

Trong đầu ả dường như chỉ có một ý niệm duy nhất: leo lên, tiếp tục leo lên cao.

Nếu dùng nghị lực này vào con đường chính đạo, ả chắc chắn sẽ lưu danh sử sách.

Ngược lại, chính là để tiếng xấu muôn đời.

"Chúng khanh bình thân."

Giọng nói trong trẻo lại vang lên, bách quan quỳ nửa ngày trời cuối cùng cũng được đứng dậy.

Hứa Văn Hồ nghe giọng nói này chỉ thấy quen thuộc vô cùng. Cộng thêm việc tiểu Hoàng đế hoang dâm vô độ không phải ngày một ngày hai, đột nhiên xử lý Mai Y Vân khiến chàng cảm thấy bất thường.

Hứa Văn Hồ lén ngẩng đầu nhìn về phía ngai vàng.

Vừa nhìn một cái, chàng ngẩn người như gà gỗ.

Đó chẳng phải là khuôn mặt của Cẩm Mao Thử sao!

Lúc này chàng mới nhớ ra, trước đây Lý Đào Hoa từng nói với chàng, Bệ hạ đương triều và Cẩm Mao Thử giống nhau như đúc.

Lúc đó chàng còn thấy bình thường, dù sao người giống người trong thiên hạ cũng nhiều.

Ai ngờ lại giống đến mức độ này!

Trong lúc chàng thất thần, ánh mắt của Đế vương đã rơi vào người chàng.

"Hứa ái khanh minh xét rõ ràng, giúp trẫm diệt trừ gian nịnh, không biết muốn trẫm ban thưởng thế nào?"

Hứa Văn Hồ hoàn hồn, cúi đầu chắp tay: "Bẩm Bệ hạ, hung thủ thật sự đã bị bắt, thần ngoài điều đó ra không còn mong cầu gì khác."

Quả nhiên chỉ là giống người thôi, Thử huynh cợt nhả của chàng làm sao nghiêm túc được thế này.

Đúng lúc này, bên ngoài điện đột nhiên truyền đến tiếng bạo loạn, vô số thái giám cung nữ bị xác sống xông vào c.ắ.n đứt cổ họng, mùi m.á.u tanh nồng nặc khắp nơi.

Cả triều văn võ loạn cào cào, vương công quý tộc như ch.ó nhà có tang, thấy kẽ hở là chui, thấy chỗ trống là trốn, tiếng gào khóc như chọc tiết lợn.

"Hộ giá!"

Tống Kiêu ra lệnh một tiếng, cấm vệ đồng loạt vây quanh ngai vàng bảo vệ.

Hứa Văn Hồ không biết làm sao, cũng lùi lại theo, nhìn xác sống như thủy triều ùa vào cửa.

Lúc nguy cấp, Đế vương rời khỏi long ỷ, đứng cùng một chỗ với chàng.

Hứa Văn Hồ giật mình, vội nói: "Long thể Bệ hạ quan trọng, mau quay về..."

Đế vương: "Bớt sàm đi, lát nữa nấp sau lưng ta, đừng cản trở ta thi triển thân thủ."

Hứa Văn Hồ trợn tròn mắt, lắp bắp: "Thử huynh? Thật sự là huynh sao? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Cẩm Mao Thử sờ cằm, vẻ mặt bí hiểm: "Chuyện này kể ra thì dài lắm..."

Hứa Văn Hồ đẩy hắn lên trước: "Thế thì đừng kể nữa, làm phiền Thử huynh cứu mạng."

...

"Cô muốn dọa c.h.ế.t ta à!"

Lý Đào Hoa mềm nhũn hai chân ngồi bệt xuống đất, tay không ngừng x** n*n cái cổ chân bị nắm, vừa giận vừa sợ: "Làm gì có ai như cô không nói không rằng túm cổ chân người ta thế, cú vừa rồi làm ta tưởng cô sắp biến thành xác sống, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực!"

Cô gái khó nhọc mở miệng, lặp lại: "Dao... để lại..."

Lý Đào Hoa nhìn con d.a.o mổ lợn trong tay, nghi hoặc: "Cô cần nó làm gì?"

Nói xong, Lý Đào Hoa vỡ lẽ: "Ta biết rồi, chắc chắn cô sợ ta đi rồi không ai bảo vệ cô, nhỡ có xác sống đến thì cô còn tự vệ được đúng không?"

Cô gái cố sức gật đầu một cái.

Lý Đào Hoa đ.á.n.h giá cô ta một lượt, thầm nghĩ cô ra nông nỗi này rồi, đến lúc nguy cấp thật thì có bao nhiêu d.a.o cũng chẳng dùng được.

Nhưng nàng không nói ra, ngược lại sảng khoái đồng ý: "Được, cô muốn thì ta để lại cho cô."

Nàng nhét cán d.a.o vào tay cô gái, còn mình thì đi về phía cầu thang.

Đi được nửa đường, Lý Đào Hoa bỗng nhớ đến "cô bé xấu xí" mà Cẩm Mao Thử khổ sở tìm kiếm, liên tưởng đến cô gái xuất hiện kỳ lạ này, nàng bừng tỉnh.

Nàng quay người chạy về phía cô gái, định hỏi cô ta có biết người tên Cẩm Mao Thử không.

Lại thấy cô gái kia giơ d.a.o lên, nhắm thẳng vào cổ mình.

"Cảm ơn cô."

Cô gái nhìn nàng một cái, nói xong, không chút do dự c.h.é.m xuống.

...

Đám xác sống đông nghịt ùa vào điện Thái Hòa, tranh nhau xâu xé thịt m.á.u người sống.

Cấm vệ c.h.ế.t và bị thương quá nửa, Cẩm Mao Thử vung kiếm c.h.é.m bay đầu hàng loạt xác sống nhưng vẫn không thể xoay chuyển tình thế.

Hứa Văn Hồ cũng nhặt một thanh đao, học theo c.h.é.m vào lũ xác sống.

Nhưng c.h.é.m ngã một con, lại có mười, trăm, nghìn con khác đang đợi chàng.

"Thử huynh, xem ra hôm nay hai ta phải bỏ mạng ở đây rồi."

Đại họa lâm đầu, Hứa Văn Hồ lại có chút thả lỏng, giọng nói thay vì tuyệt vọng lại mang nhiều phần bất lực tự giễu.

Cẩm Mao Thử thở hồng hộc, giọng điệu bất cần: "Sao, sợ rồi à?"

"Có một chút.” Hứa Văn Hồ nói: “Nhưng cũng tốt, nếu ta đi trước một bước, nhất định sẽ ở dưới đó phù hộ Đào Hoa sống lâu trăm tuổi."

Cẩm Mao Thử trợn mắt: "Ngươi là người, ngươi c.h.ế.t biến thành ma, chứ có biến thành rùa trong hồ ước nguyện đâu mà đòi phù hộ cô ấy sống lâu trăm tuổi, sao không phù hộ cô ấy thăng quan phát tài luôn đi?"

Hứa Văn Hồ suy nghĩ nghiêm túc một chút, gật đầu: "Cũng không phải không được."

Cẩm Mao Thử c.h.é.m đứt đôi con xác sống lao vào mình, c.h.é.m đinh chặt sắt nói: "Yên tâm, ngươi không c.h.ế.t đâu."

"Thực ra ta biết cách làm cho lũ quái vật này biến mất, nhưng ta không biết dùng, c.h.ế.t cũng không biết."

"Chuyện này coi như ta nợ hai người, cho nên ngươi yên tâm, ta có còn hơi thở cuối cùng cũng sẽ đưa ngươi đến nơi an toàn."

Hứa Văn Hồ nghe mà ù cả tai, chẳng hiểu hắn nói gì, chỉ thấy mùi tanh hôi trước mắt ngày càng nồng nặc, sắp hun chàng ngất xỉu rồi.

Trong lúc choáng váng, chàng thấy kiếm trong tay Cẩm Mao Thử bị xác sống cướp mất, vô số xác sống há to miệng m.á.u lao vào Cẩm Mao Thử.

"Thử huynh!"

Trong tiếng hét của Hứa Văn Hồ, tất cả xác sống đều cứng đờ lại, miệng há to, tay vươn ra, tất cả đều hóa đá.

Hứa Văn Hồ tưởng mình bị ảo giác, đến thở cũng không dám, sợ chỉ trong chớp mắt Cẩm Mao Thử sẽ trở thành bữa ăn của lũ quái vật.

Thời gian trôi qua từng chút một, trên người những xác sống cứng đờ bắt đầu phát ra tiếng "răng rắc", như thể xương cốt mục nát trong cơ thể đang gãy vụn từng khúc – theo một tiếng động trầm đục, một xác sống ngã vật xuống, đầu lâu xương cốt, thân mình tứ chi, tóc tai móng tay, tất cả đều hóa thành tro bụi, m.á.u bẩn chảy thành sông nhưng rồi bốc hơi trong nháy mắt.

Sau con đầu tiên ngã xuống, những xác sống khác cũng lần lượt hóa thành tro bụi như vậy, biến mất trước mắt người sống không hề báo trước.

Biển m.á.u vừa rồi, trong chớp mắt sạch bong như mới, chỉ còn lại vô số t.h.i t.h.ể quan viên bị xác sống sát hại, nhắc nhở những người còn sống rằng, tất cả những gì vừa xảy ra không phải là mơ.

Đến lúc này Hứa Văn Hồ mới dám thở, tim suýt nhảy ra khỏi lồng ngực.

Chàng lao tới đỡ Cẩm Mao Thử, chưa kịp suy nghĩ nguyên do, chỉ có niềm vui sống sót sau tai nạn: "Tốt quá rồi Thử huynh! Chúng ta được cứu rồi!"

Vẻ mặt Cẩm Mao Thử tê liệt, không hề có sự may mắn của người sống sót, ngẩn ngơ nhìn tro cốt bay lả tả trong điện, đôi mắt trống rỗng vô hồn.

Đột nhiên, hắn như bừng tỉnh khỏi cơn mơ, bật dậy lảo đảo chạy ra khỏi điện Thái Hòa, lao thẳng đến các Thể Nhân.

Hứa Văn Hồ bị phản ứng của hắn làm cho ngơ ngác, hoàn hồn lại vội vàng đuổi theo.

Đến các Thể Nhân, Hứa Văn Hồ đang định leo cầu thang lên thì Lý Đào Hoa lảo đảo chạy xuống, bước chân loạng choạng suýt ngã.

Hứa Văn Hồ đỡ lấy nàng, thấy nàng mặt cắt không còn giọt máu, vẻ mặt kinh hoàng, tim chàng thắt lại, vội vàng hỏi xảy ra chuyện gì.

Môi Lý Đào Hoa run rẩy, không nói nên lời, ngón tay chỉ lên phía trên cầu thang, cố nặn ra mấy chữ yếu ớt: "Trên đó... trên đó..."

Hứa Văn Hồ lần đầu thấy Lý Đào Hoa như vậy, lập tức chạy lên lầu, không dám chậm trễ giây phút nào.

Trên gác xép, Cẩm Mao Thử ôm t.h.i t.h.ể "cô bé xấu xí", khóc rống lên đau đớn.

...

Người trong giang hồ không có gốc rễ, nhất là những môn phái tà ma ngoại đạo, đệ t.ử đa số mua từ tay bọn buôn người, có chút thiên phú thì nuôi lớn, không có ngộ tính thì bị đ.á.n.h c.h.ế.t từ bé.

Cẩm Mao Thử không biết tên thật của cô bé xấu xí là gì, không biết cô bé có cha mẹ không, cha mẹ là người ở đâu.

Hắn đào một cái huyệt ở đầu địa phận thôn Lý gia, tự tay đóng một cỗ quan tài xiêu vẹo, không nhờ ai giúp đỡ, tự mình chôn cất cô bé xấu xí.

Lúc nhớ cô bé, hắn lại ngồi trên mái điện Thái Hòa, nhìn về hướng nhà, như thể cô bé xấu xí đang đợi hắn ở đó, đợi hắn đưa cô bé đi ngắm trăng.

Cẩm Mao Thử không trách Lý Đào Hoa, theo lời hắn nói thì "ai cũng không muốn như vậy".

Lý Đào Hoa lại ốm một trận nặng, người nóng hầm hập mấy ngày liền, cả đêm nói mớ.

Hứa Văn Hồ ngày đêm túc trực bên cạnh Lý Đào Hoa, mọi việc khác đều mặc kệ.

Cùng tháng đó, hình phạt lăng trì của Mai Y Vân đổi thành c.h.é.m ngang lưng, hành hình ngay, t.h.i t.h.ể bị vứt ra chợ.

Đêm trước khi hành hình, ả không động đến bữa cơm đoạn đầu đài, chỉ xin cai ngục một bát canh gà.

...