Huyện Thái Gia Và Dao Mổ Lợn

Chương 110: Quy Vị 15

Bóng râm che khuất bầu trời dần biến mất khi chiếc xe tiến vào thành. Đám đông lại ùa ra giữa đường, chen lấn xô đẩy, người đông như nêm cối.

Lý Đào Hoa ngó nghiêng một hồi rồi bảo: "Được rồi, cái cây kia vào thành rồi, chúng ta cũng mau vào thôi."

Hứa Văn Hồ gật đầu, đôi mắt dán chặt vào nàng, sợ nàng bị dòng người cuốn trôi mất.

Nói đoạn, hai người bước qua cổng thành.

Đường phố đông nghịt người, đâu đâu cũng thấy những kẻ giàu sang mặc lụa là gấm vóc, xe ngựa xe bò tấp nập. Lý Đào Hoa nhìn đến hoa cả mắt, cảm giác ném bừa một viên gạch cũng trúng phải ông quan ngũ lục thất phẩm nào đó. Nàng còn phải để mắt đến Hứa Văn Hồ, vết thương trên người chàng chưa lành, nàng sợ chàng bị người ta chen lấn đụng phải.

Bất chợt, bàn tay Hứa Văn Hồ đang hờ hững nắm cổ tay nàng siết chặt lại, giọng gấp gáp: "Đào Hoa."

Lý Đào Hoa hoảng hốt nhìn chàng: "Sao thế, bị người ta đụng phải à?"

Hứa Văn Hồ hạ giọng, nhìn nàng nói: "Không phải, ta cảm giác có người đang theo dõi chúng ta."

Lý Đào Hoa quay đầu lại, chỉ thấy biển người mênh m.ô.n.g toàn đầu đen nghịt, nhìn ai cũng như ai, hoa cả mắt.

"Ai theo dõi?" Lý Đào Hoa nghi hoặc nhìn quanh: “Sao ta không thấy gì nhỉ, ta thấy ai cũng bận rộn cả mà."

Hứa Văn Hồ nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng, rảo bước nhanh hơn, thấy chỗ trống là lách vào, hành lý xe ngựa gì cũng mặc kệ, chỉ cần mang theo Lý Đào Hoa là đủ.

Hai người rẽ đông rẽ tây, dần dần tách khỏi đám đông, cuối cùng chui tọt vào một con hẻm nhỏ hẹp.

Lý Đào Hoa thở hổn hển ngó ra ngoài, quả nhiên thấy mấy gã ăn mặc kiểu tùy tùng đang dáo dác nhìn quanh, rõ ràng là đang tìm tung tích hai người.

Nàng nói: "Đúng là có người theo dõi thật, bọn họ là ai?"

Đợi mãi không thấy Hứa Văn Hồ trả lời, chỉ nghe tiếng th* d*c dồn dập. Lý Đào Hoa quay lại, thấy mặt Hứa Văn Hồ cắt không còn giọt máu, y phục thấm đẫm những vệt m.á.u loang lổ đậm nhạt, nàng lập tức hoảng hồn.

"Tại ta cả, vừa nãy không chắn trước mặt chàng, nếu không vết thương của chàng đã không bị đụng trúng." Lý Đào Hoa đỡ lấy Hứa Văn Hồ, tự trách không thôi.

Hứa Văn Hồ lắc đầu, nhìn nàng an ủi: "Đào Hoa, nàng ra xem thử bọn họ đi chưa."

Lý Đào Hoa lại ngó ra ngoài lần nữa, quay lại bảo: "Đi rồi, chúng ta mau ra ngoài tìm y quán khám vết thương cho chàng quan trọng hơn."

Hứa Văn Hồ: "Không vội, đợi thêm chút nữa."

Chàng sợ bọn chúng quay lại.

Hai người trốn trong hẻm nhỏ chừng nửa nén hương, cuối cùng cũng dám ra ngoài.

Lý Đào Hoa muốn đến thẳng y quán, nhưng vết m.á.u trên người Hứa Văn Hồ quá lộ liễu, đi trên đường quá gây chú ý, muốn không bị để ý cũng khó.

"Hay là kệ xác đi.” Lý Đào Hoa sốt ruột: “Vết thương của chàng quan trọng hơn, bị theo dõi thì bị theo dõi, ban ngày ban mặt chẳng lẽ chúng ta lại bị c.ắ.t c.ổ à?"

Trán Hứa Văn Hồ lấm tấm mồ hôi, sắc mặt càng lúc càng trắng bệch, nhưng vẫn kiên quyết: "Ra ngoài cẩn thận vẫn hơn, Đào Hoa nàng không cần lo vết thương của ta, nhất thời chưa c.h.ế.t người được đâu."

Lý Đào Hoa vừa vội vừa bất lực: "Thế chàng nói xem, giờ chúng ta đi đâu?"

Đúng lúc này, một tiếng chuông "boong" trầm hùng vang lên, Hứa Văn Hồ như sực nhớ ra điều gì, chủ động kéo tay Lý Đào Hoa đi.

Lý Đào Hoa ngơ ngác, vội nói: "Chàng đi chậm thôi kẻo rách vết thương, chúng ta đi đâu đây?"

Giữa dòng người qua lại, giọng Hứa Văn Hồ trầm xuống, thận trọng thốt ra bốn chữ: "Chùa Đại Tướng Quốc."

Lý Đào Hoa khó hiểu, không biết sao chàng lại muốn đến chùa, dù cái tên chùa này nghe hơi quen quen.

Nàng nén sự tò mò, suốt đường đi không hỏi thêm câu nào.

Đến nơi, Lý Đào Hoa mới phát hiện nơi Hứa Văn Hồ muốn đến không phải chùa Đại Tướng Quốc, mà là phố Đông Môn bên ngoài chùa. Chính xác hơn là căn nhà thứ bảy trong con hẻm thứ tư đếm từ phía Tây phố Đông Môn.

Hai người đứng trước cửa, thấy hai cánh cửa gỗ sơn đen đóng im lìm. Trước cửa trồng dây leo, lá vẫn còn xanh mướt bò kín cả bức tường chắn lửa. Căn nhà nằm trơ trọi, không có hàng xóm láng giềng hai bên, chỉ đứng ngoài cửa đã cảm nhận được sự yên tĩnh hiếm có giữa chốn Kinh thành phồn hoa.

Hứa Văn Hồ gõ cửa hai cái, đợi một lát thì có người ra mở cửa.

Hứa Văn Hồ vái chào, trình bày ngắn gọn mục đích: "Ngày trước Tiêu huynh đi xa, từng kết giao huynh đệ hoạn nạn với tại hạ. Nay tại hạ đến Kinh thành có việc, nhớ đến tình xưa nghĩa cũ với Tiêu huynh nên đặc biệt đến thăm."

Người gác cổng mở to đôi mắt già nua sắc sảo, nhìn vết m.á.u trên người Hứa Văn Hồ, lại nhìn Lý Đào Hoa phía sau, do dự một lát rồi cảnh giác nói: "Công t.ử đến không đúng lúc, chủ nhân nhà tôi dạo này đi vắng chưa về, e là không gặp được công tử."

Hứa Văn Hồ hơi nhíu mày, rồi giãn ra ngay, ôn tồn hỏi: "Xin hỏi bao giờ Tiêu huynh về?"

"Chủ nhân đi không nói, nên lão không biết."

Hứa Văn Hồ trầm ngâm một lát, lại chắp tay với người gác cổng: "Vậy phiền lão trượng, khi nào Tiêu huynh về, chuyển lời là tại hạ đã đến thăm. Ngoài ra..."

Chàng ngập ngừng một chút rồi quả quyết nói: "Tại hạ quyết định tá túc tại chùa Đại Tướng Quốc, cách đây rất gần. Nếu Tiêu huynh về trong mấy ngày tới, phiền lão trượng cho người báo tin, tại hạ sẽ liệu đường đến thăm lần nữa."

"Chuyện nhỏ, công t.ử cứ yên tâm."

Nhận được câu trả lời, Hứa Văn Hồ cáo từ, dẫn Lý Đào Hoa đi về phía chùa Đại Tướng Quốc.

Trên đường đi, Lý Đào Hoa cố tình đi chắn trước mặt chàng để che bớt những vết máu, nàng vừa đi vừa quay lại hỏi: "Sao chàng lại nghĩ đến chuyện tá túc ở chùa Đại Tướng Quốc? Chàng không tin quỷ thần mà, chẳng lẽ nghĩ chỗ đó phù hộ được chúng ta?"

Hứa Văn Hồ bất đắc dĩ: "Ta nghĩ chùa Đại Tướng Quốc là quốc tự, quản lý nghiêm ngặt, nếu có kẻ muốn hành hung chúng ta thì ở đó khó ra tay. Hơn nữa Già La Phật Mẫu cũng có liên quan đến những nơi này, ở trong đó biết đâu nghe ngóng được manh mối... Đào Hoa, đừng chỉ lo quay lại nhìn ta, đi đứng cẩn thận kẻo ngã."

"Xì, chân ta vững lắm nhé, tưởng đi đứng loạng choạng như chàng à, ta có nhắm mắt đi cũng..."

Lý Đào Hoa trượt chân, ngã sấp mặt.

Nàng thầm mắng cái miệng quạ đen của mình cả vạn lần, ngẩng đầu nhìn về phía trước, thấy tấm biển hiệu to đùng của tiệm may sẵn.

Nhìn lại bộ đồ nữ nhi trên người mình, rồi nhìn bộ dạng m.á.u me be bét của Hứa Văn Hồ, nàng bò dậy đi thẳng vào trong không chút do dự.

"Đào Hoa, nàng vào đó làm gì!" Hứa Văn Hồ cứ tưởng nàng đập đầu vào đâu, vội đuổi theo, sợ lại xảy ra chuyện gì.

Nửa nén hương sau, hai người bước ra. Hứa Văn Hồ đã thay một bộ y phục sạch sẽ, Lý Đào Hoa cũng cải trang thành nam giới, bước đi chữ bát bên cạnh Hứa Văn Hồ, trông y hệt một thư đồng tuấn tú.

Vào trong chùa Đại Tướng Quốc, Hứa Văn Hồ cúng dường hai mươi lạng tiền dầu đèn, rồi tìm trụ trì, trình giấy tờ tùy thân và hộ tịch, dựa vào thân phận Bảng nhãn năm xưa, như nguyện được phân cho một gian phòng khách. Lý Đào Hoa không chuẩn bị hộ tịch giả, cộng thêm thân phận thư đồng không gây chú ý nên được mặc nhiên ở cùng Hứa Văn Hồ.

Thoáng cái trời đã ngả về chiều, hoàng hôn buông xuống.

Trong phòng khách đốt hương an thần thơm dịu. Lý Đào Hoa ngửi mùi hương, cõi lòng nôn nao cả ngày trời bất giác lắng xuống. Nàng thành thạo xử lý vết thương bị rách của Hứa Văn Hồ, bôi t.h.u.ố.c băng bó điêu luyện, miệng khẽ cằn nhằn: "Lạ thật, ta mới phát hiện từ lúc quen nhau đến giờ, sao ta cứ phải bôi t.h.u.ố.c cho chàng suốt thế nhỉ? Chàng rốt cuộc là cái gì đầu t.h.a.i thế, sao bị thương cứ như cơm bữa, thỉnh thoảng bỏ một bữa là y như rằng bữa sau bù cả vốn lẫn lãi, rầu hết cả người."

Hứa Văn Hồ cụp mắt, im lặng một lúc rồi nói: "Trăm cái vô dụng là thư sinh. Là ta không có bản lĩnh, không có khả năng tự vệ, lúc quan trọng toàn làm liên lụy người khác."

Chàng nói vậy là có chút tâm tư riêng, chàng đợi Lý Đào Hoa phản bác, đợi nàng nói với chàng rằng, thực ra chàng không vô dụng như lời chàng nói.

"Chậc, m.á.u chảy thế này mà chàng không thấy đau chút nào à?" Lý Đào Hoa nhìn vết thương, chỉ lo cảm thán.

Hứa Văn Hồ lại tưởng nàng ngầm thừa nhận lời mình nói, nhất thời đầu óc choáng váng, lửa giận bốc lên, giọng run rẩy cười khẽ: "Chảy tí m.á.u ăn thua gì, thà c.h.ế.t quách cho xong."

Lý Đào Hoa tát bốp một cái vào miệng chàng, tiếng kêu giòn tan vang vọng khắp phòng.

"Sau này còn nói mấy lời như thế nữa không?" Nàng trừng mắt nhìn chàng.

Hứa Văn Hồ ôm cái miệng tê rần, lắc đầu như trống bỏi.

Lý Đào Hoa cúi xuống tiếp tục xử lý vết thương, lầm bầm oán trách: "Ta phát hiện từ lúc đến Kinh thành chàng cứ dở dở ương ương thế nào ấy. Sao thế? Uống nhầm t.h.u.ố.c hay lúc xuống ngựa bị m.ô.n.g ngựa đập vào đầu?"

Lòng Hứa Văn Hồ rối bời, những từ như "hôn ước": “Thôi thị" cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Dòng m.á.u nóng vừa dịu xuống lại xông lên não, chàng khôi phục giọng điệu dở sống dở c.h.ế.t lúc nãy, cười một tiếng: "Ta thà uống nhầm t.h.u.ố.c còn hơn, ít nhất phát điên cũng có lý do."

Lý Đào Hoa ngước mắt nhìn chàng một cái, vẻ oán trách thoáng qua đáy mắt, lầm bầm: "Phát điên? Hứa đại nhân chàng chẳng phải tỉnh táo lắm sao, cái gì mà nam nữ bất thân, cái gì mà đại phòng, chàng hiểu rõ lắm mà, chàng phát điên cái nỗi gì?"

Hứa Văn Hồ cứng họng, cảm giác như tâm sự bị nhìn thấu hết, lần đầu tiên trong đời thấy xấu hổ không chỗ chui. Da dẻ toàn thân chàng đỏ bừng lên vì ngượng và giận, ngay cả vết thương cũng trở nên đỏ tươi nhức mắt.

Sợ bị Lý Đào Hoa nhìn ra sự khác thường, chàng vội kéo áo che người lại, hoảng loạn nói: "Được rồi Đào Hoa, không cần lo cho ta nữa đâu, trời tối rồi, nàng đi nghỉ ngơi đi."

Lý Đào Hoa vốn đã bị mấy lời của chàng làm cho tâm phiền ý loạn, thấy hành động này của chàng thì càng khó chịu, ngước đôi mắt tủi thân lên nói: "Biết rõ chùa chỉ phân cho một phòng còn bảo ta đi nghỉ, ta đi đâu mà nghỉ. Hứa Văn Hồ, chàng đuổi ta?"

Lúc này Hứa Văn Hồ mới nhận ra mình nói lỡ lời, tay cũng hết đau ngay lập tức, giơ lên khua khoắng loạn xạ: "Đào Hoa nàng hiểu lầm rồi, ta không có, ta không phải..."

Lý Đào Hoa đứng phắt dậy, ném lọ t.h.u.ố.c xuống chăn, mắt đỏ hoe: "Không phải cái gì, ta thấy chàng rõ ràng là có ý đó. Không cần chàng mở miệng, ta tự đi!"

Nàng quay người đóng sầm cửa bỏ đi. Hứa Văn Hồ luống cuống khoác áo, vội vàng đuổi theo.

Vừa ra khỏi cửa, chàng đụng phải một chú tiểu mặc áo cà sa xám, vóc dáng nhỏ bé chặn ngay lối đi.

Hứa Văn Hồ vừa ngó nghiêng tìm bóng dáng Lý Đào Hoa, vừa hỏi chú tiểu có việc gì.

Chú tiểu chắp tay: "A Di Đà Phật, tiền sảnh có khách đến, xưng là muốn gặp công tử."

Hứa Văn Hồ nhìn theo bóng lưng Lý Đào Hoa, sốt ruột hỏi: "Có xưng tên họ không?"

Chú tiểu lắc đầu: "Là một nam nhân, chỉ nói là người quen cũ của công tử."

Hứa Văn Hồ hiểu ra ngay, trực giác mách bảo đó chính là Tiêu Tùng.