Hương mở mắt, xung quanh là một không gian mờ mịt, ánh sáng từ viên ngọc vẫn lấp lánh, nhưng giờ đây, nó nằm trong tay Khôi. Cô hốt hoảng nhìn quanh, không thấy Tuấn đâu cả. Cảm giác lạnh lẽo bao trùm, không khí nặng nề như thể mọi thứ đều ngưng đọng.
“Cô đã chọn rồi, giờ thì hãy xem sức mạnh của cổ vật này,” Khôi nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. Ánh mắt anh ta lóe lên sự tàn nhẫn, như thể đang chờ đợi một điều gì đó kinh khủng xảy ra.
Hương cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng không thể để nó chiếm lấy mình. Cô hít một hơi thật sâu, quyết định không để bị khuất phục. “Khôi, anh sẽ không thắng đâu!” Cô khẳng định, giọng đầy quyết tâm.
Khôi cười, tiếng cười của hắn như một nhát dao, “Cô nghĩ mình có thể ngăn tôi? Đừng quên, tôi đã có sức mạnh trong tay.” Hắn giơ viên ngọc lên cao, ánh sáng từ nó tạo thành một vòng tròn lấp lánh, như thể đang mở ra một cánh cổng đến một thế giới khác.
“Không!” Hương thét lên, nhưng không biết phải làm gì. Cô nhớ lại những lời của Tuấn, về việc bảo vệ cổ vật. “Mình phải tìm Tuấn!” Cô nghĩ, nhưng trong lòng cũng đầy lo lắng về những gì Khôi có thể làm với viên ngọc.
“Cô không thể đi đâu được,” Khôi nói, bỗng chốc trở nên nghiêm túc. Hắn tiến lại gần, ánh mắt không rời khỏi Hương. “Cô sẽ là phần thưởng cho sức mạnh này.”
Hương lùi lại, cảm giác như một con thú bị dồn vào chân tường. Nhưng cô không thể để Khôi chiếm ưu thế. “Tôi sẽ không để anh làm điều đó!” Cô hét lên, cố gắng tìm kiếm một lối thoát.
Khôi chỉ cười, ánh mắt lạnh lẽo. “Đừng làm khó mình, Hương. Cô không biết mình đang đối đầu với ai đâu.”
Bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Hương quay lại, thấy một bóng đen lao đến. Đó là Tuấn! Anh xuất hiện với vẻ mặt đầy quyết tâm, tay cầm một thanh kiếm cổ, ánh mắt rực lửa.
“Khôi! Thả Hương ra!” Tuấn quát, giọng nói vang vọng trong không gian mờ ảo.
Khôi nhếch môi cười, “Cậu đến thật đúng lúc, nhưng không phải để cứu cô ấy.” Hắn quay lại, chỉ tay về phía viên ngọc. “Tôi sẽ không để bất kỳ ai cản đường mình!”
Tuấn không chần chừ, lao về phía Khôi. Hương cảm thấy lòng mình thắt lại, không biết phải làm gì. “Tuấn, cẩn thận!” Cô hô lên, nhưng đã muộn.
Khôi nhanh chóng phản ứng, hắn giơ viên ngọc lên, ánh sáng chói lòa từ nó lan tỏa, tạo thành một bức tường ánh sáng giữa hai người. Tuấn dừng lại, ánh mắt đầy hoang mang.
“Cậu không thể vượt qua bức tường này đâu,” Khôi nói, giọng điệu tự mãn. “Tôi sẽ sử dụng sức mạnh này để hủy diệt tất cả!”
Hương nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt Tuấn. “Đừng bỏ cuộc, Tuấn!” Cô gọi, nhưng không biết làm thế nào để giúp anh.
Khôi cười lớn, “Cô có muốn thử không? Để xem sức mạnh của cổ vật này có thể làm gì?” Hắn cười ngả nghiêng, như thể đang tận hưởng từng khoảnh khắc.
Cảm giác bất lực trào dâng trong lòng Hương. Cô không thể đứng yên, cô phải làm gì đó. “Viên ngọc… có lẽ mình có thể làm gì đó với nó,” cô nghĩ.
Bất chợt, một ý tưởng lóe lên trong đầu Hương. Cô nhớ lại những ký hiệu mà họ đã thấy trước đó. “Có thể… có thể sử dụng chính sức mạnh của viên ngọc!” Cô thì thầm với bản thân.“Cô đang làm gì vậy?” Khôi hỏi, giọng điệu đầy nghi ngờ.
Hương không trả lời, cô bắt đầu tìm kiếm xung quanh, cố gắng nhớ lại những ký hiệu đó. “Nếu mình có thể tạo ra một ký hiệu tương tự…” Cô nghĩ, tâm trí chạy đua với thời gian.
“Cô đừng có mơ! Không ai có thể cản nổi sức mạnh của tôi!” Khôi gào lên, hắn bắt đầu tập trung sức mạnh vào viên ngọc.
Hương cảm thấy hơi ớn lạnh, nhưng cô không thể lùi bước. “Tuấn, hãy tin tôi!” Cô hét lên, quyết định hành động. Cô chạy tới nơi viên ngọc nằm, tay cô giơ lên, cố gắng tạo ra một ký hiệu.
Ánh sáng từ viên ngọc rực rỡ hơn bao giờ hết, như thể đang phản ứng với sự hiện diện của Hương. “Đúng rồi… hãy cho tôi sức mạnh!” Cô cầu nguyện trong lòng, đôi tay run rẩy nhưng quyết tâm.
Khôi nhướng mày, “Cô không thể làm gì với nó đâu!” Hắn lao về phía Hương, nhưng cô đã sẵn sàng.
“Cổ vật, hãy bảo vệ tôi!” Cô gào lên, tạo ra một ký hiệu trên mặt đất. Ánh sáng từ viên ngọc bùng nổ, tạo thành một luồng năng lượng mạnh mẽ, kéo Khôi lại gần.
“Không!” Khôi gào lên, nhưng không thể thoát khỏi sức mạnh của viên ngọc. Hắn bị hút vào trong ánh sáng, gương mặt đầy hoảng loạn.
Hương cảm thấy sức mạnh từ viên ngọc truyền vào mình, cô không thể tin vào những gì đang xảy ra. “Mình đã làm được!” Cô thầm nghĩ, nhưng không thể dừng lại.
Ánh sáng ngày càng mạnh, như thể nó muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh. “Tuấn, mau chạy đi!” Hương hô lên, nhưng Tuấn vẫn đứng yên, ánh mắt không rời khỏi cô.
“Hương!” Anh gọi, nhưng Hương biết rằng thời gian không còn nhiều.
“Chạy đi, hãy cứu lấy chính mình!” Cô khẳng định, lòng đầy lo lắng. Cô không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, nhưng cô biết mình phải hành động.
Ánh sáng từ viên ngọc bắt đầu thu hẹp lại, tạo thành một cơn lốc năng lượng. Hương cảm thấy mọi thứ xung quanh bắt đầu rung chuyển. “Chạy, Tuấn!” Cô hét lên lần nữa.
Nhưng Tuấn vẫn không chịu rời khỏi chỗ. “Tôi không bỏ cô lại!” Anh nói, giọng đầy quyết tâm.
“Hãy làm theo lời tôi!” Hương quát, cô không thể để anh lại đây.
Lúc này, ánh sáng từ viên ngọc bùng nổ, tạo ra một âm thanh vang dội. Cả không gian như muốn vỡ tung ra. Hương cảm thấy mình như bị cuốn vào một cơn lốc, không thể kiểm soát được gì nữa.
“Đừng!” Tuấn gào lên, nhưng đã muộn. Ánh sáng lan tỏa, và mọi thứ xung quanh chìm vào bóng tối.
Khi ánh sáng tắt dần, Hương mở mắt, cảm thấy mình đang đứng giữa một không gian kỳ lạ. Không còn thấy Tuấn hay Khôi đâu nữa, chỉ còn lại một cảm giác cô đơn và sợ hãi. Cô biết rằng cuộc rượt đuổi chưa kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu.