Huyền Mộ Vô Tận

Chương 10: Bước ngoặt

Hương cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí khi họ bước vào không gian mới. Ánh sáng từ những viên đá quý lấp lánh xung quanh khiến lòng cô cảm thấy hồi hộp, nhưng nỗi lo lắng về Tuấn vẫn đè nặng trong lòng. Cô quay sang nhìn anh, thấy anh đang loay hoay với một chiếc hộp cổ, mặt mày nhăn nhó.

“Cẩn thận đấy, có thể có cạm bẫy,” Hương nhắc nhở, giọng vẫn giữ sự bình tĩnh.

“Biết rồi, nhưng nếu không mở cái này ra, làm sao chúng ta tìm được cổ vật?” Tuấn đáp, ánh mắt kiên quyết.

“Để tôi giúp.” Hương tiến lại gần, định dùng dụng cụ của mình để kiểm tra. Nhưng ngay khi cô vừa chạm vào hộp, một âm thanh vang lên. Cánh cửa phía sau họ bỗng đóng sập lại, như muốn giam giữ họ trong không gian bí ẩn này.

“Cái gì vậy?” Tuấn hoảng hốt, quay lại.

“Chúng ta không còn đường lui!” Hương thốt lên, tim đập mạnh. “Phải tìm cách mở cái hộp này nhanh lên!”

Ngô Thái Bình đã bắt đầu tìm kiếm xung quanh, ánh mắt ông lướt qua từng chi tiết. “Có thể có một mã mở ở đâu đó. Hãy tìm xem!”

Hương và Tuấn nhanh chóng bắt đầu tìm kiếm. Hương nhận thấy những ký hiệu cổ xưa trên vách tường, chúng giống hệt như những gì họ đã thấy trước đó. “Có thể chúng ta cần phải sắp xếp lại các ký hiệu này,” cô nói, chỉ vào một chuỗi ký tự.

“Mau lên!” Tuấn thúc giục. “Khôi sẽ không để yên cho chúng ta đâu.”

Hương cảm nhận được sự nóng lòng trong từng lời nói của Tuấn. Thời gian như ngừng trôi, chỉ có sự căng thẳng và tiếng thở gấp gáp của họ lấp đầy không gian. Hương nhanh chóng sắp xếp các ký hiệu, đôi bàn tay cô run rẩy.

“Được rồi, thử xem!” Cô hô lên, lòng hồi hộp.

Tuấn ấn mạnh vào một ký hiệu. Một tiếng động lớn vang lên, và chiếc hộp từ từ mở ra. Bên trong là một viên ngọc lấp lánh, ánh sáng phát ra như muốn nuốt chửng mọi thứ xung quanh.

“Đúng là cổ vật!” Tuấn thốt lên, nhưng ngay lúc đó, một tiếng cười khanh khách vang lên từ phía sau họ.

“Các người tưởng dễ dàng tìm được kho báu à?” Đinh Minh Khôi bước ra từ bóng tối, gương mặt anh ta lạnh lùng. “Tôi đã theo dõi các người từ lâu.”

Hương cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô cũng không thể để nó chiếm lấy mình. “Khôi, anh không thể có nó!” Cô khẳng định, giọng đầy quyết tâm.“Cô nghĩ mình có thể ngăn tôi?” Khôi cười, tiếng cười của anh ta như một nhát dao sắc bén. “Để tôi cho các người thấy sức mạnh của cổ vật này!”

Khôi lao về phía viên ngọc, nhưng Tuấn đã nhanh chóng chặn lại. “Không!” Anh kêu lên, cố gắng giành lại viên ngọc.

Hương không thể đứng yên. “Tuấn, anh hãy để tôi!” Cô quyết định, không còn thời gian để chần chừ. Cô chạy tới, định nhảy lên để giữ viên ngọc.

“Cẩn thận!” Ngô Thái Bình hô lớn, nhưng không kịp.

Hương với tay ra, nhưng Khôi đã nhanh chóng chụp lấy viên ngọc. Ánh sáng từ nó chớp nhoáng, khiến mọi thứ xung quanh như bị tê liệt. Hương cảm thấy một sức hút kỳ lạ từ viên ngọc, như thể nó đang gọi tên cô.

“Không!” Cô la lên, nhưng không thể ngăn nổi. Viên ngọc rơi ra khỏi tay Khôi, lăn tròn trên mặt đất và dừng lại trước mặt Hương.

“Cô phải quyết định! Cứu Tuấn hay bảo vệ cổ vật?” Khôi quát lên, ánh mắt đầy thách thức.

Tim Hương đập thình thịch. Cô biết rõ, nếu không hành động, mọi thứ sẽ sụp đổ. Cô nhìn Tuấn, thấy anh đang nằm dưới đất, ánh mắt hoảng loạn nhưng đầy tin tưởng.

“Cứu anh!” Hương hét lên, chạy tới Tuấn, nhưng trong khoảnh khắc đó, viên ngọc phát ra một ánh sáng chói lòa. Cả không gian xung quanh họ bắt đầu rung chuyển.

“Không!” Khôi gào lên, nhưng đã muộn. Viên ngọc bùng nổ, ánh sáng bao trùm lấy mọi thứ.

Hương cảm thấy mình như bị hút vào một khoảng không gian khác. Cô không biết mình đã làm gì, chỉ biết rằng quyết định của mình đã tạo ra một bước ngoặt không thể nào quên.

Khi ánh sáng tắt dần, Hương mở mắt, thấy mình đứng giữa một không gian kỳ lạ, nhưng Tuấn không còn bên cạnh cô. Ánh sáng từ viên ngọc vẫn còn lấp lánh, nhưng giờ đây, nó nằm trong tay Khôi, kẻ đang mỉm cười với sự thỏa mãn.

“Chúc mừng, cô đã lựa chọn.” Khôi nói, gương mặt đắc ý. “Giờ thì, hãy xem điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.”

Hương cảm thấy nỗi lo sợ tràn ngập, nhưng trong lòng cô cũng nổi lên một quyết tâm mãnh liệt. Cô sẽ không để mọi chuyện kết thúc như vậy. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn