Huyễn Giới Hoàng Hôn

Chương 24: Quyết Đấu Trước Điện Kim Loan

Cột sáng bạc tan biến, để lại trên bậc thềm trước Điện Kim Loan một khoảng lặng ghê người. Trời chiều rực đỏ, bóng tối vắt ngang mái ngói cung vàng, soi rõ hai phe đang đối diện nhau: một bên là người sói với Dịch Phong dẫn đầu, phía đối diện là Hắc Vệ áo đen trùng điệp, lưỡi kiếm ánh lên hàn quang lạnh lẽo. Chính giữa, Dạ Nhi đứng lặng, chìa khóa hoàng hôn trong tay còn ánh lên tia sáng nhàn nhạt, gương mặt nàng trắng bệch, nhưng ánh mắt đã không còn yếu đuối như ngày xưa.

Tiếng kèn đồng xé toạc không khí. Vệ Vô Ưu đứng phía đầu, áo choàng đen phủ kín, ánh mắt u ám quét qua từng người sói. Hắn giơ tay, Hắc Vệ đồng loạt dàn trận, chia thành ba tầng cung tên, đao phủ, giáo sĩ, vây chặt cửa điện.

Dịch Phong không nói một lời, chỉ siết chặt chuôi kiếm, thân hình cao lớn như bóng núi. Đôi mắt sói lóe sáng dưới vành khăn đen, lặng lẽ quét qua từng khe hở, từng nhịp thở của kẻ địch. Sau lưng chàng, Bạch Lộ và các tộc nhân đồng loạt hóa hình bán thú: móng vuốt lấp ló dưới ống tay áo, răng nanh nhô ra, tiếng gầm nhẹ vang lên như sóng ngầm.

Dạ Nhi đưa mắt nhìn quanh, nhận ra Tô Ngọc Dao đang dìu Liễu Tử Khiêm bị thương lùi về phía sau. Thẩm Kỳ Anh ẩn mình trong bóng tối, bàn tay nhỏ siết chặt chuỗi ám khí, đôi mắt trẻ thơ thoáng qua vẻ cương nghị.

Hoàng hậu Vân thị đứng trên bậc cao, áo dài thướt tha, dung nhan không chút xúc động. Bên cạnh là Lâm Uyển Nhi, đôi mắt lóe lên tia độc ác, đôi môi đỏ mím lại, bàn tay ẩn dưới tay áo cầm sẵn bình ngọc nhỏ. Tất cả như đã vào vị trí, chỉ chờ mệnh lệnh cuối cùng.

Vệ Vô Ưu cất giọng trầm lạnh:

— Người sói làm loạn triều đình, tội không thể dung. Ai dám bước qua bậc thềm này, giết không tha!

Dịch Phong nhếch môi, ánh mắt sắc như dao:

— Huyết tộc chúng ta không cầu khoan dung. Chỉ cầu một con đường tự do, hoặc là máu, hoặc là sống.

Bạch Lộ cất tiếng gầm, âm vang lan ra, khiến lũ ngựa chiến của Hắc Vệ hoảng loạn hí vang. Tiếng tru đồng loạt vang lên phía sau lưng Dịch Phong, những người sói dồn sát lại, sát khí bốc lên cuồn cuộn.

Dạ Nhi nhắm mắt, tập trung linh lực, cảm nhận sự dao động của không gian quanh Điện Kim Loan. Dưới chân nàng, phù văn vô hình bắt đầu chuyển động, trận pháp không gian dần hiện hình dưới lớp gạch vàng xỉn máu. Nàng truyền âm cho Liễu Tử Khiêm:

— Che chở cho Tô Ngọc Dao, tìm đường lùi ra phía tây. Nếu ta ra hiệu, lập tức đưa những người bị thương rời khỏi vòng chiến.

Liễu Tử Khiêm gật đầu, ánh mắt sáng lên tia cảm phục. Ngọc Dao lặng lẽ siết lấy tay nàng, thì thầm:

— Cẩn thận, Dạ Nhi. Chỉ cần còn sống, nhất định sẽ gặp lại.

Thẩm Kỳ Anh lẻn sát bên nàng, khẽ nói:

— Chủ nhân, trận pháp sắp mở. Muội ở lại yểm trợ!

Dạ Nhi vuốt tóc nàng, ánh mắt dịu lại:

— Không được liều lĩnh. Nếu ta ra hiệu, lập tức lùi về phía Huyễn Cốc.

Ngay lúc ấy, Vệ Vô Ưu phất tay. Hắc Vệ đồng loạt lao lên, kiếm giáo rực sáng, cung tên như mưa xé gió. Dịch Phong bật người, động tác nhanh như sói vồ mồi, chém gãy ba mũi tên trước mặt. Bạch Lộ hóa hình hoàn toàn, thân thể vạm vỡ, nanh vuốt rạch nát mặt đất. Người sói phía sau đồng loạt xông lên, tiếng gầm vang động, máu văng tung tóe.

Dạ Nhi đứng giữa tâm bão, trận pháp không gian dưới chân lóe sáng, từng vòng phù văn cuộn lên, kéo dài như làn khói mỏng. Nàng rút ngân châm, máu nhỏ lên ký tự trung tâm. Đất trời rung động, không gian quanh Điện Kim Loan vặn xoắn, từng lớp gạch vàng nhấp nháy ánh sáng dị thường.

— Huyễn giới, mở!

Nàng quát khẽ, phù văn bừng lên, một cánh cổng không gian xuất hiện giữa quảng trường, cuốn lấy một nhóm người sói bị thương và thân tín. Trong khoảnh khắc, họ biến mất, chỉ còn lại làn khói bạc.

Vệ Vô Ưu biến sắc, hét lớn:

— Định chạy? Bắt sống Lâm Dạ Nhi, sống phải thấy người, chết phải thấy xác!

Hắc Vệ tràn lên dữ dội. Dịch Phong lách mình như bóng ma, kiếm vung lên, chém rụng đầu một tên đứng đầu. Máu bắn tung tóe, tiếng hét thất thanh vang lên. Bạch Lộ lao tới như cơn lốc, móng vuốt cào nát hàng phòng thủ đầu tiên, thân thể cao lớn chắn trước Dạ Nhi.

Bỗng từ phía bên, một bóng áo trắng bay vụt tới, chính là Hoàng hậu Vân thị. Nàng ta vung tay, một luồng khí lạnh lẽo như băng tràn ra, đánh thẳng vào không gian trận pháp của Dạ Nhi. Đất trời rung chuyển, cổng không gian lập tức chao đảo.

— Ngươi tưởng có thể dùng trò vặt này qua mặt bổn cung? — Vân thị cười nhạt, ánh mắt như dao lướt qua Dạ Nhi.

Dạ Nhi cắn răng, ngân châm vạch mạnh lên phù văn, máu thấm đẫm, trận pháp sáng rực trở lại. Nàng truyền âm cho Bạch Lộ:

— Che chắn cho ta ba hơi thở, sau đó tấn công phía đông!

Bạch Lộ gầm lên, thân hình chắn ngang trước nàng, nanh vuốt vung lên cản mũi kiếm của Hắc Vệ. Dịch Phong di chuyển sát bên, kiếm pháp linh hoạt, mỗi đường chém đều lấy mạng một kẻ địch.

Lâm Uyển Nhi nấp sau lưng Hoàng hậu, ánh mắt lộ vẻ điên cuồng. Nàng ta rút bình ngọc, rót ra một luồng khói độc tím sẫm, thả vào trận địa hỗn loạn. Đám khói lan nhanh, khiến mấy người sói phía trước lảo đảo ngã xuống, mắt đỏ ngầu, thân thể co giật.

Dạ Nhi nhận ra mùi độc, vội vàng điểm lên hai huyệt lớn trên cổ tay, phong tỏa khí độc xâm nhập. Nàng nhíu mày, truyền âm cho Thẩm Kỳ Anh:

— Cẩn thận khói tím, đeo mặt nạ ngân tơ, yểm trợ phía sau ta!

Thẩm Kỳ Anh đã nhanh nhẹn quấn khăn lên mặt, lẩn vào bóng tối, ám khí trong tay bay ra liên tục, cắt đứt mạch máu trên tay chân mấy tên Hắc Vệ định lẻn tới gần.

Vệ Vô Ưu giận dữ, ném viên ngọc đen lên cao, từ trong viên ngọc, một luồng bóng tối cuồn cuộn tràn ra, phủ kín cả một góc quảng trường. Tiếng gió rít lên, những thân hình người sói lăn lộn, đau đớn gào rú.

Bạch Lộ rống lớn, ánh mắt chuyển màu hổ phách, cố chống lại sức mạnh mê hoặc của ngọc đen. Dịch Phong cảm thấy máu trong người sôi lên, bản năng sói gào thét muốn thoát khỏi xiềng xích lý trí. Chàng cắn mạnh vào môi, vị máu tanh xộc lên, tỉnh táo lại, hét lớn:

— Không được để bóng tối xâm nhập tâm trí! Tất cả tụ lại bên ta!

Người sói còn tỉnh táo lập tức lùi về quanh Dịch Phong, tạo thành vòng bảo vệ. Dạ Nhi tranh thủ thời cơ, đẩy mạnh linh lực vào trận pháp, cổng không gian mở rộng, cuốn thêm nhiều người sói bị thương vào trong.

Vân thị nhíu mày, tung ra một dải lụa trắng, cuốn thẳng về phía Dạ Nhi. Bạch Lộ gầm lên, dùng thân đỡ lấy, dải lụa quấn chặt cổ hắn, siết mạnh. Dạ Nhi rút ngân châm, điểm vào huyệt đạo trên lụa, luồng khí lạnh tan biến, Bạch Lộ thoát ra, máu thấm đỏ cổ.

Uyển Nhi thừa lúc đó lao tới, rút dao nhỏ, định đâm vào lưng Dạ Nhi. Thẩm Kỳ Anh từ trong bóng tối phóng ra, ám khí bay thẳng vào cổ tay nàng ta. Uyển Nhi đau điếng, dao rơi xuống, quay lại rít lên:

— Đồ tiện nô! Ta sẽ xé xác ngươi!

Kỳ Anh cười nhạt, trượt người lùi lại, ánh mắt sáng như mèo rừng. Uyển Nhi cắn răng, rút một lọ thuốc đỏ rực, hắt thẳng vào mặt Kỳ Anh. Ám khí b*n r*, lọ thuốc vỡ tung, khói đỏ quẩn quanh, Kỳ Anh bịt mũi, lùi về phía sau Dạ Nhi.

Đột nhiên, Liễu Tử Khiêm khập khiễng tiến lên, trong tay cầm một tấm phù lớn. Chàng phất mạnh, tấm phù cháy bùng lên ánh lửa xanh, vẽ thành một vòng kết giới nhỏ chặn khói độc lan ra. Tô Ngọc Dao dìu chàng lùi vào vùng an toàn, lo lắng nhìn quanh.

Trận chiến càng lúc càng dữ dội. Hắc Vệ dốc toàn lực, giáo mác sáng loáng như rừng thép. Người sói gào thét, móng vuốt vấy máu, nhưng số lượng dần yếu thế. Dịch Phong nhận ra tình thế nguy cấp, truyền âm cho Dạ Nhi:

— Ta sẽ mở đường máu, nàng tranh thủ đưa đồng minh vào không gian. Nếu không còn cách nào, hãy dùng chìa khóa hoàng hôn tự bảo vệ mình!

Dạ Nhi nhìn sâu vào mắt chàng, thấy trong đó vừa lạnh lẽo vừa thiết tha. Nàng gật đầu, vận linh lực vào chìa khóa, ánh sáng bạc rực lên, phù văn trên mặt đất cuộn trào. Một cánh cổng không gian lớn hơn xuất hiện, hút mạnh toàn bộ thân tín phía sau.Vệ Vô Ưu quát lớn:

— Đánh gục Lâm Dạ Nhi, đoạt chìa khóa!

Hắc Vệ ào lên như thủy triều. Dịch Phong hét vang, thân hình hóa sói hoàn toàn, bộ lông xám bạc rực rỡ, móng vuốt sắc bén vung lên, càn quét hàng phòng thủ đầu tiên. Bạch Lộ cũng hóa hình dữ tợn, nhảy vọt lên mái điện, móng vuốt cào rách ngói, nhảy bổ xuống giữa trận địa Hắc Vệ, máu bắn tung tóe.

Trận pháp của Dạ Nhi rung động dữ dội, phù văn trên đất sáng rực, từng đợt sóng linh lực lan ra. Nàng cảm nhận được một luồng khí lạnh bám riết phía sau, quay lại, thấy Vân thị đã áp sát, đôi mắt bà ta đỏ rực như máu.

— Chìa khóa hoàng hôn không thuộc về ngươi, nghiệt chủng! — Vân thị rít lên, bàn tay vươn ra như móng vuốt quỷ.

Dạ Nhi không lùi bước, tay trái vung ngân châm, tay phải nắm chìa khóa, linh lực dâng trào. Hai luồng sức mạnh va chạm, không gian chấn động, bậc thềm nứt toác, bụi đá bay mù mịt.

Uyển Nhi thừa cơ lao tới, nhưng vừa chạm vào rìa trận pháp đã bị linh lực đẩy văng ra, ngã lăn trên đất, máu rỉ nơi khóe miệng. Nàng ta hét lên:

— Mẹ! Giết nó đi! Đừng để nó sống sót!

Vệ Vô Ưu lao lên, viên ngọc đen trên tay b*n r* tia sáng, hóa thành hàng trăm sợi xích bóng tối quấn lấy Dạ Nhi. Dịch Phong gầm lên, nhảy bổ tới, dùng thân đỡ lấy phần lớn xích, thân thể chàng rách toạc, máu chảy đầm đìa.

— Dạ Nhi, mau đi! — Tiếng gầm của chàng vang vọng cả quảng trường.

Dạ Nhi run lên, nước mắt dâng đầy, nhưng ánh mắt càng kiên định. Nàng truyền linh lực vào chìa khóa, mở rộng cổng không gian, đồng thời vung tay, từng đạo ngân châm phóng ra, cắt đứt xích bóng tối trên người Dịch Phong.

— Nếu chàng không đi, ta cũng không đi!

Bạch Lộ từ mái điện nhảy xuống, vung móng vuốt chém vào Vệ Vô Ưu. Hắn lùi lại, viên ngọc đen rạn nứt, bóng tối tan biến. Dịch Phong nhảy lùi về cạnh Dạ Nhi, thở hổn hển, ánh mắt sáng rực.

Vân thị không chịu buông tha, vung dải lụa trắng, lần này biến thành mũi thương ánh bạc đâm thẳng vào ngực Dạ Nhi. Đúng lúc ấy, Thẩm Kỳ Anh xuất hiện phía sau, tung ám khí cắt ngang, làm lệch hướng dải lụa.

— Chủ nhân, đi mau! Muội chặn phía sau!

Dạ Nhi không nói gì, chỉ nhét viên đan dược vào tay Kỳ Anh, truyền âm:

— Bảo trọng!

Nàng kéo mạnh Dịch Phong, vận linh lực cực hạn, phù văn dưới chân rực sáng, cả hai biến mất trong cổng không gian. Bạch Lộ, Liễu Tử Khiêm, Tô Ngọc Dao cùng một số người sói khác cũng lần lượt bị hút vào trong.

Chỉ còn lại Kỳ Anh, máu loang trên tay, ánh mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào Vân thị và Uyển Nhi. Hắc Vệ dần khép vòng vây, kiếm giáo lấp loáng, nhưng cô bé vẫn không nhúc nhích, như một bóng ma nhỏ giữa biển người.

Phía bên kia, trong không gian tùy thân, Dạ Nhi th* d*c, ôm lấy Dịch Phong đang bị thương nặng. Không gian quanh họ là một cánh rừng kỳ ảo, ánh sáng hoàng hôn len lỏi qua tán lá, gió rì rào đưa mùi máu tanh nhè nhẹ. Bạch Lộ ngồi xổm cạnh bên, ánh mắt lo lắng, Liễu Tử Khiêm cố gắng cầm máu cho mình, Ngọc Dao kiểm tra vết thương từng người.

Dạ Nhi nắm chặt chìa khóa, ánh mắt dõi về phía cổng không gian còn nhấp nháy ánh sáng. Phía ngoài, tiếng gào thét vẫn vọng vào, từng đợt rung động làm không gian tùy thân chao đảo. Nàng siết lấy bàn tay Dịch Phong, thì thầm:

— Chúng ta còn có thể quay lại không?

Dịch Phong gượng cười, vết máu trên môi càng đỏ:

— Chỉ cần nàng không buông, ta sẽ không lùi bước.

Bạch Lộ ngẩng đầu, tiếng sói tru vang lên, lồng ngực phập phồng đầy sát khí:

— Chủ nhân, phía ngoài không yên. Hắc Vệ có thể phá kết giới bất cứ lúc nào.

Liễu Tử Khiêm lau mồ hôi, ánh mắt nặng trĩu:

— Chỉ e trận pháp duy trì không được lâu. Nếu họ tấn công cùng lúc cả hai phía, không gian tùy thân sẽ vỡ tan.

Tô Ngọc Dao nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dạ Nhi:

— Phải quyết đoán. Nếu còn do dự, sẽ không ai sống sót ra khỏi nơi này.

Dạ Nhi ngước lên, ánh mắt bừng sáng, mái tóc dài xõa trên vai, gương mặt tái nhợt nhưng quyết liệt:

— Ta sẽ không để bất kỳ ai phải chết thêm nữa. Trận pháp không gian này là của ta, cũng là mạng sống của tất cả các ngươi. Nếu phải liều một phen, ta sẽ đánh cược cùng các ngươi.

Cổng không gian bất ngờ chấn động dữ dội. Từ ngoài, một luồng khí đen tràn vào, kéo theo tiếng hét thê lương. Vệ Vô Ưu đã tìm cách xâm nhập, bóng tối bắt đầu len vào từng ngóc ngách của Huyễn Cốc.

Bạch Lộ đứng bật dậy, lông dựng ngược:

— Hắn đã phát hiện ra lối vào. Không thể trì hoãn nữa!

Dạ Nhi rút ngân châm, vạch lên phù văn mới, linh lực dâng trào, ánh sáng bạc lấp lánh soi sáng cả cánh rừng nhỏ. Dịch Phong chống kiếm đứng lên, ánh mắt lặng lẽ nhìn nàng, trong mắt không còn là nỗi lo sợ mà chỉ còn niềm tin tuyệt đối.

Ngoài Điện Kim Loan, Hoàng hậu Vân thị đứng giữa quảng trường nhuộm máu, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía không gian đang dần khép lại. Uyển Nhi thở hổn hển, gương mặt méo mó vì tức giận, cắn răng rít lên:

— Mẹ, chúng chạy mất rồi!

Vân thị cười nhạt, môi đỏ như máu:

— Không ai có thể thoát khỏi tay bổn cung. Chìa khóa hoàng hôn vẫn còn ở Đại Ninh, trận chiến này mới chỉ bắt đầu.

Vệ Vô Ưu siết chặt viên ngọc đen đã rạn nứt, ánh mắt như con thú đói khát nhìn về phía cánh cổng không gian vừa đóng lại. Hắn lẩm bẩm:

— Huyễn giới… Ta nhất định sẽ mở ra, dù phải đổi bằng máu của cả thiên hạ.

Trên bầu trời, mặt trời chìm dần sau rặng cung điện, bóng tối tràn xuống như tấm màn vô tận. Dưới ánh hoàng hôn, ranh giới giữa nhân và lang càng lúc càng mờ nhạt, tiếng sói tru vọng lên, kéo dài, ẩn chứa nỗi bi thương và khát vọng chưa từng nguôi.

Trong không gian tùy thân, Dạ Nhi siết chặt chìa khóa, ánh mắt hướng về phía cổng vừa đóng, lòng dấy lên nỗi bất an khó gọi thành lời. Bên ngoài, sóng gió quyền mưu vẫn cuộn trào, đợi họ bước ra đối mặt.

Mọi thứ chưa kết thúc. Sự im lặng trước cơn bão chỉ vừa bắt đầu.