Không gian tùy thân chìm trong tĩnh lặng kỳ dị. Bên ngoài, tiếng gào thét và tiếng vật lộn vọng lại mơ hồ như từ một thế giới khác. Những vệt sáng đỏ nhấp nháy trên mặt đất, dược thảo trong Huyễn Cốc run rẩy như linh cảm được điềm dữ. Dạ Nhi đứng bất động, ánh mắt dõi qua lớp màn mỏng ngăn cách với thực tại, ngực đau thắt bởi những hình ảnh vừa chứng kiến.
Dịch Phong vẫn giữ tay nàng, bàn tay rắn chắc tỏa hơi ấm trấn an. Nhưng phía sau vẻ điềm tĩnh, ánh mắt hắn cũng ngập ngụa cảnh giác. Thẩm Kỳ Anh ngồi thu mình bên chân Dạ Nhi, hai tay ôm lấy vai, khuôn mặt nhỏ nhắn tái đi vì sợ hãi. Liễu Tử Khiêm đưa mắt nhìn quanh, như đang tính toán lối ra, còn Bạch Lộ thì ngồi lặng lẽ một góc, hơi thở dồn dập, mùi máu tanh vương vất quanh thân.
Trong khoảnh khắc ấy, không gian chợt rung nhẹ. Một mảng sương mờ lan ra từ rìa Huyễn Cốc, rồi những tiếng r*n r* vỡ òa, như có vô số oan hồn đang vật vã tìm lối thoát.
— Không gian này sắp bị xé rách rồi, — Liễu Tử Khiêm thì thào, giọng khàn đặc —. Chúng ta không thể trốn mãi.
Dạ Nhi ngước nhìn, ánh mắt lặng lẽ quét qua từng người. Nàng cảm nhận rõ luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, vết bớt trăng khuyết trên cổ tay đau nhói, như thôi thúc một quyết định.
— Nếu không còn đường lùi, chúng ta phải đối mặt. Huyễn giới đã vỡ, những gì che giấu bao năm nay đều lộ diện. — Nàng nói, giọng trầm tĩnh đến lạ. — Ta sẽ mở cửa, dẫn mọi người ra ngoài. Nhưng… ai muốn rời bỏ, có thể lựa chọn ngay lúc này.
Thẩm Kỳ Anh lắc đầu lia lịa, ôm chặt lấy gấu áo nàng. Liễu Tử Khiêm mím môi, ánh mắt lóe lên tia kiên định. Dịch Phong chỉ nhìn nàng, không nói, nhưng bàn tay nắm càng siết chặt hơn.
Bạch Lộ đứng dậy, cặp mắt hổ phách lóe sáng trong bóng tối. Giọng hắn khàn khàn:
— Ngoài kia là máu, là phản bội, là diệt vong. Nhưng trốn mãi, cuối cùng cũng sẽ chết mục trong sợ hãi.
Dạ Nhi gật đầu, lặng lẽ nâng chiếc chìa khóa hoàng hôn lên trước ngực. Nàng cảm thấy một luồng khí lạ tràn qua, ký ức vụn vỡ về mẫu thân, về những đêm dài đơn độc, về ánh mắt kiên quyết của phụ thân khi dắt nàng đi tránh nạn. Tất cả như tan thành mây khói trước hiện thực nghiệt ngã.
Nàng hít sâu, mi mắt khép lại trong khoảnh khắc. Khi mở mắt, vẻ yếu đuối ngày nào đã biến mất.
— Chúng ta đi.
Ánh sáng bạc lóe lên, cánh cửa không gian hé mở. Cả đoàn bước ra khỏi Huyễn Cốc, trở về thực tại giữa một cảnh tượng kinh hoàng.
Khắp nơi là xác người, máu thấm đỏ đất, dây leo quái dị vẫn còn ngọ nguậy, thân thể rách nát nằm vắt vẻo trên cành như những con rối đứt dây. Không khí đặc quánh mùi tử khí và dược hương. Tiếng khóc thét, tiếng gào gầm của thú dữ và người bị thương trộn lẫn, tạo nên bản hòa tấu hỗn loạn rợn người.
Những người còn sống sót trong gia tộc Lâm phủ hoặc đã bị thương nặng, hoặc bị xiềng xích bởi những kẻ áo đen của Vệ Vô Ưu. Hoàng hậu Vân thị đứng trên bục đá, áo choàng trắng vấy máu, ánh mắt lạnh băng. Bên cạnh, Vệ Vô Ưu cầm trường kiếm, mũi kiếm còn nhỏ máu tươi. Thấy nhóm Dạ Nhi xuất hiện, ánh mắt cả hai sắc lạnh, bừng lên hưng phấn như sói đói ngửi thấy mùi máu mới.
Dạ Nhi đứng thẳng lưng, không hề lùi bước. Sau lưng nàng, Dịch Phong và Bạch Lộ đồng loạt nhích lên, hình thành thế bảo hộ. Thẩm Kỳ Anh run run, nhưng vẫn lấy thân mình che chắn cho chủ tử. Liễu Tử Khiêm rút quạt, ánh mắt lấp lánh toan tính.
Từ phía xa, tiếng r*n r* vọng lại, rồi một đám người bị lôi ra giữa sân. Lâm Uyển Nhi bị trói chặt, tóc tai rối bù, mặt mũi bê bết máu, đôi mắt vẫn ánh lên sự căm hận điên dại. Từ thị cũng bị lôi đi, dáng vẻ thảm hại, lớp mặt nạ phúc hậu đã tan nát, chỉ còn lại nét hung hiểm vặn vẹo.
Vệ Vô Ưu quét mắt qua Dạ Nhi, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh:
— Cuối cùng ngươi cũng chịu xuất đầu lộ diện. Đưa chìa khóa hoàng hôn ra đây, bổn tọa có thể tha cho các ngươi một mạng.
Hoàng hậu Vân thị chắp tay sau lưng, giọng điệu thản nhiên:
— Ngươi sinh ra chỉ để làm vật dẫn. Đừng chống cự vô ích. Một khi huyết mạch của ngươi hòa vào Tâm Huyết Ngọc, huyễn giới sẽ vĩnh viễn thuộc về Đại Ninh. Người sói, dị tộc… tất cả đều phải khuất phục.
Dạ Nhi nhìn thẳng vào mắt bà ta, không nói gì. Nàng chỉ lặng lẽ đưa mắt nhìn về phía Lâm Uyển Nhi và Từ thị. Đôi mắt Uyển Nhi rực lửa:
— Dạ Nhi! Ngươi tưởng mình cao quý hơn ta sao? Nếu không có ngươi, tất cả sẽ là của ta! Là ngươi cướp đi mọi thứ của ta!
Từ thị thì thào, máu từ miệng trào ra:
— Lâm gia… Lâm gia phải trường tồn… Ngươi là nghiệt chủng, không xứng đáng… Ta phải bảo vệ Uyển Nhi… Ta phải…
Bạch Lộ cười nhạt, tiếng cười như gió lạnh xé đêm:
— Nghịch cảnh tự gieo, quả báo tự đến. Các ngươi muốn dùng máu để mở đường vĩnh sinh, không ngờ lại thành tế vật cho chính tham vọng của mình.
Vệ Vô Ưu nheo mắt, tay siết chặt chuôi kiếm:
— Nói nhiều vô ích. Bắt lấy Lâm Dạ Nhi!
Một loạt hắc vệ lao ra, thân pháp như quỷ mị, vây chặt lấy nhóm Dạ Nhi. Dịch Phong vung kiếm, thân hình hóa thành bóng đen lướt qua như gió, mỗi nhát chém là một mạng người ngã xuống. Bạch Lộ gầm lên, đôi mắt chuyển màu vàng rực, móng vuốt sói lộ ra, lao vào bầy hắc vệ như thần sói giữa đêm trăng.
Thẩm Kỳ Anh vung ám khí, thân hình nhỏ nhắn luồn lách giữa mưa kiếm. Liễu Tử Khiêm mở trận pháp hộ thân, ánh sáng xanh nhạt tỏa ra quanh nhóm Dạ Nhi, khiến những dây leo quái dị không dám lại gần.
Dạ Nhi không rời mắt khỏi trung tâm chiến trường. Nàng biết, đây không chỉ là cuộc chiến sinh tử, mà còn là màn phán xét cuối cùng cho gia tộc mình.
Bỗng một tiếng nổ vang lên, mặt đất rung chuyển. Một bóng người bị hất văng ra xa, máu phun thành vòi. Đó là một trưởng lão Lâm gia, vừa định phản kháng đã bị hắc vệ chém lìa đầu. Máu nhuộm đỏ cả mảng đất, những người còn lại thất thần, run rẩy quỳ xuống.
Hoàng hậu Vân thị phất tay. Từ phía sau, một nữ nhân áo trắng xuất hiện, mang theo khay bạc đặt viên Tâm Huyết Ngọc đã vỡ lên bàn tế. Trên mặt ngọc còn vương máu của Từ thị, ánh sáng đỏ vẫn lập lòe như mắt quỷ.
Bà ta nhìn Dạ Nhi, giọng trầm tĩnh nhưng lạnh lẽo:
— Ngươi là huyết mạch cuối cùng. Đưa tay ra, hoặc ta sẽ khiến toàn bộ Lâm gia chết không toàn thây.
Dạ Nhi lặng im, lòng như bị xé thành trăm mảnh. Nàng nhìn từng gương mặt thân thuộc: các bá phụ, di mẫu, những người từng nuôi nàng khôn lớn, giờ đây hoặc gục ngã, hoặc bị trói chặt, ánh mắt tuyệt vọng.
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức ập về: mẫu thân ôm nàng trong đêm tối, thì thầm bên tai: “Dạ Nhi, dù thế nào, con cũng phải sống. Chỉ cần sống, mọi bi thương rồi sẽ qua.”
Nước mắt nóng hổi dâng lên, nhưng nàng không để nó rơi.
— Nếu ta giao huyết mạch, các người có thực sự buông tha cho Lâm gia? Hay sẽ diệt tận gốc, như từng làm với bao gia tộc khác?
Vệ Vô Ưu bật cười lớn, giọng vang vọng như chuông đồng:
— Chỉ cần ngươi ngoan ngoãn, ta có thể để lại cho bọn chúng một con đường sống. Nhưng phản kháng… thì đừng trách ta độc ác.
Hoàng hậu Vân thị không nói, nhưng ánh mắt chứa đầy khinh miệt. Bà ta ra hiệu. Một hắc vệ lôi Lâm Uyển Nhi tới, dí kiếm vào cổ nàng ta.
Uyển Nhi gào lên, đôi mắt long lên sòng sọc:
— Dạ Nhi! Nếu ngươi không chịu, ta chết cũng kéo ngươi theo!
Từ thị quỳ sụp, khóc lóc van xin:
— Dạ Nhi, con xin con… cứu Uyển Nhi… Ta biết ta sai rồi… Nhưng Uyển Nhi là tỷ tỷ của con, nó vô tội…
Tiếng khóc, tiếng r*n r* quấn lấy nhau như một màn sương mù đen đặc. Dạ Nhi đứng đó, giữa hai làn nước mắt và máu, giữa tình thân và thù hận, giữa cái sống và cái chết.
Dịch Phong tiến lên, thì thầm bên tai nàng:
— Đừng để bị ép buộc. Nếu nàng ngã xuống, tất cả sẽ mất. Ta sẽ bảo vệ nàng đến cùng.
Bạch Lộ gầm gừ, ánh mắt như lửa cháy:
— Lùi một bước, bọn chúng sẽ giết sạch. Tiến một bước, có thể chết, nhưng còn hy vọng.
Liễu Tử Khiêm ngước nhìn Dạ Nhi, giọng khẽ run:
— Tiểu thư, số mệnh là do người định. Dù thế nào, tôi cũng theo người.
Thẩm Kỳ Anh nắm chặt tay Dạ Nhi, đôi mắt trong veo ngấn lệ:
— Tiểu thư, đừng sợ. Chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu khổ nạn, không thể dừng lại ở đây.
Dạ Nhi nhìn từng gương mặt bên cạnh, tim co thắt. Nàng biết, lựa chọn của mình sẽ định đoạt không chỉ số phận bản thân, mà còn của tất cả những người nàng yêu quý.
Ngoài sân, tiếng gào thét bỗng vang lên dữ dội. Một nhóm người sói hóa hình, lông xám bạc, mắt đỏ rực, lao vào bầy hắc vệ. Khí thế như thủy triều, khiến cục diện đảo lộn trong nháy mắt.
Bạch Lộ nhảy lên, tiếng hú vang vọng, dẫn đầu sói tộc xông thẳng vào trung tâm. Lưỡi kiếm của Dịch Phong vung lên, máu bắn tung tóe, từng hắc vệ ngã xuống.
Vệ Vô Ưu hét lớn:
— Huyễn giới đã vỡ, dị tộc không còn đất sống! Giết sạch, không chừa một ai!
Hoàng hậu Vân thị lùi lại, hai tay bắt quyết, môi mấp máy niệm chú. Một luồng khí lạnh bủa vây, như có hàng trăm bóng ma xuất hiện giữa cơn loạn sát.
Dạ Nhi cảm thấy đầu ong ong, mắt hoa lên. Huyễn Cốc trong tâm trí nàng như chao đảo, vết bớt trăng khuyết trên cổ tay nóng rực, đau đến mức nàng phải cắn môi đến bật máu.
Một giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu:
— Dạ Nhi, thời khắc đã đến. Hoặc phá tan xiềng xích, hoặc vĩnh viễn làm tù nhân số mệnh.
Nàng siết chặt chìa khóa, ngước nhìn trời. Trên cao, hoàng hôn nhuộm đỏ bầu trời, ranh giới giữa nhân và lang mờ nhạt như sương. Ánh sáng đỏ dần lan xuống, phủ lên chiến trường một lớp màn ma mị.
Tiếng kêu cứu vang lên khắp nơi. Dạ Nhi nhìn thấy một trưởng lão Lâm gia bị đâm xuyên ngực, ngã gục bên cạnh Từ thị. Từ thị gào khóc, lao tới ôm xác ông ta, máu nhuộm đầy tay.
Lâm Uyển Nhi bị kéo lê trên đất, cố vùng vẫy nhưng vô ích. Đôi mắt nàng ta đỏ ngầu, tóc tai bết máu, môi mím chặt đến bật máu.
Bỗng nhiên, một hắc vệ quay ngược mũi kiếm, đâm xuyên lưng Uyển Nhi. Máu phun ra, Uyển Nhi trợn mắt, miệng há hốc như muốn hét nhưng không thành tiếng. Thân thể nàng ta run lên, rồi đổ vật xuống, máu loang đỏ đất.Từ thị gào lên thảm thiết, lao tới ôm xác con gái. Nước mắt, máu và tuyệt vọng hòa làm một.
— Uyển Nhi… Uyển Nhi của ta… Trả con lại cho ta…
Dạ Nhi đứng đó, toàn thân lạnh ngắt. Nàng nghe tiếng tim mình đập dồn dập, cảm nhận sự tàn nhẫn của số phận. Một phần trong nàng muốn gục ngã, buông xuôi, nhưng phần còn lại lại cháy lên ngọn lửa phẫn nộ chưa từng có.
Hoàng hậu Vân thị nhìn cảnh ấy, khóe môi nhếch lên khinh miệt:
— Kẻ bất tài, chỉ đáng làm tế vật.
Vệ Vô Ưu phất tay, đám hắc vệ lại xông tới. Dịch Phong hét lớn, thân hình hóa sói, lao vào giữa vòng vây. Bạch Lộ cũng gầm vang, dẫn dắt sói tộc phản công dữ dội.
Liễu Tử Khiêm mở thêm một tầng trận pháp, ánh sáng xanh lập lòe cản bước hắc vệ. Thẩm Kỳ Anh lao vào cứu Dạ Nhi, vừa vung ám khí vừa che chắn cho nàng.
Dạ Nhi cảm thấy máu trong người sôi lên. Nàng biết, nếu không quyết đoán, tất cả sẽ bị giết sạch. Nàng nhắm mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào vết bớt trên cổ tay.
Một luồng khí lạnh bùng nổ, ánh sáng bạc tỏa ra từ thân thể nàng. Huyễn Cốc mở rộng, cuốn lấy tất cả những ai còn sống sót trong phạm vi trận pháp.
Không gian đổi màu, mọi người bị cuốn vào biển dược thảo xanh ngút ngàn. Dạ Nhi đứng giữa cánh đồng huyễn hoặc, mái tóc đen tung bay, ánh mắt sáng rực trong hoàng hôn.
Dịch Phong xuất hiện bên cạnh, hơi thở dồn dập, thân thể vẫn còn mang dáng dấp sói. Bạch Lộ, Liễu Tử Khiêm, Thẩm Kỳ Anh và một số thân tín Lâm phủ đều có mặt, nét mặt ai nấy tái nhợt nhưng ánh lên tia hy vọng mong manh.
— Huyễn Cốc đã bị phá vỡ một phần, — Dạ Nhi th* d*c, giọng run run —. Ta chỉ có thể giữ mọi người ở đây một thời gian ngắn. Nếu không tìm ra lối thoát, tất cả sẽ bị nghiền nát bởi sức mạnh của huyễn giới.
Liễu Tử Khiêm nhìn quanh, ánh mắt sắc bén:
— Chúng ta cần hợp sức, tìm đường ra trước khi cánh cửa đóng lại.
Bạch Lộ trầm ngâm, ánh mắt như xuyên thấu hư không:
— Chìa khóa hoàng hôn… chỉ có chủ nhân thật sự mới mở được đường sinh lộ.
Dịch Phong gật đầu, nhìn Dạ Nhi, ánh mắt đầy tin tưởng:
— Nàng đã đánh thức được huyết mạch, chính nàng phải là người dẫn dắt.
Dạ Nhi nhắm mắt, lòng dâng trào bao xúc cảm. Nàng nhớ lại những gì mẫu thân từng dạy về trận pháp, về cách điều khiển không gian tùy thân bằng huyết mạch. Nàng cắn đầu ngón tay, nhỏ giọt máu lên chìa khóa. Ánh sáng bạc bùng lên, cả không gian rung chuyển.
Bỗng nhiên, một luồng khí lạnh tràn tới, kéo theo tiếng gào rú của hàng trăm linh hồn. Những bóng đen lướt qua, lao vào tấn công đoàn người. Thẩm Kỳ Anh hét lớn, vung ám khí ngăn cản, nhưng số lượng quá đông, trận pháp của Liễu Tử Khiêm bắt đầu rạn nứt.
Dạ Nhi cảm thấy một sức mạnh lạ lùng bám lấy linh hồn mình, như có ai đó thì thầm bên tai:
— Trao quyền năng cho ta, ta sẽ cho ngươi mọi thứ ngươi muốn. Chỉ cần ngươi buông xuôi…
Nàng siết chặt chìa khóa, hét lớn:
— Không! Số mệnh là của ta, không ai có quyền thao túng!
Ánh sáng bạc từ chìa khóa bùng phát, những bóng đen gào thét, tan biến trong hư không. Nhưng cùng lúc, Dạ Nhi cảm thấy toàn thân rã rời, máu trong người như bị rút cạn.
Dịch Phong lao tới đỡ lấy nàng, ánh mắt lo lắng:
— Đừng ép bản thân quá mức! Nếu nàng ngã xuống, không ai còn có thể chống lại chúng.
Dạ Nhi cắn răng, ngẩng đầu nhìn Dịch Phong, giọng yếu ớt nhưng dứt khoát:
— Ta không thể dừng lại. Nếu hôm nay không phá tan xiềng xích, tất cả sẽ chết. Ta… không muốn nhìn thêm một ai nữa ngã xuống vì ta.
Bạch Lộ tiến tới, ánh mắt dịu lại:
— Để ta gánh một phần. Chủ nhân, ngươi không đơn độc.
Liễu Tử Khiêm đứng cạnh, giọng điềm tĩnh:
— Tôi sẽ duy trì trận pháp, ngăn cản bóng ma xâm nhập. Dù chỉ giữ được một khắc, cũng là vì người.
Thẩm Kỳ Anh ôm lấy Dạ Nhi, nức nở:
— Tiểu thư, người nhất định phải sống. Nếu người chết, Kỳ Anh cũng không sống nổi đâu.
Dạ Nhi nhìn những gương mặt thân thuộc, nước mắt dâng lên nhưng nàng lại bật cười, nụ cười trong trẻo giữa biển máu:
— Ta sẽ không chết. Ta nhất định phải sống, vì mọi người, vì chính ta.
Nàng đứng dậy, tập trung toàn bộ ý chí, nâng chìa khóa hoàng hôn lên cao. Ánh sáng bạc và đỏ quyện lấy nhau, tạo thành một cột sáng xuyên lên trời.
Không gian rung chuyển dữ dội, những bóng đen tan biến, cửa ra dần hé mở. Nhưng cùng lúc, bên ngoài, Hoàng hậu Vân thị và Vệ Vô Ưu nhận ra cục diện thay đổi, đồng loạt lao tới, dẫn theo hắc vệ và những tàn dư thế lực khát máu.
Dạ Nhi cảm thấy một sức ép khủng khiếp đè nặng lên thân thể, vết bớt trăng khuyết trên cổ tay nóng rực, máu chảy không ngừng. Ánh sáng bạc lấn át ánh hoàng hôn, mở ra lối đi mờ ảo giữa hai thế giới.
Nhưng trước khi cửa mở rộng, một tiếng thét vang lên phía sau. Từ thị, gương mặt đầy máu, lao đến, trên tay cầm một lưỡi dao sắc bén.
— Nếu ngươi không thuộc về ta, thì ngươi cũng không thuộc về ai hết!
Từ thị bổ nhào về phía Dạ Nhi, ánh mắt điên dại. Dịch Phong kịp thời chắn trước, lưỡi dao c*m v** vai hắn, máu trào ra đỏ thẫm. Bạch Lộ gầm lên, quật ngã Từ thị, nhưng bà ta vẫn vùng vẫy, cố vươn tay về phía Dạ Nhi.
— Mẹ! — Dạ Nhi thét lên, tiếng thét xé lòng, vang vọng giữa không gian vỡ vụn.
Từ thị ngã gục, máu tuôn xối xả. Trong phút hấp hối, bà ta nhìn Dạ Nhi, ánh mắt rực lên tia hận thù xen lẫn tuyệt vọng:
— Ngươi… là… nghiệt chủng… Lâm gia… phải… diệt…
Bà ta tắt thở, thân thể co quắp như một con rối hỏng, máu loang thành vệt dài trên nền đất.
Không gian tùy thân chao đảo dữ dội. Cửa ra mở rộng, ánh sáng đỏ như lửa hoàng hôn tràn vào. Dạ Nhi quỳ xuống, nước mắt tuôn trào, bàn tay run rẩy siết chặt chìa khóa. Xung quanh, những thân tín Lâm phủ gào khóc tuyệt vọng, trận pháp của Liễu Tử Khiêm bắt đầu rạn nứt.
Dịch Phong rút lưỡi dao khỏi vai, gượng dậy, ánh mắt vẫn kiên định:
— Dạ Nhi, mau dẫn mọi người đi. Đừng để máu của ta đổ vô ích.
Bạch Lộ đứng chắn trước cửa, ánh mắt rực lửa:
— Chủ nhân, phía ngoài là địa ngục. Nhưng phía trong… chỉ còn lại cái chết.
Liễu Tử Khiêm th* d*c, mồ hôi đầm đìa:
— Trận pháp không giữ được lâu nữa. Quyết định đi, tiểu thư!
Tiếng sói tru vang lên, dữ dội và thê lương. Dạ Nhi nhìn qua cửa, thấy phía ngoài là biển máu, xác người ngổn ngang, hắc vệ và sói tộc vẫn đang chém giết. Phía sau là những người thân yêu, phía trước là vực thẳm sinh tử.
Nàng bật dậy, ánh mắt sáng rực trong bóng tối:
— Ai muốn sống, theo ta!
Nàng lao về phía cửa, Dịch Phong, Bạch Lộ, Liễu Tử Khiêm, Thẩm Kỳ Anh cùng các thân tín nối đuôi theo sau. Ánh sáng hoàng hôn nuốt trọn đoàn người, kéo họ trở về thực tại.
Vừa đặt chân ra ngoài, một mũi kiếm đã chĩa thẳng vào ngực Dạ Nhi. Hoàng hậu Vân thị đứng đó, áo choàng trắng vấy máu, ánh mắt lạnh như băng:
— Ngươi tưởng có thể trốn mãi sao? Chìa khóa hoàng hôn, mau giao ra đây!
Vệ Vô Ưu xuất hiện phía sau, trên tay cầm một viên ngọc đen, ánh sáng tà dị bùng lên.
— Huyễn giới này, hôm nay phải đổi chủ.
Trong khoảnh khắc ấy, Dạ Nhi cảm thấy thân thể nhẹ bẫng, mọi thanh âm như chìm vào vực sâu. Phía sau, tiếng gào khóc, tiếng sói tru, tiếng hắc vệ la hét hòa lẫn vào nhau, tạo thành bản nhạc tang thương của diệt vong.
Nàng đứng giữa biển máu, giữa hai thế lực đang giằng co, chìa khóa hoàng hôn trong tay phát sáng rực rỡ. Một bên là con đường sống, một bên là vực thẳm diệt vong. Lựa chọn của nàng, sẽ định đoạt số phận của tất cả.
Bầu trời nhuộm đỏ hoàng hôn, ranh giới giữa nhân và lang mờ nhạt hơn bao giờ hết.
Tiếng sói tru vọng lên, dài và thê thiết, như tiếng gọi định mệnh từ nơi sâu thẳm nhất của huyễn giới.
Ngay lúc ấy, cột sáng bạc từ chìa khóa bùng nổ, cuốn tất cả vào cơn lốc xoáy ánh sáng. Mọi thứ tan biến trong một tiếng nổ lớn, để lại phía sau chỉ còn lại bóng tối và tiếng gió hú.
Cửa sinh tử đã mở, nhưng ai sẽ bước qua, ai sẽ mãi mãi chìm trong huyễn ảnh đẫm máu?
Chưa ai biết được.