Hương Vị Của Nỗi Nhớ

Chương 18: Sát Thủ Bóng Đêm

Khi bữa tiệc tiếp tục diễn ra trong không khí căng thẳng, ánh đèn rực rỡ chiếu sáng từng gương mặt, nhưng nụ cười của mọi người dường như chỉ là lớp mặt nạ che đậy những lo âu bên trong. Phúc đứng cạnh Khôi, lòng anh như một cơn sóng dữ, không chỉ vì sự hiện diện của Sơn mà còn vì những gì sắp xảy ra.

“Món ăn này không chỉ đơn thuần là món ăn,” Khôi lặp lại, mắt hắn hướng về Sơn, như một lời thách thức. “Nó là tất cả những gì chúng tôi đã cùng nhau xây dựng.”

“Thật sao?” Sơn nói, giọng điệu châm biếm. “Tôi không biết một món ăn có thể cứu vãn được tình yêu giữa hai người. Nhất là khi có những bí mật chưa được hé lộ.”

Phúc cảm thấy như có ai đó đâm vào trái tim mình. Những lời của Sơn như nhát dao sắc nhọn, khiến mọi nỗ lực của anh bỗng chốc trở nên vô nghĩa. Khôi đứng bên cạnh, gương mặt hắn nghiêm lại, không để sự khiêu khích của Sơn làm lung lay.

“Chúng ta không cần nghe những điều vô nghĩa từ anh,” Khôi nói, giọng điệu kiên quyết. “Tình yêu và niềm tin sẽ chiến thắng mọi thử thách.”

Sự tự tin của Khôi như một liều thuốc an thần, nhưng Phúc vẫn cảm thấy nỗi lo lắng quấn lấy mình. Anh biết rằng Sơn không phải là kẻ dễ dàng từ bỏ. Những âm mưu của hắn chắc chắn sẽ tiếp tục đeo bám họ.

“Mời mọi người thưởng thức,” Phúc cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Hy vọng món ăn này sẽ mang lại cho mọi người những kỷ niệm đẹp.”

Mọi người bắt đầu thưởng thức món ăn, nhưng trong lòng Phúc, sự hồi hộp cứ đè nén. Anh không thể ngừng cảm thấy ánh mắt của Sơn đổ dồn vào mình. Hắn không chỉ muốn phá hoại món ăn, mà còn muốn phá hủy tình yêu mà anh và Khôi đã xây dựng.

“Thế nào?” Sơn hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích. “Món ăn có thể chinh phục được lòng người không?”

Phúc nuốt khan, ánh mắt hắn như những mũi dao. “Chúng tôi đã làm hết sức mình,” anh nói, giọng kiên định hơn. “Món ăn này không chỉ là món ăn, mà còn là tâm huyết.”

Khôi đứng bên cạnh, hắn nắm chặt tay Phúc, truyền cho anh sức mạnh. “Chúng ta sẽ vượt qua điều này,” hắn thì thầm.

Nhưng Phúc biết rằng cuộc chiến còn dài. Dù cho bữa tiệc có thành công, những âm mưu của Sơn vẫn đang chực chờ. Tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa.

“Chúng ta hãy cùng nhau đối mặt với tất cả,” Phúc quyết tâm, ánh mắt nhìn về phía Khôi.

“Đúng vậy,” Khôi đáp, nụ cười của hắn như một ánh sáng giữa đêm tối. “Chúng ta sẽ không bao giờ đơn độc.”

Nhưng sự hiện diện của Sơn vẫn như một vết sẹo trong lòng Phúc, một lời nhắc nhở rằng tình yêu không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự bảo vệ trước những âm mưu đen tối. Cuộc chiến giữa con người và ma cà rồng đang đến gần, và bữa tiệc này chỉ là khởi đầu cho những thử thách cam go.

Khi mọi người bắt đầu tán gẫu về món ăn, Phúc chợt nhận ra Giang đang nói chuyện với một nhóm khách. Cô lôi cuốn, nhưng ánh mắt cô lại lấm lét, như thể đang phải che giấu điều gì. Phúc lo lắng, nhưng không thể hỏi cô ngay lúc này.

“Phúc,” Khôi kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. “Chúng ta cần phải chuẩn bị cho điều tồi tệ nhất.”“Ý anh là sao?” Phúc hỏi, cảm giác bất an lại dâng lên.

“Chúng ta không thể để Sơn tiếp tục phá hoại. Hắn sẽ không dừng lại đâu,” Khôi đáp, ánh mắt hắn kiên quyết. “Chúng ta cần có kế hoạch.”

Phúc gật đầu, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy nặng nề. Cuộc chiến này không chỉ là về món ăn hay tình yêu, mà còn là về sự tồn tại của cả hai thế giới. Họ cần phải đứng lên, bảo vệ những gì mình yêu thương.

“Chúng ta sẽ làm gì?” Phúc hỏi, cố gắng tìm kiếm ánh sáng trong màn đêm dày đặc.

“Đầu tiên, chúng ta cần liên lạc với những người bạn trong cộng đồng,” Khôi nói. “Họ có thể giúp chúng ta.”

“Còn Sơn?” Phúc lo lắng.

“Chúng ta sẽ tìm cách đối phó với hắn. Không thể để hắn lộng hành,” Khôi đáp, giọng nói đầy quyết tâm.

“Em không muốn mất anh,” Phúc thổn thức, lòng tràn ngập sợ hãi.

Khôi nắm chặt tay Phúc, ánh mắt hắn như một ngọn đèn dẫn đường. “Em sẽ không mất anh. Chúng ta sẽ chiến đấu cùng nhau.”

Giữa những âm thanh ồn ào của bữa tiệc, Phúc cảm nhận được sức mạnh từ bàn tay Khôi. Anh biết rằng tình yêu của họ sẽ là động lực để vượt qua mọi thử thách.

Thời điểm đó, một cơn gió lạnh bất chợt lướt qua, mang theo một cảm giác bất an. Phúc nhìn về phía cửa ra vào, nơi mà một bóng người lặng lẽ bước vào. Hắn ta không ai khác chính là Sơn, đôi mắt sắc lạnh, ánh nhìn đầy thách thức.

“Xin chào, mọi người,” hắn nói, nụ cười nhếch lên trên môi, nhưng Phúc biết rằng đó không phải là một lời chào thân thiện. Hắn đã trở lại, và cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.

“Đến giờ rồi,” Khôi thì thầm, nét mặt hắn trở nên nghiêm túc. “Hãy chuẩn bị sẵn sàng.”

Phúc gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Anh biết rằng tình yêu và sự sống còn của họ đang nằm trong tay chính họ. Cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, nhưng họ sẽ không đơn độc. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với mọi thử thách, và không gì có thể ngăn cản họ.

Khi bữa tiệc tiếp tục, không khí trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết. Phúc cảm nhận được sự căng thẳng trong từng ánh mắt, từng lời nói. Mọi người đều đang chờ đợi điều gì đó, và Phúc cũng không ngoại lệ. Anh biết rằng một cuộc chiến không chỉ giữa con người và ma cà rồng đang chực chờ, mà còn là một cuộc chiến để bảo vệ tình yêu và những gì quý giá nhất.

“Hãy cùng nhau chiến đấu,” Phúc thì thầm, nhìn thẳng vào mắt Khôi. “Chúng ta sẽ vượt qua tất cả.”

Khôi đáp lại bằng một cái gật đầu, ánh mắt hắn sáng rực. Hai trái tim cùng chung nhịp đập, sẵn sàng cho những điều sắp xảy ra. Cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối đã bắt đầu, và họ sẽ không bao giờ từ bỏ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn