Hương Vị Của Nỗi Nhớ

Chương 17: Âm Mưu Lộ Diện

Phúc đứng giữa bếp, không khí vẫn nặng nề bởi sự căng thẳng từ cuộc đối đầu với Sơn. Anh cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập của trái tim mình. Khôi ở bên cạnh, ánh mắt không rời khỏi anh, nhưng trong không khí hiện tại, sự ủng hộ của Khôi dường như không đủ để xua tan nỗi lo lắng trong lòng Phúc.

“Cậu không sao chứ?” Khôi hỏi, giọng nói ấm áp nhưng vẫn mang chút lo lắng.

Phúc gật đầu, dù lòng anh đang dậy sóng. “Tôi chỉ cần tập trung vào món ăn này.” Anh cố gắng cười, nhưng nụ cười của anh không thể che giấu sự hoang mang.

“Để tôi giúp cậu,” Khôi đề nghị, bước lại gần hơn, tay hắn khéo léo hỗ trợ Phúc trong việc bày biện nguyên liệu.

Phúc cảm thấy ấm lòng khi Khôi ở bên cạnh, nhưng hình bóng của Sơn vẫn khiến anh không thể thư giãn. Anh thở dài, cố gắng đẩy mọi suy nghĩ tiêu cực ra khỏi đầu. “Chúng ta phải làm cho món ăn này thật đặc biệt,” Phúc nói, giọng chắc chắn hơn. “Đó là cách duy nhất để chứng minh rằng chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách.”

“Đúng vậy,” Khôi đáp, ánh mắt kiên định. “Tình yêu và nỗ lực sẽ tạo nên những điều kỳ diệu.”

Khi món ăn gần hoàn tất, tiếng cười và tiếng nói từ phòng khách vọng vào, mang theo không khí rộn ràng của bữa tiệc. Nhưng sự hiện diện của Sơn như một bóng ma, đe dọa mọi thứ mà họ đang cố gắng xây dựng. Phúc không thể quên được ánh mắt thách thức của Sơn, nụ cười mỉa mai đó vẫn in hằn trong tâm trí anh.

“Phúc!” Giọng của Giang vang lên từ bên ngoài. “Chúng ta cần cậu ở đây! Mọi người đang chờ món ăn của cậu!”

“Cậu có nghe thấy không?” Khôi hỏi, ánh mắt đầy khích lệ.

“Có,” Phúc đáp, nhưng trong lòng anh vẫn còn lo lắng. “Tôi chỉ cần một chút thời gian nữa.”

Khôi gật đầu, bàn tay hắn nắm lấy vai Phúc, tạo cho anh cảm giác an toàn. “Cùng nhau, chúng ta sẽ làm được.”

Họ hoàn thành món ăn cuối cùng, mùi hương thơm ngào ngạt lan tỏa khắp bếp. Phúc nhìn những món ăn đã được bày biện đẹp mắt và cảm thấy tự hào. Đây không chỉ là thức ăn, mà còn là tâm huyết, là tình yêu mà anh dành cho Khôi.

Khi họ bước ra khỏi bếp, không khí trong phòng khách đã thay đổi. Mọi người đang tụ tập, những nụ cười rạng rỡ và tiếng cười vang lên. Nhưng ánh mắt của Sơn vẫn như một mũi tên, đâm thẳng vào tâm trí Phúc.

“Chúc mừng!” Đức Minh kêu lên, ánh mắt lấp lánh. “Món ăn của cậu chắc chắn sẽ gây ấn tượng!”

Phúc mỉm cười, nhưng nỗi lo vẫn đè nặng. Anh nhìn về phía Sơn, người đang đứng ở góc phòng với vẻ mặt lạnh lùng. “Tôi hy vọng anh sẽ thích nó,” Phúc nói, giọng điệu cố gắng tự tin.

“Chúng ta sẽ xem,” Sơn đáp, nụ cười mỉa mai lại hiện lên trên môi hắn.

Bầu không khí bắt đầu căng thẳng. Phúc cảm nhận được sự thay đổi, như một cơn bão sắp đổ bộ. Hắn ta không chỉ muốn phá hoại bữa tiệc, mà còn muốn thách thức tình cảm của Phúc và Khôi.

“Món ăn này không chỉ đơn thuần là thức ăn,” Khôi cất lời, ánh mắt hắn đanh lại. “Nó là biểu tượng cho tình yêu và sự nỗ lực của chúng tôi.”“Thật sao?” Sơn nhướng mày, giọng điệu đầy chế nhạo. “Tôi không chắc rằng một món ăn có thể cứu vãn được tình cảm giữa hai người. Nhất là khi có những bí mật chưa được hé lộ.”

Phúc cảm thấy như có ai đó ném đá vào lòng anh. Những lời của Sơn như một cái tát, làm cho mọi cố gắng của anh trở nên vô nghĩa. Khôi đứng bên cạnh, gương mặt hắn nghiêm lại, không để sự khiêu khích của Sơn làm lung lay.

“Chúng ta không cần phải nghe những lời vô nghĩa từ anh,” Khôi nói, giọng kiên quyết. “Tình yêu và niềm tin sẽ chiến thắng mọi thử thách.”

Sự khẳng định của Khôi khiến Phúc cảm thấy ấm lòng hơn, nhưng sự lo lắng vẫn không nguôi. Anh biết rằng Sơn không phải là kẻ dễ dàng từ bỏ. Những âm mưu của hắn sẽ không dừng lại ở đây.

“Vậy thì hãy bắt đầu thôi,” Sơn nói, ánh mắt hắn sáng lên đầy thách thức.

Món ăn được bày ra bàn, ánh đèn sáng rực rỡ làm cho mọi thứ trở nên lung linh. Mọi người xung quanh đều háo hức, nhưng trong lòng Phúc, sự hồi hộp cứ đè nén. Anh không biết rằng bữa tiệc này có thể là khởi đầu cho một cuộc chiến thực sự.

“Mời mọi người thưởng thức,” Phúc nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Hy vọng món ăn này sẽ mang lại cho mọi người những kỷ niệm đẹp.”

Giang cười, ánh mắt cô rực rỡ. “Chúng ta sẽ cùng nhau tạo ra những kỷ niệm đáng nhớ!”

Phúc nhìn quanh, cảm giác tự hào dâng lên. Nhưng những lo lắng vẫn chưa buông tha cho anh. Sơn vẫn đứng đó, như một bóng ma chực chờ.

Khi mọi người bắt đầu thưởng thức món ăn, Phúc cảm nhận được ánh mắt của Sơn đổ dồn vào mình. Hắn không chỉ muốn phá hoại món ăn, mà còn muốn phá hủy tình yêu mà anh và Khôi đã xây dựng.

“Thế nào?” Sơn hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích. “Món ăn có thể chinh phục được lòng người không?”

Phúc nuốt khan, ánh mắt hắn như những mũi dao. “Chúng tôi đã làm hết sức mình,” anh nói, giọng kiên định hơn. “Món ăn này không chỉ là món ăn, mà còn là tâm huyết.”

Khôi đứng bên cạnh, hắn nắm chặt tay Phúc, truyền cho anh sức mạnh. “Chúng ta sẽ vượt qua điều này,” hắn thì thầm.

Nhưng Phúc biết rằng cuộc chiến còn dài. Dù cho bữa tiệc có thành công, những âm mưu của Sơn vẫn đang chực chờ. Tình yêu của họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa.

“Chúng ta hãy cùng nhau đối mặt với tất cả,” Phúc quyết tâm, ánh mắt nhìn về phía Khôi.

“Đúng vậy,” Khôi đáp, nụ cười của hắn như một ánh sáng giữa đêm tối. “Chúng ta sẽ không bao giờ đơn độc.”

Nhưng sự hiện diện của Sơn vẫn như một vết sẹo trong lòng Phúc, một lời nhắc nhở rằng tình yêu không chỉ cần sức mạnh, mà còn cần sự bảo vệ trước những âm mưu đen tối. Và bữa tiệc này chỉ là khởi đầu cho một cuộc chiến thực sự giữa tình yêu và âm mưu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn