Giang đứng dựa vào tường, ánh mắt đăm chiêu nhìn ra khoảng không bên ngoài. Phúc cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Anh nuốt nước bọt, tự hỏi liệu Giang có biết điều gì đó mà anh không biết.
“Cậu có muốn uống gì không?” Phúc hỏi, cố gắng phá vỡ sự im lặng.
Giang lắc đầu, vẻ mặt cô nghiêm túc hơn bao giờ hết. “Phúc, mình cần nói chuyện. Về Khôi.”
Tim Phúc như ngừng đập. “Cậu ấy có chuyện gì sao?”
“Không phải về cậu ấy, mà là về mình.” Giang thở dài, ánh mắt cô nhìn thẳng vào Phúc. “Mình từng yêu Khôi.”
Câu nói ấy như một cú sốc khiến Phúc choáng váng. Anh không biết phải phản ứng thế nào. “Cậu… cậu nói gì?” Anh lắp bắp, cảm giác như mọi thứ quanh mình bỗng chao đảo.
“Đúng vậy,” Giang khẳng định, giọng cô bình tĩnh nhưng ánh mắt lại đầy nỗi lo lắng. “Trước khi cậu gặp Khôi, mình đã có một khoảng thời gian ngắn bên cậu ấy. Mình đã nghĩ rằng có thể mọi thứ sẽ khác…”
“Và giờ thì sao?” Phúc hỏi, lòng tràn đầy nghi ngờ. “Cậu không còn cảm giác gì với cậu ấy nữa sao?”
Giang gật đầu, nhưng Phúc không thể tin tưởng hoàn toàn. “Mình đã cố gắng quên, nhưng khi thấy cậu ấy bên cậu… mình không thể không nhớ lại.”
Một sự im lặng bao trùm, và Phúc cảm thấy nỗi lo lắng dâng cao. Khôi có biết điều này không? Anh mường tượng ra những khả năng, những mối nguy hiểm cho mối quan hệ của họ. “Cậu có ý định nói với Khôi không?”
“Không,” Giang lắc đầu mạnh mẽ. “Mình không muốn làm tổn thương ai. Nhưng mình cần cậu biết. Cậu xứng đáng được biết sự thật.”
Phúc không biết phải nói gì. Những cảm xúc lẫn lộn trong lòng khiến anh cảm thấy rối bời. Anh đã từng nghĩ rằng mình là người duy nhất yêu Khôi, nhưng giờ đây, mọi thứ bỗng trở nên phức tạp. “Mình… mình không biết phải làm sao,” anh thở dài. “Mọi chuyện trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.”
“Phúc,” Giang nhẹ nhàng gọi tên anh, “cậu cần phải suy nghĩ rõ ràng. Nếu cậu thực sự yêu Khôi, đừng để bất kỳ ai xen vào.”
Phúc nhìn vào mắt Giang, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của cô. Anh không thể phủ nhận rằng Giang là một người bạn tuyệt vời, nhưng bây giờ, mọi thứ lại quá khó khăn. “Mình sẽ cố gắng,” anh nói, nhưng trong lòng không thật sự tin tưởng vào chính mình.
Khi Phúc quay về nhà hàng, không khí trong đó càng làm anh cảm thấy nặng nề hơn. Khôi vẫn chưa về, và sự im lặng đó như một dấu hiệu cho thấy điều gì đó không ổn. Anh bắt đầu chuẩn bị cho bữa tối, nhưng từng động tác đều trở nên vụng về và chậm chạp.
“Cậu đang làm gì vậy?” Minh hỏi, tiến lại gần và nhìn thấy sự bối rối trên gương mặt Phúc.
“Chờ Khôi,” Phúc đáp, giọng anh có phần mệt mỏi. “Mình chỉ muốn mọi thứ trở lại bình thường.”
“Cậu có chắc là cậu muốn điều đó không?” Minh hỏi, ánh mắt đầy sự quan tâm. “Có thể cậu nên nói chuyện với Khôi về những gì Giang vừa nói.”
“Không dễ như vậy,” Phúc lắc đầu. “Mình không muốn làm tổn thương cậu ấy.”
“Nhưng nếu cậu không nói, có thể mọi thứ sẽ tồi tệ hơn,” Minh nhấn mạnh. “Đôi khi sự thật có thể khiến mọi thứ nhẹ nhàng hơn.”Phúc im lặng, suy nghĩ về những lời của Minh. Anh biết rằng sự im lặng không thể kéo dài mãi. Nhưng liệu có thật sự sẵn sàng để đối mặt với sự thật không? Hay sẽ chỉ khiến mọi thứ trở nên tồi tệ hơn?
Bữa tối diễn ra trong không khí ngột ngạt. Phúc không thể tập trung vào món ăn, chỉ mải nghĩ về Khôi và những gì Giang đã nói. Anh không biết liệu Khôi có cảm nhận được sự thay đổi trong không khí hay không, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh, trái tim Phúc lại thắt lại.
Khi Khôi cuối cùng cũng về, vẻ mặt anh có phần mệt mỏi. “Xin lỗi, mình bị kẹt một chút,” Khôi nói, nhưng Phúc cảm nhận được sự khác biệt trong giọng nói của anh.
“Không sao,” Phúc đáp, nhưng lòng đầy lo lắng. “Cậu có khỏe không?”
“Khỏe,” Khôi cười nhẹ, nhưng trong mắt anh lại ẩn chứa điều gì đó không bình thường. Phúc tự hỏi liệu Khôi có biết về Giang hay không. Anh không thể để nỗi lo lắng này kéo dài thêm nữa.
“Khôi, có chuyện gì muốn nói không?” Phúc hỏi, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh.
“Không, mọi thứ đều ổn,” Khôi trả lời, nhưng Phúc cảm thấy như có một bức tường vô hình giữa họ. Anh biết rằng mình cần phải hành động, nhưng lại sợ rằng mọi thứ sẽ đi theo hướng tồi tệ.
Đêm dần trôi qua, và sự im lặng giữa họ càng nặng nề hơn. Phúc quyết định rằng mình không thể tiếp tục như vậy. “Khôi, mình cần phải nói chuyện về Giang,” anh bắt đầu, nhưng chưa kịp nói tiếp thì Khôi đã nhìn anh với ánh mắt ngạc nhiên.
“Giang? Cậu ấy có vấn đề gì sao?”
Phúc cảm thấy lòng mình như bị bóp nghẹt. “Cô ấy… cô ấy đã từng yêu cậu.”
Ánh mắt Khôi tối lại, và Phúc cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. “Cậu nói gì?”
“Cậu ấy nói với mình rằng cô ấy đã từng có cảm tình với cậu,” Phúc nói, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Mình không muốn giấu cậu điều gì.”
Khôi im lặng một lúc, rồi gật đầu. “Mình biết,” anh thở dài. “Nhưng đó đã là quá khứ. Mình chỉ muốn tập trung vào hiện tại.”
“Nhưng nếu cậu không giải quyết điều này, nó sẽ luôn là một cái bóng trong mối quan hệ của chúng ta,” Phúc nói, cảm thấy sự lo lắng dâng trào. “Mình không muốn điều đó.”
Khôi nhìn vào mắt Phúc, một khoảng im lặng kéo dài giữa họ. “Mình không biết phải làm gì bây giờ,” anh cuối cùng thốt lên, giọng nói có phần chán nản.
“Chúng ta cần nói chuyện rõ ràng,” Phúc kiên quyết. “Chúng ta không thể để điều này làm rạn nứt mối quan hệ.”
“Được, vậy chúng ta sẽ nói,” Khôi đồng ý, nhưng Phúc cảm nhận được sự do dự trong ánh mắt anh.
Khi đêm dần buông, Phúc biết rằng mọi thứ sẽ không dễ dàng. Nhưng anh cũng hiểu rằng chỉ có sự chân thành mới có thể cứu vãn mọi thứ. Tình bạn, tình yêu và những bí mật đang chờ đợi họ phía trước, và anh không biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Sự căng thẳng trong không khí khiến Phúc cảm thấy như một cơn bão đang chuẩn bị ập đến. Anh không biết mình có đủ sức mạnh để đối diện hay không, nhưng một điều chắc chắn rằng, giờ đây mọi thứ đã không còn như trước.