Hương Vị Của Nỗi Nhớ

Chương 10: Kẻ Phá Hoại

Nguyễn Thanh Sơn ngồi trong quán bar tối tăm, ánh đèn mờ mờ chiếu lên gương mặt hắn, làm nổi bật đôi mắt sắc lạnh. Hắn đã nghe lén cuộc trò chuyện của Phúc và Khôi, và nụ cười mưu mô hiện lên trên môi. “Cậu ta nghĩ rằng tình yêu của mình sẽ vượt qua mọi rào cản?” Hắn thì thầm với chính mình, lòng tràn đầy sự ghen tị và quyết tâm.

Sơn không chỉ muốn phá hoại tình yêu giữa Phúc và Khôi, mà hắn còn muốn chứng minh cho Khôi thấy rằng hắn mới là người xứng đáng. Hắn lên kế hoạch tạo ra những tình huống khó xử, khiến Phúc và Khôi phải nghi ngờ lẫn nhau. Từng bước một, hắn sẽ khiến họ mất đi niềm tin.

Ngày hôm sau, Phúc đi làm như thường lệ. Nhưng hôm nay, không khí trong nhà hàng có phần căng thẳng. Đức Minh, người bạn lạc quan của Phúc, cảm nhận được điều gì đó bất thường. “Có chuyện gì không ổn à, Phúc?” Minh hỏi, giọng điệu lo lắng.

“Không, mọi thứ vẫn ổn,” Phúc đáp, nhưng tâm trí anh lại không yên. Anh lo lắng về những gì Giang đã nói, và càng lo hơn khi nghĩ đến việc Khôi có thể bị tổn thương.

Giữa lúc Phúc đang dồn tâm sức vào công việc, Sơn đã lên kế hoạch cho một buổi tối đặc biệt. Hắn mời Khôi đến một buổi tiệc nhỏ, nơi có những ma cà rồng khác tham gia. Hắn biết rằng Khôi sẽ không thể từ chối. “Mọi người sẽ rất vui khi gặp cậu,” Sơn nói, giọng điệu đầy mời gọi.

Khôi, với bản tính cẩn trọng, vẫn cảm thấy không thoải mái. “Có thật là cần thiết không?” Anh hỏi, ánh mắt có phần nghi ngờ.

“Đừng lo, chỉ là một buổi gặp gỡ thân mật. Tôi chỉ muốn cậu có cơ hội kết nối với những người cùng giới,” Sơn trả lời, nụ cười không rời khỏi môi. Hắn biết rằng Khôi đang cảm thấy áp lực từ những định kiến xã hội, và đây là cơ hội để hắn lợi dụng.

Khi buổi tiệc diễn ra, Khôi cảm thấy không thoải mái giữa những ánh mắt dò xét. Sơn đã khéo léo dẫn dắt cuộc trò chuyện, khiến Khôi phải nhắc đến Phúc. “Cậu ấy có thực sự khiến cậu hạnh phúc không?” Sơn hỏi, giọng điệu châm biếm. “Hay chỉ là một trò chơi?”

Khôi im lặng, lòng anh trĩu nặng. Anh không muốn thừa nhận rằng những câu hỏi này đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí mình. “Phúc là người quan trọng đối với tôi,” Khôi nói, nhưng không thể tránh khỏi cảm giác bất an.

Sơn thấy mỉm cười trong lòng. Hắn biết rằng chỉ cần gieo rắc một chút nghi ngờ, mọi thứ sẽ bắt đầu lung lay. Hắn quan sát Khôi, thấy đôi mắt anh dần mất đi ánh sáng tự tin. Từng giây phút trôi qua, hắn cảm nhận được thành công của kế hoạch.

Trong khi đó, Phúc đang chuẩn bị cho bữa tối tại nhà hàng, lòng đầy nỗi lo lắng. Anh gọi điện cho Khôi, nhưng không ai bắt máy. Thời gian trôi qua, và lo lắng càng dâng cao. Mọi chuyện càng trở nên tồi tệ hơn khi Giang xuất hiện, gương mặt cô đầy lo âu. “Cậu có biết Khôi đang ở đâu không?” Giang hỏi, giọng điệu có phần hối hả.

“Tôi không biết,” Phúc đáp, cảm giác bồn chồn trong lòng. “Cậu ấy có thể đang bận việc.”“Cậu ấy đã đi dự tiệc với Sơn,” Giang nói, khiến Phúc đột nhiên cảm thấy như có một đá tảng đè nặng lên ngực. “Tôi không thích cái cách mà Sơn đang tiếp cận cậu ấy.”

Phúc không nói gì, chỉ im lặng. Anh cảm thấy một cơn sóng gió đang ập đến, và mọi thứ dường như đang nằm ngoài tầm kiểm soát. “Tôi phải tìm Khôi,” anh quyết định.

Trong khi Phúc đang vội vã tìm kiếm, Khôi vẫn còn ở buổi tiệc. Anh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, và càng lúc càng cảm thấy không thoải mái. Sơn đã khéo léo dẫn dắt cuộc trò chuyện sang những chủ đề nhạy cảm, và Khôi không thể tránh khỏi những câu hỏi khó chịu.

“Cậu có thực sự nghĩ rằng tình yêu giữa người và ma cà rồng có thể tồn tại?” Một ma cà rồng khác hỏi, ánh mắt đầy hoài nghi.

Khôi cảm thấy bị dồn vào thế bí. “Tình yêu không phụ thuộc vào chủng tộc,” anh nói, nhưng lòng lại không chắc chắn. Những lời nói của Sơn và sự nghi ngờ từ bạn bè bắt đầu khiến anh lung lay.

Khi Phúc cuối cùng cũng tìm được đến địa điểm tiệc, anh đứng ngoài cửa, cảm nhận được không khí bên trong. Anh nghe thấy những tiếng cười, nhưng không phải là tiếng cười vui vẻ mà là những tiếng cười châm biếm. Đột nhiên, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, và anh cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào.

“Khôi!” Phúc gọi lớn, nhưng tiếng của anh bị nuốt chửng trong không gian ồn ào. Anh quyết định bước vào, lòng đầy lo lắng.

Khôi quay lại, ánh mắt anh gặp Phúc. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Phúc tiến lại gần, nhưng sự hoài nghi trong ánh mắt Khôi khiến anh chùn bước. “Cậu đến đây làm gì?” Khôi hỏi, giọng có phần lạnh lùng.

“Tôi... tôi chỉ muốn biết cậu ổn không,” Phúc đáp, cảm giác bất an trong lòng càng gia tăng.

Sơn đứng ở một góc, nhìn thấy tất cả. Hắn thỏa mãn với những gì mình đã tạo ra. “Mọi chuyện đang diễn ra đúng như kế hoạch,” hắn lẩm bẩm, nụ cười mỉm không tắt.

Phúc cảm nhận được sự căng thẳng giữa họ, và điều đó khiến anh cảm thấy như có một vết nứt lớn xuất hiện trong mối quan hệ của mình với Khôi. Anh muốn lên tiếng, nhưng những câu hỏi chưa có lời đáp cứ quay cuồng trong tâm trí. Liệu tình yêu của họ có đủ mạnh để vượt qua những thử thách này? Hay tất cả chỉ là một trò đùa do Sơn sắp đặt?

Khó khăn, nhưng Phúc biết rằng anh phải tìm ra sự thật. Anh không thể để mối quan hệ này sụp đổ trước những âm mưu của kẻ khác. Giây phút này sẽ quyết định tất cả.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn