Hợp Hoan Mộng

Chương 4

Ta bị tiếng gọi thất thanh này làm cho tai tê rần lên. Toàn bộ người trên cầu đều nghệch mặt ra. Văn Chiếu Dạ cũng đưa mắt nhìn sang.

Thiếu niên áo đỏ ngước mặt lên, trong mắt lấp lánh niềm vui sướng tột cùng: “Tỷ tỷ, cuối cùng người cũng chịu xuống núi rồi!”

Ta chằm chằm nhìn gương mặt ấy hồi lâu, thấy có chút quen mắt. Nhìn kỹ nốt ruồi nhỏ màu đỏ tươi sau tai cậu ta, ta bỗng nhiên nhớ ra rồi.

Ba trăm năm trước, khi xuống núi rèn luyện, ta từng tiện tay xách một con cáo nhỏ sắp c.h.ế.t ra khỏi một trận pháp săn yêu. Con cáo đó người đầy m.á.u me nhưng đôi mắt lại sáng một cách quỷ dị, cứ rúc vào lòng ta không chịu buông móng vuốt ra. Ta chê nó phiền phức, vốn định vứt đi, ai dè nó cứ c.ắ.n c.h.ặ.t t.a.y áo ta không nhả. Cuối cùng ta đành phải mang nó về nuôi nẵng suốt nửa tháng trời.

Về sau, vết thương vừa lành là nó liền dông mất tăm, ngay cả một lời chào cũng chẳng thèm để lại. Không ngờ ba trăm năm trôi qua, cái thứ nhỏ thó ngày nào giờ đã lớn tướng thế này rồi.

Ta nhìn cậu ta: “Dung Phỉ?”

Đôi mắt thiếu niên lập tức càng thêm rạng rỡ, như viên ngọc lưu ly được ánh đèn soi rọi giữa đêm thâu: “Là đệ đây!”

Cậu ta đứng phắt dậy, sấn tới bên người ta, ngắm nghía từ trên xuống dưới, giọng điệu vừa hân hoan lại vừa tủi thân: “Người chẳng thay đổi chút nào cả, đệ cứ ngỡ người đã sớm quên mất đệ rồi chứ.”

Ta bảo: “Không quên, chỉ là không ngờ sau khi biến thành hình người, đệ lại điệu đà diêm dúa như thế này.”

Dung Phỉ chẳng mảy my tức giận, ngược lại còn cười ngọt ngào hơn: “Tỷ tỷ thích là được rồi.”

Sắc mặt đám tu sĩ trên cầu cực kỳ phong phú đặc sắc. Bọn họ chắc chắn không thể ngờ được một kẻ tu Vô Tình Đạo như ta, vừa ra khỏi cửa lại có cả tiểu yêu tinh cấp bậc Thiếu chủ Yêu Vực đến nghênh tiếp. Bản thân ta cũng không ngờ tới chuyện này, nhưng điều đó chẳng hề cản trở việc ta thấy vô cùng mát mặt.

Dung Phỉ đứng cạnh ta, đưa mắt đảo qua toàn trường, ánh nhìn tức khắc trở nên lạnh lẽo: “Kẻ nào dám cản đường tỷ tỷ của ta?”

Không ai dám ho he một tiếng. Văn Chiếu Dạ cũng im lặng. Nhưng chẳng biết vì sao, ta cứ có cảm giác hai người này đứng cạnh nhau thì bầu không khí xung quanh bỗng trở nên sai sai. Giống như hai con sói dữ đều biết c.ắ.n người bị người ta nhét chung vào một cái l.ồ.ng vậy.

Ta không thích những mối quan hệ phức tạp. Vì vậy ta trực tiếp quyết định luôn: “Được rồi, đừng có đứng đực ra đấy nữa. Dung Phỉ, đệ đi theo ta. Văn Chiếu Dạ, ngươi cũng đi theo ta. Bắt đầu từ ngày hôm nay, ba chúng ta chung một đội.”

Văn Chiếu Dạ nhìn ta một cái. Dung Phỉ cũng liếc nhìn ta một cái. Ngay khắc sau, hai người đồng thanh đáp: “Được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng điệu của cả hai đều hết sức bình thản. Nhưng ta cứ mơ hồ cảm thấy chặng đường phía trước e là khó mà yên ổn được rồi.

4

Dung Phỉ thật sự rất biết cách hầu hạ người khác. Ý ta là theo nghĩa đen của từ này.

Con cáo nhỏ năm xưa cứ rúc vào lòng ta nhất quyết không chịu đi, nay đã trở thành Thiếu chủ Yêu Vực với cuộc sống xa hoa, ra tay hào phóng, cái miệng lại vô cùng ngọt ngào. Việc đầu tiên cậu ta làm khi gia nhập đội là trả phòng quán trọ bình dân ta đang ở, đổi thành một ngôi biệt viện ven sông đắt đỏ nhất trong thành. Việc thứ hai là đón lấy thanh thần kiếm trấn sơn ta đã vác suốt chặng đường, sai người làm lại bao kiếm mới, khảm vàng ròng, bên trong còn bọc lụa mềm. Việc thứ ba là vứt hết toàn bộ bàn ghế đá vướng mắt trong sân, thay bằng ghế nằm lót lông cáo êm ái.

Ta vừa tỉnh giấc, nhìn sân viện được tân trang hoàn toàn mới, im lặng hồi lâu.

Dung Phỉ ngồi dưới hành lang bóc vỏ nho, cười rộ lên trông vô cùng ngây thơ vô tội: “Tỷ tỷ, người không thích sao?”

Ta bảo: “Thích chứ. Chỉ là có cảm giác như đệ đang b.a.o n.u.ô.i ta vậy.”

Mắt Dung Phỉ cong lên thành hình bán nguyệt: “Thế thì càng tốt ạ.”

Cậu ta trả lời quá tự nhiên, ta còn chưa kịp mắng. Văn Chiếu Dạ đang đứng ở phía bên kia sân xem bản đồ, nghe thấy vậy thì ngón tay khựng lại một nhịp, ngước mắt nhìn về phía Dung Phỉ. Ánh mắt đó rất hờ hững, hờ hững như chẳng có gì bên trong, nhưng nụ cười trên môi Dung Phỉ cũng nhạt đi mất một nửa.

Ta nhìn hai người bọn họ, bỗng thấy có chút mới mẻ. Trước kia ở Thái Thượng Đoạn Niệm Tông, người ta cứ thấy ta là né xa tám thước, rất hiếm khi có ai đứng trước mặt ta như thế này.

Một người như đao. Một người như lửa. Đều rất tuấn tú, mà cũng đều chẳng phải hạng vừa.

Ta lười quản. Trời có sập xuống thì cũng không quan trọng bằng việc ta đến Hợp Hoan Tông.

Ăn xong bữa sáng, chúng ta khởi hành đến Hoa Thành. Hoa Thành là nơi đặt phân đường ngoại môn của Hợp Hoan Tông, cũng là một trong những khu phố náo nhiệt sầm uất nhất tu chân giới. Nghe nói trong thành cứ mười bước lại có một ngọn đèn, hai mươi bước có một tòa lầu, mười người đi lướt qua nhau trên đường thì hết bảy người có mối liên hệ với Hợp Hoan Tông.

Ta vừa đi vừa nghe Dung Phỉ giới thiệu, càng nghe lại càng thấy ưng ý. Đây mới chính là cuộc sống vốn dĩ ta nên trải qua chứ. Hoa tươi, mỹ nam, náo nhiệt, yêu hận đan xen, mập mờ bay bổng. Chứ đâu phải nửa đêm nửa hôm ngồi xổm sau núi Thái Thượng Đoạn Niệm Tông, đối chiếu kiếm phổ nghiên cứu xem làm sao c.h.é.m một người làm đôi cho thật ngay ngắn gọn gàng.

Nghĩ đến đây, oán khí của ta lại tăng thêm ba phần.