Hợp Hoan Mộng

Chương 3

Đứa nào đứa nấy nét mặt nghiêm nghị, ai không biết nhìn vào còn tưởng bọn họ đang chịu tang nhà ai không biết.

Văn Chiếu Dạ đứng cạnh ta, nhìn về phía trước, mặt không cảm xúc: “Tin tức lan truyền nhanh thật.”

Ta gật đầu: “Chứng tỏ ta nổi tiếng.” Hắn nói năng rất lịch sự, còn ta thì nói rất thực tế.

Nơi cuối cây cầu dài, một kiếm tu áo xanh bước lên trước, chắp tay với ta: “Tạ trưởng lão.”

Ta nhìn gã: “Ngươi là ai?”

Kiếm tu áo xanh sượng mặt một chặp: “Tại hạ là người của Thanh Tiêu Môn, Quý……”

“Không quen.”

Gã tắt hẳn nụ cười. Rõ ràng, đám người này không phải đến đón ta, mà là đến cản đường ta. Hoặc nói đúng hơn, bọn họ muốn giẫm lên đầu ta để nổi danh.

Dù sao thì suốt ba trăm năm qua trong tu chân giới, hễ nhắc đến Tạ Bất Hoan, ngoài miệng thiên hạ đều gọi là “Đệ nhất kiếm tu”, “Sát thần”, “Đại trưởng lão”. Nhưng trong lòng bọn họ thì đều nghĩ giống nhau: Đứa nào mà thắng được ta dù chỉ một chiêu nửa thức vào ngày đầu tiên ta xuống núi, thì cả đời này có thể dựa vào đó mà đi ba hoa khoác lác khắp nơi rồi.

Tên kiếm tu áo xanh hít sâu một hơi: “Tạ trưởng lão, người là Đại trưởng lão của Thái Thượng Đoạn Niệm Tông, tùy tiện rời khỏi tông môn, lại còn rêu rao đòi đến đá quán Hợp Hoan Tông, e là có phần làm mất đi thân phận.”

Ta nhìn gã, bỗng nhiên hiểu ra. Đám người này hôm nay không phải đến để đ.á.n.h nhau, mà là đến để dùng đạo đức ép buộc ta. Ta ghét nhất trò này.

Ta vác kiếm trên vai, chậm rãi tiến lên hai bước: “Các người dậy sớm chặn đường ta, chỉ vì để dạy ta cách làm người à?”

Kiếm tu áo xanh nhíu mày: “Chúng ta chỉ muốn khuyên nhủ người, nên lấy sự bình yên của thiên hạ làm trọng.”

“Bình yên của thiên hạ?”

“Phải.”

“Thế sao các người không lên trời khuyên sấm sét đ.á.n.h bớt người đi?”

Gã nghẹn họng. Ta tiếp tục rảo bước: “Hôm nay tâm trạng ta đang tốt, không muốn g.i.ế.c người. Tránh ra.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Kiếm tu áo xanh có lẽ nghĩ bên mình đông người chiếm ưu thế, hoặc thấy Văn Chiếu Dạ trông quá lạnh lùng, không giống loại người thích lo chuyện bao đồng, thế nên gã không lùi bước. Gã tuốt kiếm ra: “Nếu Tạ trưởng lão cứ khăng khăng làm càn, chúng ta đành phải……”

Ta tung một cước đá văng gã. Kiếm của gã còn chưa tuốt ra hết vỏ, cả người đã bay xa hơn mười trượng, rơi tỏm một tiếng xuống lòng sông.

Cú đá này giống như một phát s.ú.n.g hiệu. Toàn bộ người trên cầu đồng loạt ra tay. Kiếm quang, thuật pháp, bùa chú, lưới linh lực, đủ thứ lộn xộn đổ ập về phía ta.

Văn Chiếu Dạ không nhúc nhích. Hắn chỉ lùi lại nửa bước, nhường chỗ cho ta. Động tác này làm ta rất vừa mắt. Ưu điểm lớn nhất của một nam nhân thông minh không phải là đứng ra gánh vác mọi việc thay bạn, mà là biết rõ khi nào nên để bạn tự tay xử đẹp kẻ khác.

Ta giật phắt lớp vải bọc trên thần kiếm trấn sơn, lưỡi kiếm ra khỏi vỏ. Giây tiếp theo, cả cây cầu dài sáng rực lên. Không phải cầu phát sáng, mà là thanh kiếm của ta tỏa sáng.

Suốt ba trăm năm qua, đây là lần đầu tiên ta thật sự rút kiếm trước mặt người ngoài. Kiếm khí từ đầu cầu quét ngang ra ngoài, tựa như một trận bão tuyết đã bị đè nén quá lâu. Đám người trên cầu ngay cả tiếng thét t.h.ả.m thiết cũng không kịp thốt lên, liền từng đứa một bị hất văng ra xa. Đứa thì rơi xuống nước, đứa thì đập vào cây, có đứa lại cắm đầu thẳng xuống lớp bùn lầy bên bờ sông.

Trên mặt sông trong nháy mắt chẳng khác nào một nồi bánh sủi cảo đang sôi sùng sục.

Ta vung xong một kiếm, thu thế đứng vững. Cây cầu dài từ chính giữa nứt toác ra một vệt kiếm sâu hoắm, phiến đá vỡ vụn thành hai hàng, kéo dài tận sang bờ bên kia. Khắp nơi im phăng phắc như bãi tha ma.

Ta vác kiếm trở lại trên vai: “Còn ai muốn lấy sự bình yên của thiên hạ làm trọng nữa không?”

Không một ai lên tiếng. Ta lại bảo: “Không có thì cút hết đi.”

Vẫn không ai dám ho he. Chủ yếu là vì lúc này bọn họ đều không tiện mở miệng. Đứa thì đang ọc m.á.u, đứa thì đang sặc nước. Lại có một đứa bị kẹt nửa thân người vào khe nứt trên cầu, mặt mày đỏ gay đỏ gắt, trông có vẻ đang rất nỗ lực giãy giụa.

Văn Chiếu Dạ bấy giờ mới bước tới. Hắn nhìn cảnh tượng hoang tàn khắp đất, giọng điệu bình thản: “Một kiếm này đủ để bọn họ khắc cốt ghi tâm một thời gian rồi.”

Ta “Ừ” một tiếng: “Ít nhất cũng phải nhớ cho tới khi cháu chắt của bọn họ chào đời.”

Chúng ta đang định tiếp tục lên đường thì từ phía chân trời bỗng vang lên tiếng chuông thú thanh thúy. Một cỗ xe màu vàng đỏ từ sau tầng mây chậm rãi bay đến. Phía trước kéo xe không phải là ngựa, mà là tám con linh thú toàn thân trắng muốt, chiếc đuôi kéo theo những vệt lửa rực rỡ. Quy mô vô cùng hoành tráng.

Đám tu sĩ ban nãy còn đang nằm giả c.h.ế.t trên cầu đồng loạt ngẩng đầu lên, sắc mặt thay đổi hẳn. Có người thầm kinh hãi thốt lên: “Là cỗ xe Cửu Vĩ của Yêu Vực……”

Ta cũng ngước mắt nhìn lên. Rèm xe vén lên, một bóng dáng vận hồng y từ trên đó nhảy xuống. Thiếu niên vóc dáng cao ráo, eo thon chân dài, mày mắt rực rỡ đến mức có phần quá đáng, mỗi bước đi làm tà áo khấp khởi như một ngọn lửa đang bùng cháy.

Cậu ta sau khi đáp xuống đất liền ngơ ngác nhìn ta một hồi. Sau đó, vành mắt thế mà lại đỏ lên. Ngay khắc sau, vị thiếu niên áo đỏ đẹp đến mức hệt như yêu nghiệt tái thế này quỳ sụp xuống trước mặt ta, gọi lớn một tiếng: “Tỷ tỷ!”