Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 121: Rắc muối

Hai người còn đang bàn luận, lối ra nhà ma cuối cùng cũng xuất hiện một bóng người.

Lý Tương Phù còn chưa hoàn toàn bước ra, nửa thân người được ánh nắng bao phủ, phía sau toàn là bóng tối.

Nhìn thấy hình tượng nam chính phim kinh dị hoàn mỹ, giấc mơ làm đạo diễn vừa tắt không lâu của Lý Sa Sa lại sống dậy, nhóc chủ động đi tới, hạ thấp giọng nói: "Cha, chú ấy nói cha đang niệm Vãng Sinh Chú."

Tố cáo rất chuyên nghiệp.

"Niệm chú?" Lý Tương Phù bật cười, "Đang yên đang lành, tôi niệm chú làm gì?"

Lý Sa Sa thử hỏi: "Vậy cha là..."

"Lạc đường," Lý Tương Phù vỗ vỗ lớp bụi vô tình dính lên người, "Để giết thời gian, tôi vừa đi vừa ngân nga bài hát, quay đầu lại thì phát hiện phía sau có cả một chuỗi người."

Lý Sa Sa do dự hỏi: "Cha... là chim sơn ca chuyển thế à?"

Lý Tương Phù nghiêm túc nói: "Hát chay "Đại Bi Chú"."

"......" Cái này khác gì niệm kinh?

Theo Lý Tương Phù bước ra, du khách bên trong cũng lần lượt đi ra, người đến thử thách nhà ma không nhiều, không phải ai cũng có kiên nhẫn đi mê cung.

Một du khách đột nhiên đi tới trước mặt Lý Tương Phù, lấy ra một tấm danh thiếp: "Xin chào, tôi là một nhà sản xuất âm nhạc."

Nói được một nửa bỗng dừng lại, nhìn Tần Tấn vài lần, thử gọi: "Ngài Tần?"

Cho dù đeo khẩu trang, vẫn có thể nhận ra đường nét.

Tần Tấn khẽ gật đầu, quan hệ giữa hắn và Lý Tương Phù trong giới không phải bí mật, nhưng hiển nhiên nhà sản xuất này không thuộc vòng đó. Sau khi nói vài câu khách sáo đơn giản, nhà sản xuất tiếp tục nói chuyện với Lý Tương Phù: "Điều kiện giọng hát của cậu rất tốt, chúng ta hợp tác có thể tạo ra một trường phái hoàn toàn mới."

Lý Tương Phù: "Trường phái gì?"

"Chính là kiểu cậu vừa hát," Nhà sản xuất chắc chắn nói: "Chỉ cần làm tốt tuyên truyền, đĩa nhạc phát hành chắc chắn sẽ quét ngang toàn cầu."

Sắc mặt Lý Tương Phù trở nên cổ quái.

"Anh muốn cho cậu ấy phát hành đĩa nhạc?" Tần Tấn đột nhiên hỏi.

Nhà sản xuất gật đầu: "Cảm giác thanh linh đó, quá hoàn mỹ!" Thấy Tần Tấn dường như quen Lý Tương Phù, hắn hỏi: "Ngài Tần đã từng nghe giọng hát của cậu ấy chưa? Là loại có thể cảm động người dân toàn thế giới."

Nhìn đối phương như đã thấy trước viễn cảnh đĩa nhạc đại thắng, Tần Tấn trầm giọng nói: "Anh không có tâm."

"......"

Sự bình tĩnh mà Đại Bi Chú mang lại chỉ là tạm thời, Lý Tương Phù không muốn trở thành kẻ thù chung của toàn dân trong tương lai, mặc cho nhà sản xuất nhiều lần khuyên nhủ, vẫn dẫn Lý Sa Sa đi về phía trước.

"Nếu có ý định có thể liên lạc với tôi bất cứ lúc nào." Người phía sau vẫn chưa từ bỏ hy vọng, lớn tiếng nói.

Bị dắt tay đi, Lý Sa Sa sâu sắc hoài nghi nếu không có Tần Tấn ở đây, nhà sản xuất chắc chắn sẽ tiếp tục dây dưa.

"Đĩa nhạc..." Đi chưa được mấy bước, Lý Tương Phù đột nhiên dừng lại.

Chỉ thấy cậu ngẩng đầu nhìn trời, lẩm bẩm lặp lại lời của nhà sản xuất, hiển nhiên không phải hoàn toàn không dao động, có chút xúc động muốn quay lại nói chuyện kỹ hơn.

"Đừng quay đầu." Bên cạnh Tần Tấn nhàn nhạt nhắc nhở: "Buông bỏ chấp niệm, mới có thể đạt được đại tự tại."

Câu nói đầy màu sắc thần bí đến bất ngờ, khiến Lý Tương Phù nghe xong cảm thấy một luồng lạnh lẽo.

Lý Sa Sa cũng nổi da gà: "Nói chuyện cho tử tế."

Xác định Lý Tương Phù hoàn toàn từ bỏ ý định phát hành đĩa nhạc, Tần Tấn mới khôi phục giọng điệu thường ngày, nhìn về phía đoàn tàu tham quan nhỏ đang chạy tới: "Chạy một vòng là gần xong rồi."

Còn về cuộc thi lúc nãy, Tần Tấn không cần phải đi vào nhà ma nữa, Lý Tương Phù ở bên trong mất gần hai mươi phút, đã thua hoàn toàn.

Tàu tham quan nhỏ vừa xuống một lượt du khách, Lý Sa Sa chủ động chọn ghế đơn hàng đầu, Tần Tấn và Lý Tương Phù ngồi phía sau.

Cây cối và tượng điêu khắc chậm rãi lướt qua, cảnh sắc lặp đi lặp lại khiến Lý Tương Phù rất nhanh đã thấy chán, cậu hỏi đến chuyện của Mông Quỳnh: "Mẹ anh lần trước thua một trận, có tiếp tục liên lạc không?"

Tần Tấn lắc đầu.

Lý Tương Phù: "Hy vọng là thật sự yên ổn rồi."

Tần Tấn từ trước đến nay không tốn thêm tâm trí cho người hay việc mình không để ý, một mặt trả lời câu hỏi của cậu, một mặt suy nghĩ làm sao để quan hệ giữa hai người tiến thêm một bước.

 

Xe chạy ngang bờ hồ, Lý Tương Phù bị đôi uyên ương trên mặt nước thu hút sự chú ý, Tần Tấn thì đang để ý cậu, khóe mắt dừng lại trên đôi môi khẽ hé của đối phương, khẽ thở dài một tiếng.

Điện thoại nhận được một tin nhắn, người gửi lại là Lý Sa Sa, Tần Tấn liếc nhìn nhóc một cái, không động thanh sắc mở ra: [ Ai mà không muốn có một mối tình ngọt ngào chứ? ]

Phía sau còn kèm một biểu tượng mặt cười trêu chọc.

Tần Tấn lạnh nhạt chuẩn bị cất điện thoại đi, Lý Sa Sa lập tức gửi thêm một tin nữa.

[ Sao không thử nghịch suy? ]

Sắc mặt Tần Tấn không có nhiều thay đổi, nhưng lần này ánh mắt dừng trên màn hình thêm vài giây, một hướng suy nghĩ mới xuất hiện: Lý Tương Phù làm việc theo quy củ, vậy thì cứ làm theo quy củ.

Chỉ cần trải qua cầu hôn để hoàn toàn xác lập quan hệ, bọn họ tự nhiên có thể sống cuộc sống tân hôn.

·

Cầu hôn cần một nghi thức tỉ mỉ.

Đầu tiên là lựa chọn địa điểm.

Tần Tấn nhớ Lý Tương Phù từng nhắc một lần, khá thích một biệt thự vườn ở ngoại ô phía đông.

Biệt thự này trong thành phố rất nổi tiếng, nhưng không phải danh tiếng tốt, năm đó nhà phát triển tham vọng rất lớn, mô phỏng kết cấu bố cục cổ đại, gần như xây nó thành một khu nhà ở kiểu công viên.

Lý Tương Phù chính là thích kiểu cổ sắc cổ hương như vậy.

Đáng tiếc hai đời chủ nhà đều vì nguyên nhân nào đó mà tự sát, biệt thự vì thế bị đồn là có ma, phàm là người làm ăn, không ai còn muốn tiếp nhận.

Tần Tấn dự định mua lại để cầu hôn, sau đó còn có thể dùng để bày tiệc cưới.

Còn chuyện quỷ thần, hắn từ trước đến nay không tin, nhưng để lấy may, hắn dự định sau khi mua sẽ cho phát Đại Bi Chú của Lý Tương Phù trong khu vườn suốt hai ngày, cũng xem như trừ tà tẩy uế.

"Giúp tôi liên hệ chủ nhân hiện tại của Thanh Đình Uyển," Sau khi lên kế hoạch xong Tần Tấn gọi trợ lý đến, "Bảo ông ta báo giá, trong phạm vi hợp lý cậu có thể trực tiếp quyết định đồng ý giao dịch."

Trợ lý sững người: "Thanh Đình Uyển? Chỗ này không phải nói là có ma sao?"

Tần Tấn nhìn hắn ta một cái, trợ lý không hỏi thêm, đi làm việc hắn giao.

Khi trợ lý đi ra ngoài, thư ký vừa lúc bước vào, nhìn theo hướng người kia rời đi.

Tần Tấn: "Tôi bảo cậu ta đi làm chút việc riêng."

Thư ký thấp giọng nói: "Ngài biết đấy, Tiểu Trương miệng không kín."

Cách nói này còn là nhẹ, bọn họ sớm đã hiểu rõ trợ lý là người do đối thủ cạnh tranh cài vào, ẩn nấp nhiều năm chỉ để lấy lòng tin, chờ lúc mấu chốt cho bọn họ một đòn chí mạng.

Tần Tấn cúi đầu xử lý văn kiện: "Thỉnh thoảng cũng phải thể hiện sự tin tưởng đối với cấp dưới."

Thư ký gật đầu, bất đắc dĩ nói: "Cậu ta cũng thật biết nhịn, lâu như vậy vẫn chưa ra tay."

"Mấy trò nhỏ có gì thú vị," Tần Tấn ngẩng đầu, "Đinh Lịch chôn một quân cờ ngầm, chỉ khi có thể khiến tôi nguyên khí đại thương, ông ta mới động."

Đinh Lịch là đối thủ cạnh tranh trong thương trường của Tần Tấn, từ trước đến nay có biệt danh rắn độc, rất kiên nhẫn.

Hiệu suất làm việc của trợ lý rất nhanh, chỉ với giá sáu mươi chín triệu đã mua được biệt thự, nhớ năm đó Thanh Đình Uyển từng bị đẩy giá lên hơn trăm triệu.

Sau khi xác định địa điểm, Tần Tấn bắt đầu không ngừng hoàn thiện các chi tiết cầu hôn, ngay cả hắn cũng có chút không yên lòng.

Buổi tối ăn khuya, Lý Tương Phù rõ ràng cảm nhận được một chút bồn chồn, khó hiểu hỏi một câu.

Tần Tấn giải thích: "Có vài việc cần để tâm, nên hơi gấp."

Ngày hôm sau khi đi làm, hắn bị Lý Tương Phù gọi lại, người sau một tay đưa tới trà hoa cúc, một tay đưa Hồng Trần.

"......"

Lý Tương Phù: "Chúng đều có tác dụng giúp bình tâm tĩnh khí."

Nói xong còn xách tới thức ăn mèo đã chuẩn bị sẵn cho Hồng Trần.

Nhìn gương mặt mèo vô dục vô cầu trước mặt, Tần Tấn phát hiện phương pháp này kỳ lạ mà lại có hiệu quả. Làm cấp trên mà mang mèo đi làm trông có chút không nghiêm túc, vì vậy hắn cố ý lái xe nhanh hơn một chút, đến công ty trước phần lớn nhân viên.

Hôm nay lịch trình rất dày, buổi sáng Tần Tấn phải họp, buổi chiều đi gặp bên bán làm thủ tục sang tên, cuộc họp mới diễn ra được một nửa thì thư ký đột nhiên bước vào nói nhỏ vài câu: "Trợ lý đang ở phòng làm việc của ngài."

Tần Tấn nhướng mày, mấy năm qua bọn họ đã tung ra không ít tin giả, cố ý dụ trợ lý đi trộm tài liệu. Đến lúc đó chỉ cần nắm được bằng chứng, ép đối phương quay sang hợp tác, có thể phản bẫy lại Đinh Lịch, nhưng trợ lý vẫn luôn án binh bất động.

Tần Tấn đứng dậy: "Tạm dừng cuộc họp mười lăm phút."

Những quản lý khác nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Cửa phòng làm việc đột nhiên bị đẩy ra, tiếng động khiến trợ lý giật mình, suýt làm rơi điện thoại, nhìn thấy Tần Tấn, hắn ta vội nghĩ lý do giải thích.

Thư ký cười lạnh, cướp lời: "Ở đây có camera bí mật."

Nghe vậy mí mắt trợ lý run lên.

"Thì ra các anh đã sớm phát hiện ra tôi." Sau khi bình tĩnh lại, hắn ta nhanh chóng phản ứng, nghĩ lại chuyện Tần Tấn dường như vô tình để mình nhìn thấy mật khẩu máy tính, phòng làm việc lại dễ vào như vậy... tất cả đều được sắp đặt sẵn.

Tần Tấn còn phải đi họp, nói ngắn gọn: "Nếu cậu đồng ý hợp tác, tôi có thể không khởi kiện."

Ánh mắt trợ lý dao động, hiển nhiên đang cân nhắc.

Tần Tấn ngồi xuống ghế làm việc: "Cậu nên biết đội luật sư của công ty lợi hại thế nào."

Nhưng trợ lý hít sâu thả lỏng xong, lại hoàn toàn không lo lắng: "Tôi chẳng làm gì cả, chỉ là chơi với mèo thôi."

Nghe có vẻ buồn cười, nhưng Tần Tấn lại khẽ nhíu mày, thư ký lập tức đi kiểm tra camera, phát hiện thật sự chỉ là đang chơi với mèo.

Đúng lúc đó, trợ lý lại nói: "Tôi sợ bị bỏ làm con tốt thí, mỗi lần gọi điện với Đinh Lịch đều ghi âm."

Ngón tay Tần Tấn khẽ gõ lên bàn, câu đầu tiên của trợ lý cho thấy hắn ta vừa mới biết thân phận mình bị lộ, nếu vậy việc lén vào phòng làm việc chỉ để chơi với mèo hoàn toàn không hợp lý.

"Trong điện thoại chỉ lưu đoạn hội thoại mấy ngày gần đây," Trợ lý nghĩ rằng sau khi lộ thân phận ở chỗ Đinh Lịch cũng không thể lấy lòng nữa, bèn tăng thêm tiền cược: "Những bản ghi âm trước đây, chỉ cần năm trăm nghìn, tôi bán cho anh."

Tần Tấn không lập tức trả lời, để thư ký tắt camera ngay trước mặt trợ lý: "Trước tiên nói xem, cậu vào phòng làm việc để làm gì."

Khóe miệng trợ lý nhếch lên, cho rằng đây là dấu hiệu đồng ý, bèn mở bản ghi âm cuộc gọi gần đây:

"Cậu chắc chắn hắn rất ghét mèo?"

"Không sai, Tần Tấn trước giờ chưa từng chạm vào mèo, có lúc còn lộ vẻ chán ghét và mất kiên nhẫn."

"Bỏ tiền mua một căn nhà ma, lại còn nuôi mèo, xem ra thời cơ đã tới."

"Thời cơ?"

"Đối với Tần Tấn, tôi cũng coi như hiểu khá rõ, hắn không mê tín, mua nhà và nuôi mèo chắc chắn có mục đích khác." Đinh Lịch đầy hứng thú nói: "Khi một người có hành động khác thường, đặc biệt là người như Tần Tấn, cơ hội của tôi sẽ đến."

"Khu vườn tôi sẽ cho người đi điều tra," Đinh Lịch dặn dò, "Chuyện khác thường tất có điều quái lạ, phía công ty cậu hãy giúp tôi theo dõi con mèo đó cho chặt."

Trợ lý không hiểu: "Chỉ là một con mèo thôi mà, có phải làm quá lên không?"

"Cậu hiểu cái gì? Trước đây còn có người giấu chìa khóa két sắt trong bụng cá, tất nhiên tôi chỉ ví dụ thôi, đừng đánh rắn động cỏ, cậu tìm cơ hội quan sát kỹ con mèo đó."

......

Nghe đến đây, thư ký lần đầu tiên không nhịn được cười: "Cả văn phòng đầy tài liệu cơ mật, Đinh Lịch lại chỉ nhìn thấy con mèo?"

— Cả sân đầy hoa, chú lại chỉ cúi đầu nhìn thấy Hồng Trần.

Lời của Lý Sa Sa trước kia lần nữa hiện lên trong đầu Tần Tấn.

Thư ký vì thấy quá buồn cười, lại thêm lần này người gặp xui là Đinh Lịch, cười đến mức bật cả lời th* t*c: "Sếp à, anh nói xem, Đinh Lịch này có phải đồ ngu không?"

Tần Tấn: "......"

Lời tác giả:

Tần Tấn: ......Bị quật mộ lặp đi lặp lại.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn