Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 120: Nhà ma

Tần Tấn quả không hổ là người từng trải qua sóng to gió lớn, lúc này vẫn có thể giữ được vẻ ung dung: "Quá khen rồi."

Lý lão gia tử hờ hững nói: "Cậu xứng đáng."

Hắn đáng bị như vậy.

"......"

Lý Tương Phù không xen vào, từ đầu đến cuối chậm rãi dùng bữa.

Kỳ nghỉ năm của Tần Tấn chỉ còn lại hai ngày cuối, sau khi ăn xong hắn ngồi trong sân dùng máy tính, Lý Tương Phù ra ngoài vận động cơ thể, vừa tựa cửa đã nhìn thấy đối phương mím môi, toàn bộ tinh thần tập trung vào màn hình.

Khi một người làm việc nghiêm túc, luôn tỏa ra một loại sức hút đặc biệt, ngũ quan của Tần Tấn lại đẹp, càng là điểm cộng, từ góc độ của Lý Tương Phù nhìn qua, hoàn hảo đến mức hơi quá.

Dường như mơ hồ cảm nhận được điều gì, Tần Tấn ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu thì khóe miệng khẽ động.

Lý Tương Phù: "Xem ra làm tổng tài cũng không dễ."

"Không phải đang bận công việc," Tần Tấn giải thích: "Đang sàng lọc."

Lý Tương Phù bị khơi dậy tò mò, bước tới, đập vào mắt toàn là thông tin bất động sản.

"Anh định đầu tư bất động sản?" Cậu có chút kinh ngạc, điều này hoàn toàn khác với loại hình kinh doanh hiện tại của công ty Tần Tấn.

Tần Tấn lắc đầu: "Chuẩn bị cho tương lai."

Lý Tương Phù lập tức hiểu ra, cái gọi là sàng lọc trong lời hắn là chọn nơi ở tương lai cho hai người, hơi do dự một chút, nhưng vẫn nói thật: "Tiến triển của chúng ta chậm, không thể trách chỗ ở."

Cho dù đổi nơi khác, ước chừng cũng như vậy.

"......"

Nói xong cậu đổi giọng: "Nhà hiện tại của anh cũng được."

Biệt thự vốn có của Tần Tấn diện tích cũng không nhỏ.

Tần Tấn: "Cách nơi này quá xa, vài năm nữa người già sẽ dễ cảm thấy trống trải."

Trong lòng Lý Tương Phù khẽ động, tuy bây giờ mọi người đều sống trong nhà, nhưng anh hai của cậu một thời gian nữa chắc chắn lại giống trước kia đi ra ngoài, anh cả công việc bận rộn, về nhà cũng rất muộn.

Gần đây Lý lão gia tử lại thường xuyên ám chỉ Lý Hí Xuân lập gia đình, ước chừng chị của cậu sớm muộn cũng sẽ ra ngoài sống cho thanh tĩnh.

Một ngôi nhà khó khăn lắm mới náo nhiệt một chút, đột nhiên trở nên vắng vẻ, khó tránh khỏi có cảm giác mất mát.

Tần Tấn: "Gần đây chỉ có một căn biệt thự miễn cưỡng phù hợp, có thể mua trước làm phương án dự phòng."

"......" Ngữ khí nói chuyện cứ như đang mua rau ngoài chợ.

Nhận thấy vẻ mặt của cậu, Tần Tấn khẽ cười: "Không ở thì có thể bán lại."

Lý Tương Phù không hiểu rõ thị trường, đi sang một bên giãn gân cốt.

Trở lại trong nhà, Lý Sa Sa đang ôm Hồng Trần ngồi trên sofa ngẩn người, động tác lau mồ hôi của Lý Tương Phù dừng lại: "Sao không đi học?"

Lý Sa Sa chậm nửa giây mới trả lời: "Hôm nay thứ bảy."

Lý Tương Phù nhìn điện thoại, tự giễu một câu: "Cha lú lẫn rồi."

Cậu rót một cốc nước uống giải khát, khóe mắt liếc thấy Lý Sa Sa vẫn đang chán chường vuốt lông Hồng Trần, trong túi cũng không có rubik, Lý Tương Phù nhận ra có gì đó không đúng.

"Có chuyện gì không vui à?"

Nhìn chằm chằm hoa văn trên tấm thảm, Lý Sa Sa hiếm khi hạ giọng nói: "Có phải sẽ chuyển đi không? Có mang con theo không?"

Khi nói chuyện, ánh mắt nhóc vẫn không hề rời đi, giả vờ giữ vẻ rụt rè nói: "Con cũng không nói nhất định phải mang con theo, chỉ là sợ cha không quen khi không có con bên cạnh..."

Chưa nói xong, Lý Tương Phù đột nhiên đưa tay xoa đầu nhóc, cắt ngang đoạn lẩm bẩm phía sau: "Đương nhiên sẽ mang con theo."

Lý Sa Sa mắt sáng lên: "Thật sao?"

"Cha đảm bảo."

Lý Sa Sa lại thẳng lưng lên, nhưng giữa hàng mày vẫn chưa hoàn toàn giãn ra: "Con đi rồi, lỡ những người khác không nỡ..."

Lý lão gia tử tuyệt đối là đại biểu trong số đó.

Nhóc cũng không muốn nhìn thấy vẻ cô đơn trong đáy mắt đối phương, không khỏi trầm giọng nói: "Quan hệ nhân tình thật phiền phức."

Lý Tương Phù bật cười: "Là vì con để ý cảm xúc của bọn họ nên mới có lo lắng." Dừng một chút rồi nói: "Sau này mỗi cuối tuần sẽ đưa con về."

Chỉ là bây giờ nói những chuyện này vẫn còn quá sớm, việc tìm nhà mới chỉ vừa bắt đầu.

Lý Sa Sa đột nhiên ôm lấy cậu, giọng trầm trầm: "Con tưởng cha sẽ bỏ con lại để đi sống thế giới hai người."

Bao nhiêu năm qua hệ thống chưa từng yếu thế, Lý Tương Phù nghe vậy trong lòng bỗng mềm đi, lời an ủi còn chưa kịp nói ra, đã nghe nhóc nói —

"Như vậy con sẽ chỉ còn lại tiền thôi."

"......"

Im lặng vài giây, Lý Tương Phù mặt không biểu cảm đứng dậy, đi tới cầu thang thì thấp giọng khuyên bản thân: "Nhịn."

Dù sao cũng là đồng đội từng cùng hoạn nạn, đứa con trong hộ khẩu, vấn đề giáo dục không thể dựa vào việc đánh đòn.

......

Tần Tấn có khá nhiều yêu cầu đối với nơi ở, ngoài lựa chọn dự phòng ban đầu, không tìm được căn nào phù hợp nữa.

Hắn cũng không vội, chuẩn bị chậm rãi chờ nguồn nhà.

Cách lúc kết thúc kỳ nghỉ năm chỉ còn cuối tuần cuối cùng, không có lý do gì ở nhà lãng phí thời gian, Tần Tấn lên lầu tìm Lý Tương Phù: "Ra ngoài dạo một chút?"

Đang định đồng ý, nhìn thấy một bóng người nhỏ lặng lẽ bay lên cầu thang, Lý Tương Phù liếc mắt ra hiệu.

Tần Tấn bình tĩnh bổ sung một câu: "Khó có được cuối tuần, có thể dẫn Sa Sa ra ngoài đi dạo."

Lý Tương Phù gật đầu, sau đó nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua Tần Tấn nhìn Lý Sa Sa phía sau: "Con đi không?"

Lý Sa Sa giả vờ miễn cưỡng đáp một tiếng.

Đi đâu thì ba người đều có ý nghĩ riêng.

Lý Tương Phù chuẩn bị đi theo hướng ấm áp, đề nghị công viên giải trí, Lý Sa Sa lại muốn đến bảo tàng xem triển lãm xác khô, quyền quyết định một phiếu nằm trong tay Tần Tấn, hắn rất dứt khoát nói: "Công viên giải trí."

"Thiên vị." Lý Sa Sa chỉ trích.

"Bảo tàng có người chắc không chịu nổi," Tần Tấn nói: "Xác ướp có thể xem, xác khô thì quá lộ liễu."

Biết rõ "có người" là chỉ ai, Lý Tương Phù hít nhẹ một hơi: "Có thể anh hiểu sai năng lực tiếp nhận của tôi."

Tần Tấn chỉ ra nói sự thật: "Cả một mùa hè, không thấy cậu mặc áo tay ngắn."

Lý Tương Phù muốn phản bác, nhưng vừa mở miệng lại không biết nên nói gì.

Bên cạnh, Lý Sa Sa suy nghĩ nghiêm túc rồi chọn đồng ý: "Sau này khi có xác ướp, nhất định phải bù lại."

"Được."

Lý Tương Phù: "......" Cậu thật sự không ngại xem xác khô.

·

Cuối tuần công viên giải trí đông nghịt người, xui xẻo là hôm nay lại gặp thu lão hổ, thời tiết nóng lên một cách bất thường.

Lý Sa Sa đứng xếp hàng bên ngoài, đã cảm thấy sắp nghẹt thở.

"Kính già yêu trẻ," Nhóc vừa dùng chiếc quạt nhỏ phát ở ven đường quạt gió, vừa nói: "Nếu có ai chịu cho tôi chen hàng..."

Lời vừa dứt, phát hiện phía trước toàn là ấu tể của loài người.

So tuổi không thắng nổi, thấy hàng dài không nhìn thấy điểm cuối, Lý Sa Sa nhỏ giọng nói: "Con muốn đi vệ sinh."

Lý Tương Phù nhìn nhóc một cái: "Con cũng có loại d*c v*ng này à?"

"......" Lý Sa Sa giật khóe miệng: "Đương nhiên."

Để một đứa trẻ tự đi tìm nhà vệ sinh không thích hợp, Lý Tương Phù ở lại xếp hàng, Tần Tấn dẫn cậu đi toilet.

Không xa phía trước đã có nhà vệ sinh công cộng, Tần Tấn trước tiên vào cửa hàng tạp hóa mua một chai nước đá, để Lý Tương Phù cầm hạ nhiệt, sau đó mới dẫn Lý Sa Sa rời đi.

Chai nước áp vào trán, quả thật dễ chịu hơn nhiều.

Để tĩnh tâm, Lý Tương Phù lặp đi lặp lại niệm "Thanh Tâm Chú", người đàn ông đầu trọc đứng phía trước cảm thấy bên tai như có muỗi bay, nhưng khi lắng nghe kỹ, đột nhiên có cảm giác như nghe tiên nhạc, tai bỗng sáng ra.

Quay đầu lại, đồng tử mở to.

Ánh nắng xuyên qua chai nước, thoạt nhìn có chút màu sắc bảy màu, xuyên qua những tia sáng đó nhìn Lý Tương Phù, giống như nhìn thấy Phật quang.

Người đàn ông đầu trọc: "Đại sư, tôi ngộ rồi."

Nói xong hắn quay người lại, cảm thấy tâm tĩnh tự nhiên mát.

"......"

Không biết có phải xếp hàng làm tiêu hao kiên nhẫn hay không, Lý Tương Phù cảm thấy Tần Tấn và Lý Sa Sa đã đi rất lâu, mãi đến khi hàng phía trước rút ngắn một phần ba, cậu mới nhận ra không phải ảo giác.

Cậu gọi điện: "Sa Sa ăn hỏng bụng rồi à?"

Đi vệ sinh không nên lâu như vậy.

Tần Tấn không lập tức trả lời, dường như rất bận.

Qua điện thoại, Lý Tương Phù mơ hồ nghe thấy một câu "Đừng làm trò."

Câu này hiển nhiên không phải nói với cậu, rõ ràng Lý Sa Sa lại có thao tác khó tin nào đó.

"Sắp quay lại rồi." Giọng nói trở nên rõ ràng, Tần Tấn nói xong liền cúp máy.

Không quá năm phút, từ xa hai bóng người một lớn một nhỏ đi tới, Tần Tấn nắm tay Lý Sa Sa, nhìn qua thì khung cảnh rất ấm áp. Nhưng đến gần mới thấy một người mặt lạnh, một người mím môi.

Lý Sa Sa ba bước hai bước chạy đến bên Lý Tương Phù, vẻ mặt có chút không vui.

Nhìn nhóc một cái, Lý Tương Phù lại nhìn sang Tần Tấn: "Sao vậy?"

Tần Tấn tiến lại gần, hạ thấp giọng nói: "Đứa nhóc hư này muốn biến thành em bé."

"......"

Lý Sa Sa: "Đứng chờ mệt quá."

Về nhà biến lại là được.

Lý Tương Phù lặng lẽ uống một ngụm nước đá, cố gắng bình tĩnh.

Hai người đàn ông dẫn một đứa trẻ ra ngoài chơi, giữa chừng đi nhà vệ sinh một chuyến, quay lại thì đứa trẻ không còn, trong tay lại xuất hiện một em bé, không chừng sẽ bị du khách trí nhớ tốt coi là bọn buôn trẻ con.

Sau nửa giờ xếp hàng, cuối cùng cũng bước vào cổng công viên giải trí.

Nhân viên mặc đồ thú bông đứng chụp ảnh cùng du khách, đoàn tàu nhỏ đầy màu sắc chạy rồi dừng.

Lý Sa Sa nói thẳng lòng mình: "Đúng là một biển vui vẻ."

"......" Lý Tương Phù: "Chơi cái gì trước?"

Bị cậu hỏi như vậy, ba người đồng thời rơi vào im lặng, bọn họ đều là những người không có nhiều tâm hồn trẻ thơ, đi một vòng, hàng xếp dài nhất là vòng quay ngựa gỗ.

Lý Tương Phù: "Chơi không?"

Lý Sa Sa lắc đầu.

Lại đi một vòng nữa, Lý Tương Phù trầm ngâm nói: "Hay là tìm chỗ nào ăn trước?"

Lý Sa Sa: "Đồng ý."

Tần Tấn cũng khẽ gật đầu.

Bên trong công viên giải trí có nhà hàng chủ đề, giá cả đắt đỏ, Lý Tương Phù có chút hối hận về đề nghị của mình, còn không bằng tìm một nhà hàng bên ngoài ăn một bữa tử tế.

Nhà hàng này rất có đặc sắc, khay đĩa đẹp, ngay cả đôi đũa cũng rất độc đáo, chỉ có điều cơm không ngon. Cho dù giữ nguyên tắc không lãng phí, bọn họ cũng không ăn hết được.

Tiền vé không thể bỏ phí, sau khi ăn xong Lý Sa Sa suy đi tính lại: "Hay là thi nhà ma? Xem ai ra nhanh nhất."

Lý Tương Phù nghĩ một chút: "Phải có cược thì mới thú vị."

Lý Sa Sa "vung tiền như rác": "Cược năm con robot của con."

Thấy ánh mắt không hứng thú của hai người còn lại, Lý Sa Sa nói: "Con chỉ có cha và robot."

Lý Tương Phù không so đo: "Tôi thua thì có thể nấu cho hai người một món Phật nhảy tường."

Phong cách của Tần Tấn hoàn toàn lạc quẻ: "Tôi cược một triệu."

Lý Tương Phù nheo mắt nhìn hắn, Tần Tấn khẽ cười nhạo: "Xin lỗi, tôi chỉ có tiền và cậu."

Một câu nói quen thuộc, nếu không nhớ nhầm, Lý Sa Sa cũng từng nói câu tương tự.

Lý Tương Phù: "Vậy tôi là đồ dùng công cộng?"

"......"

Từ sau khi ăn xong cho đến lúc đi tới nhà ma, tuy khóe miệng Lý Tương Phù vẫn mang ý cười, nhưng ánh sáng trong đồng tử lại lạnh lẽo.

Là hạng mục đặc sắc của công viên giải trí này, điểm mới lạ của nhà ma là bên trong là một mê cung nhỏ, nhắm mắt chạy một mạch ra ngoài hoàn toàn không thể.

Lý Sa Sa là người đầu tiên đi vào, tiếc là toàn những trải nghiệm hù dọa thông thường. Đáng tiếc nhóc lại là người mù đường, chỉ có thể lần nữa đi đến ngõ cụt, sờ cằm đối mặt với bức tường mà phát sầu.

Không xa có một nhân viên nhìn thấy chỉ có một đứa trẻ, không nhịn được cười lạnh.

Hắn làm công việc này thường xuyên bị trẻ con đấm đá, cho dù đứng yên không động cũng từng bị kéo rách quần áo, sớm đã tích tụ một bụng oán khí. Mang theo tâm lý trả đũa vi diệu, nhân viên lặng lẽ đứng phía sau Lý Sa Sa, một bàn tay trắng bệch đặt lên vai cậu: "Bạn nhỏ..."

Cảnh tượng gào khóc như dự đoán không xuất hiện.

Lý Sa Sa bình tĩnh quay đầu lại.

Nhân viên ngẩn ra một chút, ngay sau đó phát ra một tiếng hét thảm rồi chạy ra ngoài.

Lý Sa Sa sờ lên khóe mắt, xung quanh là ánh sáng đỏ sẫm, lúc này mới nhận ra vì tầm nhìn quá thấp, nhóc theo bản năng dùng mắt điện tử, nếu đến gần chắc chắn sẽ nhìn ra khác biệt.

Ví dụ như bên trong phát ra ánh sáng xanh.

Nhân viên hiểu rõ cấu trúc mê cung, Lý Sa Sa chạy theo phía sau hắn, thuận lợi lao ra khỏi mê cung nhà ma.

Bên ngoài, Lý Tương Phù đang nói với Tần Tấn về tật mù đường của Lý Sa Sa, đột nhiên một bóng người lao ra, Lý Tương Phù ngẩn ra một chút, chỉ cách nửa phút, Lý Sa Sa cũng xuất hiện.

Một lần nữa nhìn thấy ánh sáng và du khách, nhân viên hoàn hồn, đột nhiên quay đầu nhìn đứa trẻ đã đi tới bên cạnh Lý Tương Phù, còn chưa kịp mở miệng, Lý Sa Sa lại chỉ vào hắn trước: "Chú này cứ kêu quái quái."

Lý trí quay lại, nhân viên trước tiên tự hỏi có phải mình nhìn nhầm không, có lẽ là hiệu ứng ánh sáng trong mê cung.

Không ngừng lẩm bẩm tà ma lui tán, hắn hít sâu vài lần, quay người trở lại vị trí làm việc.

Lý Tương Phù trừng Lý Sa Sa một cái: "Nhìn xem con gây chuyện kìa."

Lý Sa Sa cũng khá áy náy.

"Ba phút hai mươi giây." Đọc thành tích của nhóc, Lý Tương Phù vòng sang lối vào, trước khi đi vào nói: "Cha tiện thể thay con xin lỗi người ta."

Lý Sa Sa gật đầu.

Một phút trôi qua, hai phút trôi qua... mười phút trôi qua.

Lý Tương Phù vẫn chưa ra.

Lý Sa Sa ngồi trên bậc vỉa hè, rất có kinh nghiệm nói: "Có lẽ cha đang dùng 'A Di Đà Phật' để an ủi cảm xúc của nhân viên."

Lại qua năm phút, vẫn không thấy bóng người.

"Chắc rồi, đang lễ Phật trong nhà ma," Lý Sa Sa lắc đầu: "Chú đoán cha đang niệm Thanh Tâm Chú, hay Tiêu Tai Cát Tường Thần Chú?"

Ánh mắt Tần Tấn khẽ động: "Từ lúc cậu ấy đi vào, không còn một du khách nào đi ra."

Lý Sa Sa "ừm" một tiếng, phía trước chính là lối ra, nếu có du khách đi ra, bọn họ sẽ nhìn thấy ngay.

"Lạ thật."

Được Tần Tấn nhắc như vậy, Lý Sa Sa vươn cổ cố nhìn xuyên qua bóng tối xem tình hình bên trong: "Trong mê cung vẫn còn du khách khác, kiểu gì cũng phải có một người đi ra."

Tần Tấn cúi đầu nhìn đồng hồ, bình tĩnh phân tích: "Theo thời gian này, cậu ấy niệm chắc là Vãng Sinh Chú."

"......"

Lời tác giả:

Lý Tương Phù: Vé vào công viên này, quá đáng tiền rồi!

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn