Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 104: Tỷ thí

Nội sảnh.

Trong lòng các vị khách không thể nào không có nghi ngờ, nhưng đều cố ý thu lại ánh nhìn dò xét, dùng thái độ bình thản ung dung đối đãi với bọn họ.

Người đàn ông đầu hói Địa Trung Hải quay lại nhìn Lý Tương Phù và Tần Tấn đang trò chuyện, rơi vào trầm tư, nhớ lại câu nói ban nãy của Lý Tương Phù, nghe ra càng giống như đang thừa nhận tình cảm Tần Tấn dành cho cậu, chứ không phải là bọn họ có tình cảm với nhau.

... Đây là một "hải vương" cao cấp.

Lý Tương Phù, người luôn tự xưng phải giữ sự trong sạch tại nhân gian, hoàn toàn không biết mình đã bị hiểu lầm về nhân cách, vẫn bình tĩnh nói chuyện với Tần Tấn.

Một tia u ám trong đáy mắt Tần Tấn theo việc Mông Quỳnh rời đi mà tan biến, nhướng mày cười nói: "Sao tôi không biết cậu còn có một tài xế?"

"Loại chuyên dụng, giá rất đắt, bình thường không dễ gì lộ mặt."

Tần Tấn nhìn cậu một cái đầy ẩn ý: "Thật sao?"

Lý Tương Phù gật đầu: "Đương nhiên."

Phí ra sân đó cũng không phải bình thường.

Trò náo loạn ban nãy dưới sự thức thời của mọi người dần dần lắng xuống, theo đúng quy trình của buổi dạ tiệc, mỗi người đều mang theo mục đích của mình mà đi bắt chuyện.

Bên phải có khách đang chơi piano, hai người sánh vai đi đến gần, tiếng đàn piano che lấp âm thanh nói chuyện.

Trong phương diện âm mưu tính kế Lý Tương Phù cũng khá thông suốt, rất dễ dàng nhìn ra Mông Quỳnh là bị người sai khiến, nếu không sẽ không làm ra động tĩnh lớn như vậy: "Đoán xem kẻ đứng sau là ai, Lê Đường Đường hay Tô Đào?"

Tần Tấn không trả lời ngay, trước tiên hỏi: "Tiền cược là gì?"

Nếu tiền cược nhỏ thì nói đại một đáp án sai để đổi lấy nụ cười của đối phương, nếu ở vài phương diện tương đối đặc biệt, hắn đương nhiên phải đảm bảo mình thắng chắc.

Chỉ là một câu nói tùy hứng, bị đặc biệt lôi ra hỏi, Lý Tương Phù khó tránh khỏi cũng suy nghĩ thêm một chút, trầm ngâm nói: "Bên thắng có thể tùy ý đưa ra một yêu cầu với bên còn lại."

Phạm vi cụ thể cậu không nói nhiều, hai bên đều là người biết chừng mực, tự nhiên không thể nói ra loại điều kiện hạ lưu như đưa công ty của anh cho tôi, hay sủa như chó trước mặt mọi người.

Tần Tấn: "Quyền ra tay trước ở bên nào?"

Người nắm được quyền ra tay trước không nghi ngờ gì sẽ có ưu thế hơn.

Lắc xúc xắc thì Lý Tương Phù không phải là đối thủ của Tần Tấn, cậu nghĩ ngợi rồi thử dò hỏi: "Kính lão yêu trẻ Khổng Dung nhường lê, người trẻ hơn ra trước?"

Tần Tấn nhìn cậu không nói lời nào.

Lý Tương Phù khẽ ho một tiếng: "Oẳn tù tì đi."

Bọn họ hờ hững chơi kéo búa bao ba ván thắng hai, người đàn ông đầu hói Địa Trung Hải đứng không xa lặng lẽ chú ý lắc đầu, chúng sinh bình đẳng... quả nhiên tình yêu khiến người ta giảm trí.

Tối nay nữ thần may mắn đứng về phía Lý Tương Phù, thậm chí không cần đến ván thứ ba, hai lượt đầu cậu tuyệt đối áp chế.

"Lê Đường Đường."

Ánh mắt Tần Tấn khẽ động, với năng lực quan sát của Lý Tương Phù, không thể không nhìn ra khả năng của Tô Đào lớn hơn.

Không biết có phải vì lần trước Tần Tấn đã nhường mình một lần hay không, Lý Tương Phù cố ý chọn đáp án rất có khả năng sẽ thua, cậu hơi ngẩng cằm lên, là một tư thế cao ngạo hiếm thấy, dường như đang nói 'nhường anh đó.'

Tần Tấn bật cười lắc đầu.

"Mấy ngày trước tôi đã cho thư ký đi điều tra, rất nhanh sẽ có đáp án."

Nhưng trong lòng hai người đã có kết luận, hẳn là Tô Đào không chạy đi đâu được.

Lúc này, Tô Đào một mình ở trong căn phòng kín.

Cô ta không đặc biệt che giấu việc liên lạc với Mông Quỳnh, thậm chí còn mơ hồ mong Tần Tấn sớm phát hiện, sau đó tiến hành trả thù mình, cố gắng từ hành động gần như tự ngược đãi này đạt được một loại kh*** c*m.

"Mười năm, hay hai mươi năm..."

Cô ta nhìn bức tường lẩm bẩm thành tiếng.

Hiện tại Tô Đào còn đang nợ không ít khoản nợ bên ngoài, hôm đó sau khi nói chuyện xong với Lý Tương Phù, cô ta đã biết trong thời gian ngắn sẽ không gặp được Tần Già Ngọc, nếu đã vậy, cho dù vào tù vài năm cũng không sao.

Một mặt có thể dập tắt cơn giận của quần chúng, giảm bớt tiếng chửi rủa, mặt khác hiện giờ người muốn gây phiền phức cho cô ta không ít, rất nhiều nghệ sĩ trước đây bị hàng cấm khống chế đã dựa vào đại lão mới, khắp nơi gây khó dễ.

Thà ở bên ngoài sống khổ sở, còn không bằng vào trong đó ở.

Lý Tương Phù suốt ngày ru rú ở nhà, cô ta không dễ đối phó, nhưng nghĩ đến việc có thể khiến Tần Tấn khó chịu cũng khá thú vị.

Màn hình điện thoại sáng lên, cắt ngang tiếng lẩm bẩm một mình.

"Thất bại rồi."

Câu đầu tiên của Mông Quỳnh đã giáng cho Tô Đào một đòn như gậy bổ vào đầu.

Không phải Mông Quỳnh không muốn bịa một lời nói dối cho qua chuyện, chỉ là người tham dự dạ tiệc quá nhiều, tùy tiện hỏi một chút cũng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Sắc mặt Tô Đào trầm xuống: "Bà bị bảo vệ phát hiện rồi?"

"Cũng không phải, chỉ là mặc kệ tôi làm ầm ĩ thế nào người xung quanh cũng thờ ơ không phản ứng, sau đó khi tôi vạch trần mối quan hệ không ra gì giữa hai người kia, bọn họ cũng không phản bác," Mông Quỳnh cạn lời nói: "Dù sao cũng là tổng giám đốc của công ty niêm yết, xu hướng tính dục cũng không che giấu, sau này có mà khổ."

Dường như còn thấy chưa đủ, Mông Quỳnh nghiến răng nói: "Tình yêu không lành mạnh đúng là khiến người ta giảm trí."

Tô Đào vô cớ cảm thấy mình bị xúc phạm: "......"

......

Bên phía Khổng Vĩnh Quý đã có Tần Tấn phụ trách sắp xếp, Lý Tương Phù vui vẻ làm một ông chủ phủi tay.

Theo lý mà nói cậu đáng ra phải sống những ngày tháng nhàn nhã tự tại, gần đây lại bị vướng vào các mối quan hệ xã giao.

Từ sáng sớm, Biện Thức Thấm đã một thời gian không liên lạc gọi điện tới, rất ngại ngùng đề nghị có thể nhờ cậu tạm thời đóng vai bạn trai một tháng hay không, đây cũng không phải lần đầu Lý Tương Phù nhận được kiểu điện thoại như vậy, chuyện ở buổi dạ tiệc cuối cùng vẫn truyền ra ngoài một chút, nhắc đến mẹ ruột của Tần Tấn thì không nhiều, phần lớn tập trung vào câu trả lời 'không thừa nhận, không từ chối' của cậu.

Lý Tương Phù và Tần Tấn chưa chính thức xác định quan hệ, người ngoài cũng không cho rằng bọn họ sẽ công khai ngoại tình, dùng để làm bạn trai hợp đồng thì rất thích hợp, sau đó nghĩ chắc cũng sẽ không dây dưa.

"Gần đây lời đồn về tôi không ít."

Biện Thức Thấm cười nói: "Không sao, người nhà tôi vừa đi du lịch về, hoàn mỹ bỏ lỡ mấy lời đồn gió thổi bay."

Lý Tương Phù dứt khoát từ chối: "Xin lỗi."

Từ này vừa thốt ra, Biện Thức Thấm liền biết quyết định của cậu, khéo léo nói: "Đừng để trong lòng, tôi chỉ tiện miệng nhắc một câu thôi."

"Được."

Vừa tiễn Biện Thức Thấm đi, lại đón Trần Hàn, nghe nói xu hướng tính dục của Lý Tương Phù là nam, trái tim đứa trẻ này lại bùng cháy, mấy lần gọi điện hẹn cậu ra ngoài gặp mặt.

Trần Hàn cũng không phải cá biệt.

Trong vòng có không ít người chơi khá thoáng, Lý Tương Phù chân dài eo thon, trước kia bọn họ cũng không dám nghĩ, hơi tưởng tượng một chút đã lập tức thấy mê hồn.

Hiện giờ bắt đầu rục rịch, dù sao trong số đó rất nhiều người vì chơi quá điên, sớm đã không còn được cân nhắc vào danh sách người thừa kế của gia tộc, cũng không sợ bị Tần Tấn nhắm vào.

Hai tiếng thở dài trước sau vang lên.

Lý Tương Phù đang nhìn danh sách bạn bè chờ xác nhận trên danh bạ thì khựng lại một chút, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy người vừa phát ra tiếng thở dài kia.

"Có phải phòng tranh xảy ra vấn đề gì không?"

Lý Hí Xuân lắc đầu: "Cùng một thế giới, cùng một cha mẹ."

Lý Tương Phù lập tức hiểu ra, hứng thú thúc hôn của cha mẹ cũng tăng lên theo tuổi tác của con cái.

"Chị có thể nói chuyện đàng hoàng với cha."

Lý Hí Xuân nhún vai: "Vô dụng, lần này mẹ chị cũng gia nhập trận doanh."

Từ khi có ký ức đến nay Lý Tương Phù chưa từng gặp qua mấy lần người vợ đầu của Lý lão gia tử, Đào Hoài Tụ dường như khá tán thưởng bà ấy, từng khen một câu 'rất có lòng sự nghiệp, cũng rất có dã tâm.'

Tóm lại, nhất định là một người phụ nữ rất mạnh mẽ.

Nghĩ đến đây, cậu có chút đồng cảm nhìn Lý Hí Xuân: "Sao không đi thúc giục anh hai?"

Lý Hí Xuân nhún vai: "Suy nghĩ của thế hệ trước, mẹ sợ sau này khi chị muốn có con thì đã quá tuổi."

Hết lần này đến lần khác đối diện với mẹ, cô không thể giống như khi đối xử với cha mà tranh luận có lý có lẽ.

Lý Tương Phù biết cô đang kiêng dè điều gì, cậu vốn dĩ còn nên có một người chị, đáng tiếc mắc một căn bệnh hiếm gặp không sống được mấy năm, từ đó về sau, người vợ đầu của Lý lão gia tử thỉnh thoảng lại phải đi làm một lần trị liệu tâm lý.

Lý Hí Xuân bất đắc dĩ ngồi xuống bên cạnh cậu: "Em nhiều chủ ý, có ý tưởng gì không?"

Lý Tương Phù bây giờ là Bồ Tát bùn qua sông, đang định lắc đầu, bỗng mím môi một cái, lại suy nghĩ lại.

"Thật ra chỉ cần thể hiện ra thái độ là đủ rồi."

Lý Hí Xuân hứng thú hỏi: "Thái độ gì?"

Lý Tương Phù nhỏ giọng nói một câu.

Lý Hí Xuân kinh ngạc: "Tỷ võ chiêu thân?" Vội vàng xua tay: "Cái này không được."

Người trẻ tuổi dễ bốc đồng, lỡ thật sự gây ra chuyện mới gọi là phiền phức.

Lý Tương Phù lắc đầu: "Nhảy."

Nói rồi duỗi cánh tay ra vỗ vỗ hai cái.

Khóe miệng Lý Hí Xuân giật giật: "Thi nhảy chiêu thân?"

Lý Tương Phù gật đầu.

Lý Hí Xuân hung hăng nhắm chặt mắt, trong đầu hiện lên cảnh đối phương xoay tít với tốc độ cực nhanh biểu diễn cú nhảy của niềm tin, há miệng nhưng sống chết không nói ra được một chữ.

"Bên cạnh em vừa hay cũng có không ít bạn bè bị thúc hôn làm phiền, hoạt động này vừa lúc có thể thỏa mãn không ít người vừa kháng cự xem mắt, lại muốn kết bạn."

Khóe miệng Lý Hí Xuân giật giật: "Em chắc sẽ có người tham gia sao?"

Lý Tương Phù: "Lần nhảy trước của em đã để lại ấn tượng sâu sắc cho bọn họ, hoạt động nghe qua đã không đứng đắn, phù hợp với tính giải trí."

Không tìm được người hợp mắt thì có thể nói là đi góp vui mà thôi, lại không tổn thất gì, cớ gì không làm?

Nói xong ngẩng đầu nhìn chiếc đèn chùm pha lê trên đầu, cảm thấy danh hiệu con quay điện thật sự không được tao nhã cho lắm, đã đến lúc phải thoát khỏi rồi.

"Hay là tổ chức một buổi vũ hội lấy tango cuồng nhiệt làm chủ đề?"

Lý Hí Xuân nghẹn lời: "Thực tế một chút đi, người có lý trí sẽ không đến."

Lý Tương Phù mỉm cười, vỗ ngực bảo đảm: "Cứ giao cho em."

Dừng một chút lại nói: "Đợi đến khi vũ hội gần kết thúc, với tư cách là người tổ chức em sẽ đích thân biểu diễn một điệu, nhảy loại cổ điển ưu mỹ có độ khó cao, có những màn 'quần ma loạn vũ' phía trước, em có thể kinh diễm toàn trường."

Không khí đột nhiên có chút đông cứng, rất lâu sau môi Lý Hí Xuân mới động đậy mấy lần:

"Em trai."

"Ừ?"

"Đừng để cha đầu bạc tiễn người đầu xanh."

Cô sợ Lý Tương Phù bị người ta đánh chết ngay tại hiện trường.

"......"

·

Lý Tương Phù đang mưu tính kế hoạch 'tẩy trắng', nơi rừng sâu núi thẳm, Khổng Vĩnh Quý lại bị ép viết thư hối lỗi.

Ngay từ hai ngày trước, ông ta đã không chịu nổi cuộc sống bị người ta theo dõi, qua loa viết một bức.

Vệ sĩ lập tức thông báo cho Tần Tấn, nhìn ra sự cẩu thả trong đó, hắn không mang theo cảm xúc khẽ cười một tiếng, Khổng Vĩnh Quý ngồi bên bàn chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát.

Xem xong bức thư hối lỗi chưa đến ba nghìn chữ, ánh mắt Tần Tấn trở nên lạnh đi: "Nếu không tĩnh tâm được, vậy thì viết tự truyện đi."

Đến nước này Khổng Vĩnh Quý sao có thể không nhìn ra đối phương đang trêu đùa giày vò mình, lập tức đập bàn đứng dậy: "Không thể..."

Tần Tấn bình tĩnh ngắt lời: "Chế tạo nỏ cố ý làm người khác bị thương, đủ ăn mấy năm cơm tù?"

Khí thế ban nãy của Khổng Vĩnh Quý biến mất, mềm nhũn ngồi xuống.

Tần Tấn chuẩn bị rời đi, vệ sĩ ngoại quốc thấy hắn vừa vào phòng đã lại đi ra, ngẩn người: "Ông chủ, có cần tôi lái xe không?"

"Không cần, tôi không về công ty."

Vệ sĩ lại xác nhận thêm lần nữa.

Với thân phận của Tần Tấn, ra ngoài vẫn nên mang theo một vệ sĩ thì ổn thỏa hơn.

Tần Tấn quay người lại: "Tôi đi tập dượt kịch nói, không cần người đi theo."

Vệ sĩ ngẩn ra, lấy hết can đảm hỏi một câu: "...Xin hỏi ngài trong vở kịch đóng vai gì?"

"Quốc sư vô tình bị bạc đập chết."

"......" Ở đâu? Anh ta sẵn sàng bỏ tiền đi xem.

·

Chỉ cần có tiền, rất nhiều chuyện đều có thể làm xong.

Vở kịch còn cần không ít diễn viên quần chúng, là diễn cảnh vì bị vẻ đẹp của Lý Tương Phù làm kinh ngạc nên ném bạc muốn mua xác, các đạo cụ như nguyên bảo vàng bằng giấy đã làm xong, vô cùng chân thật, nhưng diễn viên quần chúng vẫn chưa có tung tích.

Tần Tấn hiếm khi không chủ động nhận việc, thẳng thắn nói: "Người có thù với tôi quá nhiều, cậu đi tìm đi."

Hắn sợ ở trên sân khấu bị đập chết.

Lý Tương Phù nghĩ ngợi: "Những người theo đuổi 'Tiểu Tiểu' có thể dùng được."

Tần Tấn: "......"

Với tư cách là tình địch, khả năng hắn bị đập chết lại lớn thêm một chút.

Chiều tối, nhân lúc cả nhà ăn cơm, Lý Tương Phù chậm rãi nói ra chuyện thi nhảy chiêu thân.

Dù đã sớm nghe nói, Lý Hí Xuân nghe xong vẫn mí mắt giật một cái, cô theo bản năng nhìn Tần Tấn, nhưng đối phương không có phản ứng gì đặc biệt.

Tổ chức hoạt động đương nhiên phải dùng địa điểm, Lý Tương Phù định tổ chức ngay trong nhà, tiết kiệm tiền.

Xét đến chữ 'thân' trong thi nhảy chiêu thân, bản chất chính là một buổi giao lưu quy mô lớn, Lý lão gia tử đồng ý, còn đặc biệt dặn dò Lý Hoài Trần và những người khác: "Đến lúc đó các con đều phải tham gia cổ vũ."

Lý Hoài Trần thản nhiên nói: "Vũ hội tango quy mô lớn, cha, cha chắc chứ?"

"Có gì mà không chắc, ta thấy rất tốt."

Chỉ là vừa nghĩ đến cảnh Lý Tương Phù xoay tròn, Lý lão gia tử lại đau đầu vô cùng.

Thấy vậy khóe miệng Lý Hí Xuân mang theo nụ cười lạnh, Lý Tương Phù đã gửi đi không ít lời mời, buổi chiều một người bạn của cô còn tỏ ý muốn tham gia.

"Dù sao cũng có con quay điện làm nền, cho dù nhảy kém một chút, khoa trương một chút cũng không sao."

Giọng điệu nhẹ nhàng ấy vẫn còn vang bên tai.

Lý Hí Xuân vô cùng đồng cảm với những người này, ai có thể nghĩ lần này Lý Tương Phù không những không chuẩn bị xoay, còn muốn một màn kinh diễm tứ phương.

Người kích động nhất chính là Lý Sa Sa, năm đó Lý Tương Phù trong dạ yến múa một điệu múa kinh động thiên hạ, còn đẹp hơn cả truyền thuyết tiên nữ hạ phàm, không chỉ khiến các môn phiệt thế tộc nhìn đến ngây người, ngay cả hoàng đế vương gia cũng toàn bộ đem lòng yêu thích cậu, đến cả mình cũng muốn xem lại một lần.

"Đáng buồn đáng tiếc—"

Lý Sa Sa liếc nhìn Tần Tấn vẫn chưa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc, khá là đồng cảm, thật sự để Lý Tương Phù nhảy rồi, sau này tình địch e rằng đủ để hắn đau đầu.

Lý lão gia tử hoàn toàn không hay biết điều đó, lúc này đứa con út trong mắt ông dường như hóa thành hai người tí hon, đã bắt đầu không ngừng xoay tròn trong đồng tử, khiến người ta chóng mặt vô cùng, đến tuổi này của ông không thể để tim chịu tội, ít nhất cũng phải làm được sự thả lỏng có chừng mực.

Sau khi suy nghĩ một chút, Lý lão gia tử mở miệng hỏi: "Con định khi nào tổ chức hoạt động?"

"Vẫn chưa thật sự quyết định."

Lý lão gia tử: "Ngày mười tháng sau Sa Sa nhập học, vậy thì định vào trước ngày biểu diễn kịch nói một ngày đi."

Xem Lý Tương Phù nhảy múa không nghi ngờ gì là một loại tra tấn, phải nghĩ cách rửa mắt, tự thưởng cho mình một chút.

Vở kịch cháu trai diễn cũng không tệ.

Lời tác giả: Sau khi xem xong:

Lý lão gia tử: ...... Hai lần đảo ngược.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn