Hồng Trần Nhất Sa Điêu - Xuân Phong Dao

Chương 103: Hai cực

Cơn sốt của Tần Tấn sang ngày hôm sau đã lui.

Hắn không tiếp tục nhất thời nổi hứng giả vờ yếu ớt nữa, vì trùng vào cuối tuần rảnh rỗi trong sân, thần sắc lộ ra vài phần thoải mái.

Bất kỳ thứ gì khi có ý nghĩa đặc biệt rồi, ánh nhìn dành cho nó cũng sẽ khác đi, trước kia Tần Tấn giống như những người khác, từng chê những bông hoa quá rực rỡ, bây giờ nhìn lại khóe môi lại có thể cong lên một nụ cười.

Khi Lý Tương Phù ôm đàn xuống, ánh mắt dừng lại thêm một giây trên người Tần Tấn đang mang theo nụ cười nhàn nhạt.

Hai người đều không lên tiếng.

Người đàn ông tóc dài ôm đàn và một doanh nhân thành đạt ăn mặc gọn gàng đơn giản, ở giữa dường như bị những bông hoa cắt ra thành hai thời đại, nhưng lại lộ ra một sự hài hòa kỳ lạ.

Khung cảnh tĩnh lặng hiếm có bị phá vỡ bởi một tràng tiếng chuông điện thoại.

Tần Tấn ngồi thẳng người hơn một chút, gần như không nói gì, chỉ dùng mấy âm tiết đơn giản thúc đẩy người bên kia nói tiếp, chưa tới một phút đã chủ động kết thúc cuộc gọi.

Thấy quyền chủ động trong cuộc gọi hoàn toàn nằm trong tay hắn, Lý Tương Phù tưởng là vệ sĩ gọi, liền hỏi: "Bên Khổng Vĩnh Quý có tin rồi?"

Không biết đang nghĩ gì, Tần Tấn phản ứng chậm vài giây, sau khi hiểu ra mới 'ồ' một tiếng, nói: "Chưa có, giữa chừng ông ta còn định lấy cớ đi vệ sinh để trốn."

Lý Tương Phù nghe xong cũng không thấy vội, Khổng Vĩnh Quý không giống người có tâm lý vững, không quá mấy ngày chắc sẽ từ bỏ giãy giụa.

Tần Tấn trước mặt cậu không cố ý che giấu cảm xúc, ánh sáng tụ lại trong mắt vì ngắm hoa tan đi không ít, thay vào đó là một tầng u ám khiến người ta hơi rợn người.

Lý Tương Phù hỏi: "Công ty có vấn đề sao?"

Câu này nói ra chính cậu cũng không tin, mấy hôm trước còn thấy trên tin tức công ty của Tần Tấn phát triển ra một phương pháp tính toán mới, giá trị thị trường dự đoán sẽ tăng thêm 30%.

"Là mẹ tôi."

"......"

Tần Tấn chưa từng chủ động nhắc tới mẹ ruột, Lý Tương Phù từng cho rằng bà đã qua đời nên hắn mới không nhắc tới.

Điều kiện để đồng cảm thường là cùng cảnh ngộ, Lý Tương Phù nhanh chóng hiểu ra trong quá trình trưởng thành của Tần Tấn, vai trò của người mẹ này không chiếm bao nhiêu phần.

Nhất thời cậu không biết nên tiếp tục hỏi hay nên hời hợt chuyển chủ đề.

"Không có gì cần tránh né." Tần Tấn nói rất bình thản, đơn giản như đang bàn hôm nay thời tiết thế nào: "Bà ta nghiện rượu, từng làm đa cấp còn thích cờ bạc, sau đó khi ly hôn với cha tôi, bà ta lấy đi toàn bộ tài sản trong nhà."

Lý Tương Phù sững lại: "Cha anh cũng chịu?"

Tần Tấn gật đầu: "Điều kiện là bà ta từ bỏ quyền nuôi dưỡng."

Thực ra điều này căn bản không tính là điều kiện, với tính ích kỷ của người phụ nữ đó, tuyệt đối sẽ không muốn mang theo một gánh nặng bên người.

Nghe vậy Lý Tương Phù gần như không cần nghĩ cũng đoán được mục đích cuộc gọi của bà ta: "Đòi anh tiền à?"

Tần Tấn cười khẩy một tiếng: "Không thì còn vì cái gì?"

Lý Tương Phù "chậc" một tiếng: "Anh thành đạt sớm, bà ta vậy mà bây giờ mới tìm tới."

"Trước đó bà ta giấu chuyện từng kết hôn, lấy một người đàn ông giàu có," Tần Tấn chậm rãi nói: "Sau khi vài lần lén mở miệng bị tôi từ chối, bà ta lo hai bên đều không vớt được gì nên cũng không dây dưa nữa."

Lý Tương Phù nghe thấy từ hạn định "trước đó", khá đồng cảm hỏi: "Bây giờ thì sao?"

Chân mày Tần Tấn khẽ động, nghiêng đầu nhìn cậu, trong ánh mắt giao nhau, hai người lại đồng thời cười lắc đầu.

Không ngoài việc tiền bạc đã tiêu hết, bây giờ lại muốn quay về nhặt lại mối hời này.

Cho dù tâm trạng có xao động đến đâu, dưới tiếng đàn du dương cũng phần nào được xoa dịu.

Lý Tương Phù bắt đầu gảy khúc "Giải tân sầu", ý cảnh rộng rãi khoáng đạt, Tần Tấn ngồi một bên khẽ nheo mắt, dần dần bị kéo vào thế giới do tiếng đàn tạo ra.

"Hỏi quân có bao nhiêu sầu......" Lý Sa Sa nghe thấy tiếng đàn, chắp tay sau lưng bước vào sân, lấy một câu thơ làm mở đầu rồi bắt đầu bài diễn thuyết dài dòng của mình.

Tần Tấn vốn dĩ có lẽ chỉ có một phần bất lực, dưới màn trích dẫn kinh điển và "canh gà tâm hồn" của cậu nhóc, nhìn lên bầu trời cũng thấy xám xịt.

Lý Tương Phù liếc mắt nhìn sang, giọng điệu của Lý Sa Sa dần dần nhỏ lại, sau đó chấm dứt hẳn chủ đề này, đặt hai cuốn sổ nhỏ đã in sẵn trước mặt hai người: "Đây là kịch bản."

Lật đại vài trang, bỏ qua nội dung cốt truyện, các phương diện khác đều đạt chuẩn, ngay cả dấu câu cũng không tìm ra lỗi.

Với trí nhớ của Lý Tương Phù và Tần Tấn, tối hôm trước khi biểu diễn mới học lời thoại cũng không vấn đề, nhưng Lý Sa Sa tới đây đương nhiên không chỉ để đưa kịch bản.

Thứ nhất, Tần Tấn chưa từng rõ ràng đồng ý tham gia biểu diễn, nhân lúc Lý Tương Phù ở đây, đoán rằng hắn sẽ nể mặt vài phần, sự thật đã chứng minh suy đoán này.

Tần Tấn không ném kịch bản trả lại, Lý Sa Sa coi như mặc định hắn đã đồng ý tham gia diễn.

Còn một mục đích nữa là "kéo tài trợ."

"Cha, con cần trang phục biểu diễn đặt may riêng."

"Được."

Cậu đáp ứng quá dứt khoát khiến giọng của Lý Sa Sa bắt đầu không chắc chắn: "Có phải cha ở bên ngoài làm chuyện gì có lỗi với con không?"

Ví dụ như đã có thai ngoài ý muốn.

Hợp tác lâu năm, dù nhóc là mặt đơ, Lý Tương Phù vẫn liếc một cái đã đoán được hệ thống đang nghĩ gì: "Tiền tiêu vặt tháng này giảm một nửa."

"Là để nuôi em trai em gái sao?"

Lý Tương Phù: "Giảm hai phần ba."

"Cicero từng nói mỗi người đều sẽ mắc sai lầm, nhưng chỉ có kẻ ngu mới biết sai mà không sửa, cha, con biết sai rồi."

Lý Tương Phù đứng dậy chuẩn bị đem đàn cất đi, quay đầu nói: "Con có thể đi thay giày rồi, bây giờ ra ngoài vẫn kịp ăn trưa."

Sau khi cậu rời khỏi sân, Lý Sa Sa vẫn đứng yên tại chỗ, rất lâu sau nhóc nhìn sang Tần Tấn: "Con xem tướng chú thiên đình đầy đặn, tương lai tình cảm chắc sẽ rất thuận lợi......"

Tần Tấn: "Nói trọng điểm."

Lý Sa Sa: "Con muốn tiền tiêu vặt."

......

Trời thu bắt đầu lạnh, Lý Tương Phù đổi áo khoác mỏng sang áo gió, thân hình cậu cao gầy, vừa vặn chống đỡ được, không bị chiếc áo gió dài làm lùn đi.

Khi ra cửa bước chân Lý Sa Sa nhẹ nhàng, Lý Tương Phù nhìn túi áo phồng lên của cậu nhóc, nhướng mày "ừm" một tiếng.

"Chỉ có hai nghìn thôi." Lý Sa Sa vội nói: "Bây giờ toàn quẹt thẻ, Tần Tấn cũng không có nhiều tiền mặt hơn để cho con."

Lý Tương Phù không tịch thu tiền tiêu vặt nhóc tự kiếm được, thở dài một tiếng rồi nhắc tới chuyện trang phục: "Anh hai của cha giới thiệu một thợ may rất tốt, chỉ nhận đồ đặt may riêng, vừa lúc cha cũng muốn đặt một bộ vest."

Bộ vải duy nhất trong nhà hơi mỏng, không thích hợp cho tiệc tối mùa thu.

Lý Sa Sa hỏi: "Có hoạt động quan trọng?"

Lý Tương Phù: "Đều là mấy bữa tiệc riêng vô vị."

Gần đây loại tiệc như vậy bắt đầu nhiều lên, thế hệ lớn dần rút khỏi tầng quản lý công ty, thuận thế bắt đầu làm cầu nối cho lớp trẻ giao lưu.

Còn một phần thì đơn thuần là thích náo nhiệt, tiện thể thể hiện sự tồn tại của mình.

Lý Tương Phù chợt nghĩ tới lúc đó Tần Tấn không mang theo bao nhiêu hành lý khi dọn vào ở, liền gọi điện hỏi hắn có cần đặt may quần áo không.

Sau khi nói chuyện một lúc, lúc cúp máy cậu chú ý tới ánh mắt của Lý Sa Sa: "Sao vậy?"

Lý Sa Sa: "Con chưa từng thấy cha quan tâm người khác như vậy."

Lý Tương Phù không để lộ cảm xúc cất điện thoại đi, nhìn về phía một tòa nhà phía trước nói: "Tới rồi."

·

Ngày nghỉ, Tần Tấn tiện thể tự lái xe về lấy ít đồ.

Từ xa đã thấy một người phụ nữ đang bị bảo vệ đuổi ra ngoài: "Bà còn làm vậy nữa tôi sẽ báo cảnh sát đấy."

"Cậu biết tôi là ai không? Tôi là mẹ của Tần Tấn!"

Bảo vệ không hề dao động.

Ông ta làm việc ở đây nhiều năm rồi, sớm đã quen đóng vai ác, thời buổi này nhà nào chẳng có vài người họ hàng kỳ quái, những chuyện khó xử lý đều báo trước với bảo vệ, lấy cớ quản lý nghiêm ngặt để không cho người ngoài vào.

Từ rất lâu trước Tần Tấn đã nói "tôi không có người thân", chỉ năm chữ thôi bảo vệ cũng hiểu phải làm gì.

Người phụ nữ còn muốn làm ầm lên, khóe mắt nhìn thấy một chiếc xe sang thì theo bản năng im lặng lại.

Tần Tấn không quay đầu rời đi, ngược lại lái xe tới hạ cửa kính xuống, lúc này bảo vệ đã biết điều quay về phòng trực, người phụ nữ thấy hắn liền kích động gọi một tiếng "con trai."

Ngoại hình của Tần Tấn giống mẹ ruột nhiều hơn, người phụ nữ tên Mông Quỳnh, rất xinh đẹp, không khó nhìn ra khi còn trẻ bà ta cũng là một mỹ nhân.

Những năm gần đây bà ta chăm sóc bản thân khá tốt, bám vào cửa kính xe, cổ tay lộ ra trắng nõn mảnh mai, khó mà tưởng tượng thân thể yếu ớt như vậy năm đó lại thích cầm gậy đánh người để trút giận, có một lần suýt nữa đánh gãy chân Tần Tấn.

Lười phí lời, Tần Tấn nói thẳng: "Tôi sẽ chuyển cho bà tiền phụng dưỡng theo mức thấp nhất, những lúc khác đừng làm phiền."

Nhìn thấy sự lạnh nhạt trong mắt hắn, biết đánh bài tình cảm vô ích, Mông Quỳnh hạ giọng nói: "Bây giờ cậu là người nổi tiếng, nếu tôi đem chuyện này nói với truyền thông......"

"Tùy bà."

Tần Tấn lái xe đi tiếp, Mông Quỳnh suýt ngã, trong cơn hoảng hốt vừa mắng vừa chửi, nhưng đáp lại bà ta chỉ có khói xe phía sau.

Qua gương chiếu hậu thấy bóng dáng Mông Quỳnh đuổi theo mắng chửi, Tần Tấn nheo mắt, bà ta dù sao cũng từng làm phu nhân nhà giàu nhiều năm, phép tắc cơ bản vẫn biết giữ, không đến mức đứng ngoài đường chửi bới.

Hắn gọi điện cho thư ký: "Giúp tôi tìm người điều tra xem ai đứng sau xúi giục mẹ tôi tới gây chuyện."

Thư ký trả lời ngắn gọn: "Được, tôi sẽ làm nhanh."

·

Sự xuất hiện của Mông Quỳnh không tạo ra bao nhiêu gợn sóng trong cuộc sống của Tần Tấn, chỉ riêng các buổi xã giao và công việc đã chiếm phần lớn thời gian, gần đây hắn còn phải nghĩ cách khiến Khổng Vĩnh Quý mở miệng.

Thứ duy nhất có thể coi là thời gian rảnh lại chính là buổi tiệc tối hôm nay.

Lý Tương Phù cũng được mời tới, người gửi thiệp mời rất khéo léo, thiệp gửi cho Lý lão gia tử, chủ ngữ là "ngài và gia đình", nói trắng ra là ai rảnh thì tới. Đối phương khách sáo như vậy, Lý lão gia tử đương nhiên cũng phải nể mặt vài phần, vì bình thường không có nhiều qua lại nên trực tiếp để người nhàn rỗi nhất trong nhà là Lý Tương Phù tới.

Thỉnh thoảng cụng ly với người khác, trạng thái của Lý Tương Phù có chút lơ đãng.

Trong phòng ấm áp như mùa xuân, nhưng gió đêm bên ngoài thổi vào lại có chút lạnh.

Mông Quỳnh có chút căng thẳng, may mà người kiểm tra thiệp mời chỉ liếc qua một cái, dù sao ngoại hình và khí chất đều ổn, lại có người đặc biệt chuẩn bị trang phục cho bà ta.

"Chúc bà có một buổi tối vui vẻ." Người phục vụ khẽ cúi người.

Mông Quỳnh thở phào nhẹ nhõm, trước khi bước vào khu tiệc còn chậm lại, nhìn thấy tin nhắn chuyển khoản vừa tới, sự do dự ban đầu dần trở nên kiên định, mất mặt thì đã sao, tiền cầm trong tay mới là thật.

Chủ thuê gọi điện tới, Mông Quỳnh cẩn thận đi tới góc khuất nghe máy.

"Càng làm ầm ĩ càng tốt." Bên kia chỉ nói một câu.

Mông Quỳnh cảm thán người trẻ bây giờ làm việc chẳng nghĩ tới hậu quả, bản thân năm đó cũng không bằng, dù sao nếu bảo bà ta bỏ ra một khoản tiền lớn chỉ để khiến người khác mất mặt, Mông Quỳnh tự hỏi mình không làm nổi.

Người bị bà ta chê trách nếu biết được, e rằng chỉ khẽ mỉm cười khinh bỉ.

Dám làm như vậy, dĩ nhiên là vì biết tài sản đứng tên mình sắp bị đóng băng, chi bằng trước khi chuyện đó xảy ra, trút sạch uất ức trong lòng.

Mông Quỳnh xách váy bước vào sảnh tiệc, có lẽ giữa mẹ con thật sự tồn tại loại cảm ứng nào đó, ít nhất Tần Tấn đang được người khác tâng bốc dường như cảm nhận được điều gì, ngẩng đầu nhìn về phía này một cái.

Hắn giống như nhìn thấy không khí, thản nhiên dời tầm mắt đi.

Mông Quỳnh vốn lo bị đuổi ra ngoài nên chuẩn bị gào lên làm ầm ĩ ngay, lần này ngược lại có chút bị động, nhưng nghĩ tới khoản tiền còn lại sau khi hoàn thành công việc, lập tức cắn răng, vòng qua đám người đang cụng ly lao tới, cử chỉ thô lỗ khiến người suýt bị đụng phải cũng nhíu mày.

"Tần Tấn!" Sự chột dạ khiến bà ta thiếu khí thế, chỉ có thể dùng giọng chói tai để chống đỡ: "Giỏi thật đấy, ngay cả sống chết của mẹ ruột cũng mặc kệ!"

Mông Quỳnh nhìn quanh mọi người: "Mọi người xem đi, vị sáng lập Tần thị nổi tiếng này mỗi tháng chỉ cho mẹ ruột của mình một nghìn tệ."

Để tránh Tần Tấn mở miệng giải thích, bà ta một hơi nói thêm rất nhiều, nước mắt làm nhòe lớp trang điểm: "Lúc nhỏ tôi còn lén tới thăm cậu không ít lần, vì thỏa thuận với cha cậu nên mới luôn không dám lộ mặt."

Ngay sau đó Mông Quỳnh lại chỉ vào Lý Tương Phù: "Tôi biết, chính vì thiếu thốn tình mẹ nên cậu mới nảy sinh tình cảm lệch lạc với cậu ta."

Lý Tương Phù: "......"

Khách mời tới dự tiệc cũng sững lại, theo lời đồn Tần Tấn chẳng phải đang có quan hệ mập mờ với Lý Hí Xuân sao? Chẳng lẽ Lý Hí Xuân chỉ là cái cớ.

Bỗng dưng trúng đạn, Lý Tương Phù nhún vai: "Chín năm giáo dục bắt buộc không dạy bà cách dùng đúng từ 'lệch lạc' sao."

Cậu vậy mà không phủ nhận, Mông Quỳnh nhất thời không biết phải nói gì, cảnh tượng mọi người thì thầm bàn tán trong tưởng tượng cũng không xuất hiện.

Không lâu sau có người chủ động bước ra nói: "Sinh mà không nuôi, dì à, Tần tiên sinh đã rất nhân từ rồi, nếu là tôi thì một nghìn tệ cũng không muốn đưa."

Lời vừa dứt, lại có một người đàn ông đầu hói khoảng hơn bốn mươi tuổi đập bàn cái rầm: "Chân ái vô tội! Thưa quý bà, xin hãy tôn trọng mọi tình cảm đẹp đẽ xuất phát từ nội tâm."

"......"

Người tổ chức buổi tiệc đích thân đi tới xin lỗi Tần Tấn, nói rằng nhân viên bên ngoài làm việc không chu đáo, đồng thời cảm thán: "Tôi nghe cụ cố kể lại, năm xưa mẹ của cụ để cho cụ đi học, một mình làm ba công việc cùng lúc, đó là sự vất vả và vĩ đại đến nhường nào. Cũng là làm mẹ, bà nên cảm thấy hổ thẹn."

"......"

Người tổ chức muốn bảo vệ sĩ mời bà ta ra ngoài, lại cảm thấy không tiện lắm, dù sao cũng là mẹ trên danh nghĩa của Tần Tấn, người đàn ông đầu hói rất tinh ý, chủ động nói: "Vừa hay tôi ra ngoài đón người, tiện thể đưa bà ấy ra."

Ban đầu Mông Quỳnh không muốn đi, Lý Tương Phù tiến lại gần nói khẽ bên tai bà ta: "Đắc tội một người thì không sao, nhưng đắc tội hết người ở đây rồi, sau này đường của bà e là sẽ rất khó đi."

Nói xong cậu đứng thẳng người, mượn bút viết một dãy số, dùng giọng điệu bình thường nói: "Đêm muộn rồi đi đường không an toàn, đây là số điện thoại tài xế của tôi, ông ấy có thể đưa bà về."

Lúc này cuối cùng cũng có tiếng bàn tán, nhưng lại là kiểu cố ý khen ngợi, nói Lý Tương Phù rất lịch sự các kiểu.

Những người đến dự tiệc hôm nay hoặc người tổ chức đều chỉ được xem là vòng ngoài trong giới, đối với những công tử thực sự của gia tộc lớn, đương nhiên phải tìm cách lấy lòng.

Vừa ra khỏi cửa, gió lạnh thổi tới, trên người Mông Quỳnh nổi đầy da gà.

Cho tới lúc này, bà ta vẫn ở trong trạng thái nửa thất thần, trong hơi thở dồn dập, Mông Quỳnh đột nhiên kéo tay áo người đàn ông đầu hói bên cạnh đang tỏ vẻ khó chịu: "Các người không thấy ghê tởm sao? Đó là đồng tính luyến ái! Nó còn mặc kệ cả mẹ ruột."

Người đàn ông đầu hói là một tay phất lên từ nghèo khó, không có nhiều học thức, mở miệng gọi thẳng bà ta là bác gái: "Vậy bác gái tới đây làm gì? Chẳng phải cũng là để đòi tiền sao."

Mông Quỳnh muốn phản bác nhưng lại không có lời nào.

"Đừng nói cậu ta là đồng tính, chỉ cần có thể hợp tác làm ăn, cho dù con cái không phải ruột thịt tôi cũng chẳng quan tâm." Người đàn ông đầu hói mặt đỏ bừng nói: "Bác gái, chúng sinh bình đẳng, bà là người thấy tiền sáng mắt, thì cũng phải cho phép chúng tôi là kiểu người như vậy."

"......"

Chỉ còn lại Mông Quỳnh một mình đứng tại chỗ, chiếc váy dạ hội mỏng manh, bà ta lạnh run cầm cập, định đi một bước tính một bước, trước tiên về nhà rồi tính tiếp.

Bà gọi vào số điện thoại tài xế mà Lý Tương Phù để lại, kết quả trên màn hình đột nhiên hiện lên tên Tần Tấn, kiểm tra lại mới phát hiện đó chính là số của Tần Tấn.

"......Đồ súc sinh."

Đây là có ý gì? Khoe tình cảm sao!

Nghĩ tới đây, bà ta quay mặt sang một bên "đệt" một tiếng khinh bỉ.

Tác giả có lời muốn nói:

Người đầu hói: Chúng sinh bình đẳng.

Lý Tương Phù: Anh rất có tuệ căn.

Mông Quỳnh: ......

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn