Hôn Ước Ta Trả!

Chương 2

Vừa lúc ấy, Liễu Thê Nguyệt từ hành lang đi tới.

Trên mặt nàng vẫn mang nụ cười rộng rãi như chẳng hề có chuyện gì.

“Ta chỉ thấy tua kiếm của Tri Hành ca ca đã cũ nên thuận tay làm giúp một sợi.

Nếu A Hành không vui, ta tháo xuống là được.

Chúng ta đều là tỷ muội trong nhà, hà tất vì một món đồ nhỏ mà tổn thương hòa khí?”

Nàng vừa nói vừa tiến đến, định đưa tay tháo tua kiếm, song vành mắt đã đỏ lên từ lúc nào.

Ta giữ lấy vỏ kiếm, không để nàng chạm vào.

“Biểu tỷ không cần rơi lệ.

Sợi tua là do tỷ tặng, tỷ không có hôn ước với ta, đương nhiên chẳng nợ ta điều gì.

Người cần biết giữ khoảng cách là hắn.”

Ta nhìn thẳng vào Vệ Tri Hành, từng lời đều nói rõ ràng:

“Trở về rồi hãy tháo nó xuống.

Từ nay về sau, những vật do cô nương khác tự tay làm, chàng không nên nhận để mang bên mình.

Nếu chàng cho rằng yêu cầu ấy quá khắt khe, vậy chúng ta cũng có thể xem xét lại hôn ước.”

Vệ Tri Hành vội vàng gật đầu.

Hắn lập tức tháo sợi tua kiếm, trả vào tay Liễu Thê Nguyệt.

Suốt nửa ngày hôm ấy, hắn không ngừng đi theo dỗ dành ta, sau cùng còn mua một túi hạt dẻ rang đường thật lớn.

Hạt dẻ mới ra lò nóng đến mức hơi ấm xuyên qua giấy dầu, làm những đầu ngón tay hắn đỏ lên.

Rốt cuộc, ta vẫn không thắng nổi lòng mềm yếu của mình, lại tin vào lời hứa của hắn.

Về sau ta mới hiểu, lời xin lỗi của Vệ Tri Hành khi ấy không bắt nguồn từ việc hắn thật sự biết mình sai ở đâu.

Hắn chỉ muốn ta mau nguôi giận để chuyện ấy sớm trôi qua.

Còn liệu sau này hắn có tiếp tục phạm cùng một lỗi hay không, hắn chưa từng nghiêm túc suy nghĩ.

Năm trưởng tỷ hai mươi tuổi, tỷ hòa ly với An Vương.

Trước đó, An Vương vẫn luôn được xem là vị phu quân khiến nữ t.ử khắp kinh thành ao ước.

Trước mặt người ngoài, hắn từng tự tay kẻ mày cho trưởng tỷ, từng vì tỷ mà từ chối ca kỹ, đến cả tấm biển treo trước vương phủ cũng mời trưởng tỷ đề chữ.

Thế nhưng hôn sự chưa được bao năm, hắn đã âm thầm lấy lợi nhuận từ điền trang hồi môn của trưởng tỷ để chu cấp cho một nữ t.ử thuộc gia đình quan lại sa sút.

An Vương nói phụ thân của nàng ta từng cứu mạng hắn, cho nên hắn chỉ đang báo đáp ân tình.

Hắn còn nói nàng ta thân thế đáng thương, trưởng tỷ đã là vương phi tôn quý, không nên vì chút tiền bạc mà tính toán với một người khốn khó.

Trưởng tỷ không khóc, cũng không đến vương phủ làm ầm.

Tỷ chỉ dẫn người của phòng thu chi rà lại toàn bộ sổ sách đến quá nửa đêm.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng, tỷ đã mời người của Tông Chính Tự, các vị tộc lão Bùi gia cùng trưởng sử trong vương phủ đến đủ.

Trước mặt tất cả mọi người, từng khoản tiền bị lấy đi đều được tỷ đọc lên rành rọt.

An Vương còn muốn dùng câu phu thê vốn chung một thể để buộc tỷ lui bước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trưởng tỷ liền đặt thư hòa ly xuống bàn.

“Phu thê chung một thể không có nghĩa là chàng được phép cắt phần thịt của ta, đem đi tô điểm cho lòng nhân nghĩa của chính mình.”

An Vương nhất quyết không chịu ký.

Trưởng tỷ liền mang thẳng sổ sách vào cung, lấy lý do hắn chiếm đoạt tài sản của thê t.ử, lại lừa dối hoàng tộc, xin bệ hạ phân xử.

Sau cùng, An Vương không những phải hoàn trả tất cả lợi nhuận đã lấy từ của hồi môn, mà còn phải bồi thường thêm hai điền trang.

Trưởng tỷ thu dọn những thứ vốn thuộc về mình, đường đường chính chính bước ra khỏi vương phủ, từ đầu đến cuối chưa từng ngoảnh lại.

Mẫu thân vì chuyện ấy mà khóc suốt nhiều ngày.

Bà nói nữ t.ử đã hòa ly thì khó có nơi dung thân, lại trách trưởng tỷ quá lạnh lùng, không biết chừa lại đường lui cho chính mình.

Thế nhưng trưởng tỷ dùng hai điền trang được bồi thường để lập nên một nữ học.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Nơi ấy thu nhận phụ nhân đã hòa ly, góa phụ cùng những cô nương nhà nghèo, dạy họ nhận mặt chữ, tính sổ, dệt vải và xem hiểu khế ước.

Một lần, trưởng tỷ nói với ta:

“Nơi nương thân không nằm trong một tòa trạch viện, cũng chẳng phải một người đàn ông.

Khi muội có thể tự nuôi sống bản thân, lại đủ vững lòng để rời đi bất cứ lúc nào, vậy thì bất kể dừng chân nơi đâu, nơi ấy đều có thể trở thành chỗ an thân của muội.”

Ta hiểu từng lời tỷ nói.

Thế nhưng cứ mỗi lần chuyện liên quan đến Vệ Tri Hành, ta lại tìm đủ lý do để bào chữa thay hắn.

Ta khăng khăng tin hắn không giống An Vương.

Không phải bởi hắn từng cho ta thấy chứng cứ gì, mà chỉ bởi ta không muốn đối diện với khả năng bản thân đã đặt lòng tin nhầm người.

Trước sinh thần năm mười sáu tuổi của ta, phụ thân phụng chỉ rời kinh để tuần tra việc vận chuyển trên đường sông.

Mọi việc trong nội trạch vì thế được giao cho mẫu thân quản lý.

Bà thương Liễu Thê Nguyệt từ nhỏ phải nương nhờ họ hàng, bèn dặn người trong phủ phải gọi nàng là biểu cô nương, mọi chi phí ăn mặc đều phải theo tiêu chuẩn của một đích nữ, chẳng khác gì ta.

Y phục hay trang sức, nếu cần, ta có thể san sẻ.

Nhưng nơi ở của ta, hôn ước của ta và cả con đường ta sẽ đi trong tương lai, không thể cứ vì một câu tỷ muội một nhà mà bị đem ra chia phần.

Đáng tiếc, mẫu thân và huynh trưởng đều chưa bao giờ hiểu điều ấy.

Mùa xuân năm đó, vào dịp tế tổ, Liễu Thê Nguyệt mải ngắm hoa đào ngoài thành nên trở về muộn, bỏ lỡ giờ đóng cửa từ đường.

Tộc thúc phụ trách từ đường làm theo tộc quy, ghi lại lỗi của nàng và phạt năm sau không được dâng nén hương đầu tiên.

Mẫu thân gọi ta đến, nói rằng Liễu Thê Nguyệt mới trở về Bùi thị, chưa quen quy củ trong tộc.

Bà muốn ta đến gặp tộc thúc, nhận rằng chính ta rủ nàng đi ngắm hoa, nhờ vậy có thể thay nàng gánh lỗi.

Ta lập tức mở tộc quy, lật đúng trang nói về hình phạt rồi đặt trước mặt bà.

“Người mạo nhận lỗi lầm, dối gạt tổ tiên, phải quỳ trong từ đường ba ngày.

Mẫu thân muốn con nói dối để cứu biểu tỷ, vậy rốt cuộc là đang thương tỷ ấy, hay đang đẩy con vào tội?”

Gương mặt mẫu thân lập tức trầm xuống.

“Chỉ cần con nói giúp nó một câu, có gì đáng để làm căng đến thế?