Hôn Ước Ta Trả!

Chương 1: 1

Sau
Thái hậu có ý đem Vệ Tri Hành, người đã lớn lên bên ta từ thuở tóc còn để chỏm, cũng là vị hôn phu đã cùng ta giữ hôn ước suốt mười năm, ban cho biểu tỷ Liễu Thê Nguyệt.

Trong đại điện, không biết bao nhiêu ánh mắt đang âm thầm hướng về phía ta, dường như tất cả đều mong chờ được nhìn thấy dáng vẻ ta đau lòng rơi lệ.

Mẫu thân lấy hai chữ tình thân ra khuyên nhủ, còn huynh trưởng thì thẳng thừng yêu cầu ta nhường lại mối hôn sự ấy.

Vệ Tri Hành đứng trước mặt ta, đôi mắt đã đỏ, giọng nói cũng trở nên khàn đặc.

Hắn bảo rằng việc cưới Liễu Thê Nguyệt chẳng qua chỉ là kế quyền nghi để giúp Vệ gia vượt qua lúc khó khăn, còn người hắn thật lòng yêu thương, từ đầu đến cuối vẫn chỉ có một mình ta.

Ta nghe xong, trong lòng không còn nổi lên dù chỉ một gợn sóng.

Giữa bao ánh mắt đang chăm chú dõi theo, ta chậm rãi tháo miếng ngọc bội dùng làm tín vật đính hôn bên hông, thuận tay ném trả vào lòng hắn, rồi quay sang mời nữ quan trong cung đem chiếc tráp bằng gỗ mun đã niêm phong kín đặt xuống trước điện.

“Mối hôn sự này, ta không cần nữa.

Biểu tỷ muốn bước vào cửa Vệ gia, ta cũng không ngăn cản.

Có điều, trước khi nói đến chuyện thành thân, các người hãy hoàn lại đủ một vạn bảy nghìn lượng bạc đã mượn danh nghĩa của ta mà lấy đi trong suốt những năm qua.

Thiếu dù chỉ một văn, cũng không được.”

Thuở ta vừa tròn bảy tuổi, trưởng tỷ Bùi Minh Sương từng đưa ta đến chính sảnh xem người trong phủ chia lựu.

Năm ấy, Tây Vực tiến cống một loại lựu hạt mềm rất hiếm.

Phủ chúng ta chỉ được ban đúng một đĩa nhỏ.

Tổ mẫu lấy trước một quả.

Phụ thân cùng mẫu thân mỗi người nếm một quả.

Huynh trưởng Bùi Cảnh Tu tiện tay cầm liền hai quả.

Quả còn lại sau cùng được đặt vào tay Liễu Thê Nguyệt, biểu tỷ đang nương nhờ trong phủ nhà ta.

Khi mọi người đã chia xong, trên chiếc đĩa bạc chỉ còn lại một lớp nước lựu đỏ sẫm, còn ta thì không có lấy một quả.

Mẫu thân vuốt tóc ta, dịu giọng bảo rằng Thê Nguyệt từ nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ, số phận đáng thương hơn ta nhiều.

Ta sống ngay trong nhà mình, muốn ăn gì cũng chẳng thiếu, thân là muội muội thì nên rộng lượng một chút, biết nhường nhịn mới là đứa trẻ hiểu chuyện.

Ta cúi đầu nhìn vệt nước đỏ còn đọng dưới đáy đĩa, nơi sống mũi dâng lên một cảm giác cay xót, nhưng vẫn ngoan ngoãn im lặng, không dám đòi hỏi.

Đúng lúc ấy, trưởng tỷ từ ngoài bước vào.

Tỷ đặt phần thưởng vừa giành được ở trường đua ngựa lên bàn.

Đó là một chiếc hộp gỗ nặng trĩu, mở ra liền thấy bên trong chất đầy những quả lựu đỏ mọng, quả nào cũng lớn hơn loại vừa được ban xuống.

Tỷ nhét cả hộp lựu vào tay ta, rồi ung dung quay sang hỏi mẫu thân:

“Nếu Chiếu Hành sống trong nhà mình, quả thật muốn thứ gì cũng có, vậy vì sao những người ngồi quanh bàn đều được ăn, chỉ có con bé là chẳng được chia phần?”

Mẫu thân bị hỏi đến khó xử, đành nói rằng chỉ là vài quả lựu nhỏ nhặt, Minh Sương hà tất phải chấp nhặt.

Trưởng tỷ khẽ cười, nhưng trong mắt không hề có ý vui.

“Đem đồ của một người chia hết cho người khác, rồi lại quay sang trách người ấy so đo, đó mới là cách khiến người ta đau lòng nhất.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Tỷ dắt ta trở về viện, ngồi dưới hiên tự tay bóc lựu cho ta.

Từng hạt lựu đỏ trong veo rơi vào chiếc bát sứ trắng, nom như những viên hồng ngọc nhỏ vỡ vụn dưới nắng.

Trưởng tỷ vừa bóc vừa chậm rãi dặn ta:

“A Hành, muội phải nhớ cho kỹ.

Người thật lòng thương muội sẽ không chỉ nói lời dễ nghe ngoài miệng.

Sau này, nếu tất cả những người ngồi cùng một bàn đều khuyên muội nên nhường, muội chớ vội cho rằng mình hẹp hòi.

Trước hết, hãy nhìn xem thứ họ đang chia có phải vốn là đồ của muội hay không.”

Những lời ấy, ta vẫn luôn cất giữ trong lòng.

Chỉ là mỗi khi đối diện với chuyện có liên quan đến Vệ Tri Hành, ta lại hết lần này đến lần khác tự bước vào một con đường không lối thoát.

Phủ Vệ gia và phủ Bùi gia chỉ cách nhau một bức tường.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Ta quen Vệ Tri Hành từ năm lên năm, đến năm bảy tuổi, hai nhà đã định hôn sự cho chúng ta.

Thuở nhỏ, hắn từng trèo qua tường mang hạt dẻ rang đường cho ta.

Có lần ta luyện cưỡi ngựa b.ắ.n cung đến rách da nơi cổ tay, hắn liền tháo bao cổ tay của mình đổi cho ta dùng.

Khi ta bị phu t.ử phạt chép sách, hắn cũng từng ngồi ngoài song cửa, lặng lẽ thức cùng ta cho đến lúc ánh trăng lên cao giữa trời.

Người trong kinh thành ai cũng nói chúng ta là đôi thanh mai trúc mã được trời cao sắp đặt.

Ta đã từng tin điều ấy không chút nghi ngờ.

Cho đến một năm trước lễ cập kê của ta, bên hông Vệ Tri Hành xuất hiện một sợi tua kiếm màu xanh biếc.

Chỉ cần nhìn thoáng qua, ta đã nhận ra kiểu thắt ấy.

Liễu Thê Nguyệt khéo tay nhất chính là nút đồng tâm liên hoàn.

Mới ngày hôm trước, ta còn nghe nàng đứng trong sảnh hoa hỏi Vệ Tri Hành rằng hắn thích màu xanh hay màu trắng như ánh trăng.

Thấy ta nhìn chăm chú vào sợi tua kiếm, Vệ Tri Hành theo bản năng giấu thanh kiếm ra sau lưng.

Sau một thoáng lúng túng, hắn mới nở nụ cười, đưa tay muốn nắm lấy tay ta.

“Thê Nguyệt thấy tua kiếm cũ của ta đã bung, tiện tay làm một sợi mới.

Nàng ấy nhất quyết muốn đổi giúp ta, ta cũng không tiện từ chối.

Nàng đừng để bụng.”

Ta lập tức rút tay về, không cho hắn dùng mấy câu qua loa để xoa dịu.

“Nàng ấy nhất định phải tặng, chẳng lẽ chàng cũng nhất định phải nhận?”

Vệ Tri Hành nhất thời không nói nên lời.

Có lẽ bởi từ trước đến nay ta quá dễ mềm lòng, chỉ cần hắn dỗ dành vài câu liền bỏ qua, cho nên lần đầu bị ta truy hỏi đến cùng, hắn hoàn toàn không biết phải đáp thế nào.
Sau