Mai Lan chìm vào giấc ngủ, nhưng không như những đêm trước, giấc mơ hôm nay mang theo một cảm giác lạ lùng. Cô thấy mình đứng trước một chiếc gương lớn, mặt gương sáng bóng nhưng lại phản chiếu một hình ảnh mờ ảo. Đằng sau là hình ảnh cha cô, người mà cô chưa từng thấy rõ ràng kể từ khi ông mất tích.
“Con đang tìm ta sao?” Giọng nói của ông vang lên, trầm ấm nhưng đầy bí ẩn. Mai Lan cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Cô muốn bước tới, nhưng chân như bị đóng băng.
“Cha! Tại sao con không thể tìm thấy cha?” Cô hỏi, giọng nghẹn lại.
“Người ta không chỉ tìm thấy ta, mà còn phải đối mặt với sự thật,” ông đáp, ánh mắt nhìn xa xăm như thể có điều gì đó quan trọng đang chờ đợi.
Bất chợt, hình ảnh thay đổi. Mai Lan thấy Đặng Minh, người mà cô đã điều tra. Anh ta đứng đó, cười nhạt, vẻ mặt đầy kiêu ngạo. “Cô không thể biết mọi thứ, Mai Lan. Có những điều tốt hơn mà cô nên quên đi.”
“Ngươi đang che giấu điều gì?” Cô hét lên, nhưng giọng nói như bị bóp nghẹt trong không gian huyền bí.
Đột nhiên, chiếc gương bắt đầu rung chuyển, hình ảnh lặp đi lặp lại, như một vòng xoáy. Mai Lan cảm thấy choáng váng, mọi thứ xung quanh như biến mất. Cô giật mình tỉnh dậy, mồ hôi ướt đẫm trên trán. Đầu óc cô vẫn quay cuồng với những hình ảnh kỳ lạ.
“Có thể những giấc mơ này đang dẫn dắt mình,” cô tự nhủ, quyết tâm không để những hình ảnh đó trở thành ký ức mờ nhạt.
Ngày hôm sau, Mai Lan gặp Huy Khoa tại quán cà phê quen thuộc. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, làm nổi bật lên những gợn sóng trong ly nước của họ. “Tôi đã mơ thấy cha tôi,” cô nói, ánh mắt tràn đầy lo âu.
“Về điều gì?” Huy Khoa hỏi, chăm chú lắng nghe.
“Ông ấy nói rằng tôi phải đối mặt với sự thật. Rồi tôi thấy Đặng Minh.” Cô kể lại giấc mơ, cảm giác như mỗi từ đều mang theo một sức nặng.
Huy Khoa cau mày. “Đặng Minh là một kẻ nguy hiểm. Nếu hắn có liên quan đến cái chết của cha cô, chúng ta phải tìm hiểu rõ ràng. Nhưng cô có chắc chắn rằng giấc mơ chỉ là giấc mơ?”
“Không,” Mai Lan lắc đầu. “Tôi cảm thấy nó thực sự có ý nghĩa. Có thể cha tôi đang cố gắng chỉ dẫn cho tôi.”
“Thế thì chúng ta phải đi tìm hiểu thêm về Đặng Minh. Có thể hắn sẽ để lại một dấu vết nào đó,” Huy Khoa nói, ánh mắt đầy quyết tâm.Mai Lan gật đầu, trái tim cô tràn đầy hy vọng. Họ quyết định đến văn phòng của Đặng Minh, nơi mà cô tin rằng sẽ có những tài liệu quan trọng. Khi đến nơi, cô cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. “Nếu hắn phát hiện ra chúng ta…,” cô nói, nhưng Huy Khoa đã ngắt lời.
“Chúng ta không thể sợ hãi. Hãy tập trung vào những gì chúng ta cần tìm.”
Họ lén lút vào bên trong, từng bước đi nhẹ nhàng như những bóng ma. Căn phòng tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ mờ từ chiếc đèn bàn. Huy Khoa bắt đầu tìm kiếm tài liệu, trong khi Mai Lan không ngừng cảm nhận không khí ngột ngạt xung quanh. Cô tiến lại gần một chiếc gương lớn treo trên tường. Trong khoảnh khắc, cô lại thấy hình ảnh cha mình.
“Mai Lan, hãy cẩn thận,” Huy Khoa thì thầm, kéo cô về phía tài liệu. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”
Cô quay lại, cố gắng tập trung. Những tờ giấy rải rác trên bàn, có vẻ như chúng chứa đựng những thông tin quan trọng. “Đây là danh sách các vụ án,” Huy Khoa nói, lật qua từng trang. “Có nhiều tên trong này… Một số vụ liên quan đến những người đã mất tích.”
Mai Lan cảm thấy tim đập mạnh. “Cha tôi có thể nằm trong số đó,” cô thì thào. “Chúng ta phải ghi lại mọi thứ.”
Nhưng khi họ đang tập trung, một tiếng động vang lên từ phía cửa. Huy Khoa nhìn Mai Lan, ánh mắt cảnh giác. “Có ai đó đến,” anh thì thầm.
Mai Lan cảm thấy không khí lạnh lẽo. “Chúng ta phải đi ngay bây giờ!” cô kêu lên, nhưng khi họ định rời khỏi, cánh cửa đột ngột mở ra. Một người đàn ông xuất hiện, khuôn mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc lạnh. Đặng Minh.
“Các người đang tìm kiếm điều gì?” Hắn hỏi, giọng điệu tràn đầy sự chế giễu.
Mai Lan cảm thấy nhịp tim mình ngừng đập. “Chúng tôi… chỉ là những nhà điều tra,” cô nói, cố gắng giữ bình tĩnh.
“Điều tra? Hay là xâm phạm?” Đặng Minh tiến lại gần, khiến cô cảm thấy không còn lối thoát. “Các người không biết mình đang chơi với ai đâu.”
Cả hai đứng im lặng, cảm giác như một cơn bão sắp ập đến. Mai Lan cảm thấy sự thật đang ở ngay trước mắt, nhưng cùng lúc, cô cũng nhận ra rằng nguy hiểm đang rình rập. Huy Khoa nhìn Mai Lan, ý chí trong ánh mắt anh truyền tải một điều gì đó mạnh mẽ.
“Chúng ta phải đối mặt,” anh thì thầm.
Mai Lan gật đầu, quyết tâm không lùi bước. Dù cho sự thật có đau đớn đến đâu, cô sẽ không để Đặng Minh dễ dàng thoát khỏi vòng tay của công lý. Những giấc mơ kỳ lạ sẽ dẫn dắt cô đến với sự thật, dù có phải đối diện với những điều đáng sợ nhất.