Hồn Ma Trong Gương

Chương 8: Khám Phá Trong Đêm

Mai Lan và Huy Khoa lén lút tiến vào ngôi nhà của Đặng Minh trong bóng đêm. Ngôi nhà lớn với thiết kế cổ điển, ánh đèn mờ ảo từ những chiếc đèn chùm cũ kỹ tạo nên không khí u ám. Họ đã chuẩn bị cho cuộc khám phá này từ lâu, nhưng giờ đây, cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng dâng trào trong lòng.

“Chúng ta phải nhanh chóng,” Huy Khoa thì thầm, ánh mắt anh quét qua những góc tối. “Tôi không muốn bị phát hiện.”

Mai Lan gật đầu, cố gắng giữ bình tĩnh. Cô biết rằng mỗi bước đi đều có thể dẫn đến những phát hiện quan trọng. Họ đi qua hành lang, từng tiếng bước chân như vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Đến trước một cánh cửa lớn, Huy Khoa dừng lại.

“Đây có thể là nơi chứa đựng nhiều bí mật,” anh nói, tay đặt lên nắm cửa.

Mai Lan cảm thấy nhịp tim mình tăng tốc. “Hãy cẩn thận,” cô khẽ nhắc. “Không thể để Đặng Minh phát hiện ra chúng ta.”

Cánh cửa mở ra, để lộ một căn phòng rộng lớn, bày biện nhiều chiếc gương cổ. Những chiếc gương này không chỉ đơn thuần là vật trang trí; chúng như những cánh cửa dẫn đến những bí ẩn chưa được giải mã. Mai Lan tiến lại gần một chiếc gương lớn, cảm giác như có một sức hút kỳ lạ từ nó.

“Huy Khoa, nhìn kìa!” Cô chỉ tay về phía những tài liệu rải rác trên bàn. “Có thể đây là thông tin mà chúng ta cần.”

Huy Khoa nhanh chóng tiến lại, lật từng trang giấy. “Đây là các vụ án trước đây… Hình như có một số chi tiết liên quan đến cái chết của cha em.”

Mai Lan cảm thấy tim mình thắt lại. Những dòng chữ trên trang giấy như lấp lánh dưới ánh sáng yếu ớt. “Đặng Minh đã âm thầm điều hành mọi thứ từ đây. Ông ta không chỉ là một doanh nhân, mà còn là kẻ đứng sau những tội ác này.”

“Chúng ta cần ghi lại tất cả,” Huy Khoa nói, tay vẫn lật qua lật lại các tài liệu. “Những thông tin này có thể là bằng chứng quan trọng.”Mai Lan không rời mắt khỏi chiếc gương lớn. Cô cảm thấy một linh hồn nào đó đang hiện diện, như thể nó đang muốn kể cho cô nghe một câu chuyện. “Có điều gì đó không ổn,” cô nói, giọng thì thầm. “Hình như có ai đó đang theo dõi chúng ta.”

Huy Khoa chợt dừng lại, ánh mắt cảnh giác. “Đừng đùa, Mai Lan. Chúng ta phải tập trung.”

Nhưng Mai Lan không thể thoát khỏi cảm giác kỳ lạ đó. Cô quay lại nhìn xung quanh, và bất chợt một bóng đen lướt qua trong góc phòng. “Huy Khoa!” cô kêu lên, tim đập thình thịch. “Có ai đó!”

Huy Khoa lập tức chạy về phía cửa. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay!”

Họ không còn thời gian để suy nghĩ, nhanh chóng thu thập tài liệu và chạy ra khỏi căn phòng. Trong lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau, như thể có ai đó vừa xô đổ một chiếc gương.

“Chạy!” Huy Khoa hét lên, kéo Mai Lan theo. Họ lao ra khỏi ngôi nhà, không dám ngoái lại.

Khi đến bên ngoài, cả hai thở hổn hển, cảm giác như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng. “Chúng ta phải báo cáo những gì tìm được cho mọi người,” Huy Khoa nói, ánh mắt vẫn còn hoảng loạn. “Đặng Minh không thể thoát khỏi sự thật này.”

Mai Lan nhìn vào mắt Huy Khoa, cảm nhận sự quyết tâm trong anh. “Đúng vậy. Chúng ta sẽ không dừng lại cho đến khi mọi chuyện sáng tỏ.”

Trong lòng họ, một cảm giác vừa lo lắng vừa hồi hộp tràn ngập. Những bí mật trong gương vẫn còn đó, chờ đợi họ khám phá. Mỗi bước đi, mỗi dấu vết họ tìm thấy, đều có thể đưa họ đến gần hơn với sự thật. Nhưng liệu có đủ an toàn để đối mặt với những gì đang chờ đợi phía trước?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn