Hồn Ma Trong Gương

Chương 17: Hồn Ma Trong Gương

Mai Lan và Huy Khoa đứng trước chiếc gương lớn trong căn phòng tối, nơi mà mọi bí mật của quá khứ đang chờ được khai thác. Ánh sáng mờ ảo từ những ngọn nến xung quanh khiến không gian càng thêm phần huyền bí. Huy Khoa lướt tay trên bề mặt gương, cảm giác lạnh lẽo từ lớp kính khiến anh rùng mình.

“Chúng ta đã sẵn sàng chưa?” Huy Khoa hỏi, giọng anh trầm thấp, nhưng bên trong vẫn chứa đựng sự lo lắng.

Mai Lan gật đầu, nhưng đôi mắt cô lại không rời khỏi hình ảnh phản chiếu của chính mình. Cô cảm thấy như có điều gì đó từ quá khứ đang chực chờ bước ra. “Chúng ta cần phải tìm ra sự thật. Không chỉ về Đặng Minh, mà còn về cha tôi.”

Huy Khoa lặng lẽ đồng ý. Anh biết rằng chuyến đi này không chỉ mang tính chất điều tra, mà còn là một hành trình chạm đến những ký ức đau thương. Họ đã từng thấy những điều kỳ lạ trong gương, những hình ảnh mờ ảo, nhưng lần này, họ cần phải chứng kiến rõ ràng.

“Chúng ta cần phải tìm cách để kết nối với những linh hồn bên trong,” Mai Lan nói, giọng cô đầy quyết tâm. “Có thể họ sẽ cho chúng ta biết những điều cần biết.”

Huy Khoa khẽ thở dài, nhưng không nói gì. Anh biết rằng những linh hồn có thể mang lại cả hy vọng và nỗi sợ hãi. Anh cố gắng tập trung vào nhiệm vụ, tránh để tâm trí bị lạc lối.

Mai Lan tiến gần hơn đến gương, đặt tay lên bề mặt lạnh lẽo. Cô nhắm mắt lại, cố gắng mở lòng với những ký ức đang bị chôn vùi. Một cảm giác chấn động lan tỏa trong không gian, như thể có điều gì đó đang thức tỉnh. Huy Khoa đứng bên cạnh, cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí.

“Có ai ở đây không?” Mai Lan hỏi, giọng cô nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Chúng tôi cần sự giúp đỡ.”

Đột nhiên, hình ảnh trong gương bắt đầu chuyển động. Một bóng dáng mờ ảo xuất hiện, khuôn mặt không rõ nét nhưng có thể cảm nhận được nỗi buồn sâu thẳm. Huy Khoa nắm chặt tay, không dám rời mắt khỏi gương.

“Đặng Minh… ông ta đã làm gì?” Mai Lan thầm hỏi, nhưng sự im lặng chỉ đáp lại cô. Bóng dáng trong gương lắc đầu, như thể đang cố gắng truyền đạt một điều gì đó.

“Mai Lan, có lẽ chúng ta cần phải nhìn sâu hơn,” Huy Khoa lên tiếng, giọng anh đầy hồi hộp. “Có thể gương này có thể cho chúng ta thấy những ký ức của Đặng Minh.”

Mai Lan mở mắt, ánh mắt cô sáng lên với một ý tưởng. “Đúng, chúng ta có thể tìm hiểu về quá khứ của ông ta. Có thể đó là chìa khóa để phá vỡ âm mưu.”

Huy Khoa gật đầu, cả hai lại quay trở lại gương. Lần này, họ cùng nhau đặt tay lên bề mặt kính, đồng lòng tìm kiếm những ký ức đã bị chôn vùi. Ánh sáng từ gương bỗng chói lòa, kéo họ vào một thế giới khác.

Họ thấy mình đứng trong một căn phòng tối, nơi mà những tiếng thì thầm và tiếng khóc vang lên xung quanh. Một người phụ nữ xuất hiện, khuôn mặt đầy nỗi sợ hãi, ánh mắt cầu cứu. “Hãy cứu tôi… Đặng Minh… ông ta sẽ giết tôi,” người phụ nữ nói, giọng run rẩy.

Mai Lan cảm thấy trái tim mình thắt lại. “Đó là một trong những nạn nhân của ông ta,” cô thì thầm.

Huy Khoa nhìn quanh, nhận ra rằng họ đang ở trong một ký ức tăm tối. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” anh nói, cố gắng giữ bình tĩnh.Người phụ nữ lại tiếp tục, “Tôi không thể thoát khỏi ông ta. Ông ta đã hứa sẽ bảo vệ tôi, nhưng rồi… mọi chuyện trở nên tồi tệ.”

Mai Lan cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. “Chúng ta phải giúp cô ấy,” cô nói, nhưng không biết làm thế nào.

Bỗng nhiên, hình ảnh trong gương chuyển sang một cảnh khác. Họ thấy Đặng Minh, khuôn mặt hắn lạnh lùng, đang ký kết một thỏa thuận bí mật với những kẻ tội phạm. Huy Khoa nhận ra những dấu hiệu quen thuộc. “Đó chính là những vụ án mà chúng ta đã điều tra,” anh nói, giọng đầy phẫn nộ.

“Ông ta không chỉ là một doanh nhân, mà còn là một kẻ sát nhân,” Mai Lan khẳng định, lòng căm phẫn dâng trào. Cô biết rằng những tội ác của Đặng Minh không chỉ dừng lại ở một vụ mà đã kéo dài qua nhiều năm.

Khi hình ảnh trong gương tiếp tục thay đổi, họ thấy những nạn nhân khác, những linh hồn bị mắc kẹt trong bóng tối. Huy Khoa và Mai Lan nhìn nhau, sự quyết tâm trong ánh mắt họ không thể che giấu.

“Chúng ta phải đưa những chứng cứ này ra ánh sáng,” Huy Khoa nói. “Nếu không, Đặng Minh sẽ tiếp tục tàn phá cuộc sống của nhiều người khác.”

“Nhưng chúng ta cần phải cẩn thận,” Mai Lan nhấn mạnh. “Ông ta sẽ không ngần ngại tiêu diệt chúng ta để bảo vệ bí mật của mình.”

Khi họ tiếp tục tìm kiếm những ký ức ẩn giấu, một hình ảnh khác xuất hiện – Đặng Minh đứng bên cạnh cha Mai Lan, cả hai cùng cười nói. Mai Lan cảm thấy như có một mũi dao đâm vào tim. “Cha… ông ấy đã biết điều gì?” cô lẩm bẩm.

Huy Khoa nắm chặt tay Mai Lan, cảm nhận được nỗi đau trong lòng cô. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật, Mai Lan. Chúng ta sẽ không để ông ta thắng.”

Mai Lan gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn dấy lên một nỗi lo lắng không nguôi. Họ cần phải nhanh chóng hành động trước khi mọi chuyện trở nên quá muộn. Ánh sáng từ gương lại chói lòa, kéo họ trở lại hiện tại.

“Chúng ta đã thấy những gì cần thấy,” Huy Khoa nói, vẫn còn rung động trước những hình ảnh vừa trải qua. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch.”

Mai Lan thở hắt ra, cảm giác như một gánh nặng vừa được đặt xuống. “Chúng ta phải tìm được những nạn nhân còn sống, thu thập chứng cứ và lập một kế hoạch.”

“Đúng vậy, nhưng chúng ta cũng cần phải tìm cách bảo vệ bản thân,” Huy Khoa nhấn mạnh. “Đặng Minh sẽ không dễ dàng để chúng ta ra đi.”

Mai Lan gật đầu, trong lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không từ bỏ. Để giải thoát cho những linh hồn kia, chúng ta sẽ phải chiến đấu.”

Họ rời khỏi căn phòng, quyết tâm chiến đấu với bóng tối đang bao trùm. Một cuộc chiến cam go đang chờ đợi họ ở phía trước, nhưng Mai Lan và Huy Khoa biết rằng họ không đơn độc. Sự thật sẽ được phơi bày, và những tội ác sẽ không còn chốn ẩn nấp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn