Hồn Ma Trong Gương

Chương 16: Cuộc Chiến Không Ngừng

Mai Lan và Huy Khoa đứng lặng trước sự hiện diện lạnh lẽo của Đặng Minh. Không khí trong nhà kho dường như đặc quánh lại, mỗi nhịp thở của họ đều trở nên nặng nề hơn. Đặng Minh, với ánh mắt sắc lạnh như dao, tiến lại gần, từng bước chân của ông ta như vang vọng trong không gian tĩnh lặng.

“Các người tưởng rằng có thể điều tra tôi mà không phải trả giá sao?” giọng ông ta trầm và dứt khoát.

Mai Lan không thể để sự sợ hãi chiếm lĩnh. “Ông đã giết cha tôi. Chúng tôi sẽ không ngừng lại cho đến khi tìm ra sự thật.”

“Thật ngây thơ,” Đặng Minh cười khẩy, nụ cười ấy mang theo một chút khinh miệt. “Các người không hiểu rằng tôi có thể lấy đi mọi thứ mà các người yêu quý.”

Huy Khoa cảm thấy tức giận bùng lên trong lòng. “Đừng tưởng ông có thể intimidate chúng tôi,” anh nói, cố giữ giọng vững vàng. “Chúng tôi đã tìm thấy những tài liệu chứng minh các hoạt động phi pháp của ông. Chúng tôi sẽ không để ông chạy thoát.”

“Tài liệu?” Đặng Minh nhướng mày, như thể đang xem thường. “Các người nghĩ rằng vài tờ giấy có thể chống lại tôi sao? Tôi có thể tiêu hủy tất cả, và các người cũng vậy.”

Mai Lan cảm thấy sự lo lắng dâng trào, nhưng cô biết rằng không thể cho phép bản thân sụp đổ. “Chúng tôi sẽ đưa sự thật ra ánh sáng. Ông không thể giấu mãi được.”

“Thật sự ấn tượng,” Đặng Minh nói, giọng điệu đầy châm biếm. “Nhưng các người đã đến quá gần rồi, và tôi không thể để điều đó xảy ra.”

Huy Khoa nhích lại gần Mai Lan, ánh mắt họ gặp nhau. “Chúng ta cần phải tìm cách thoát khỏi đây,” anh thì thầm.

“Đúng vậy,” Mai Lan đồng tình, nhưng trong lòng cô tràn đầy lo lắng. Cô cảm nhận được sự nguy hiểm đang rình rập xung quanh.

Đặng Minh tiến lên, gần như chiếm lĩnh không gian. “Các người sẽ không ra khỏi đây mà không trả giá,” ông ta cảnh báo, giọng nói như một lời đe dọa.

Mai Lan quyết định không thể lùi bước. “Chúng tôi sẽ không để ông thắng,” cô tuyên bố, cố gắng tạo ra một bầu không khí kiên cường.

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau, khiến cả ba người giật mình. Cánh cửa nhà kho bị đẩy mở, một nhóm người lạ mặt bước vào, ánh mắt họ đầy vẻ nghi ngờ. Đặng Minh quay lại, vẻ mặt thay đổi. “Các người đến đây làm gì?” ông ta quát.

“Chúng tôi nghe thấy có tiếng động,” một trong số họ đáp, ánh mắt quét qua Mai Lan và Huy Khoa. “Có chuyện gì đang diễn ra ở đây?”

Đặng Minh lập tức điều chỉnh lại thái độ, nụ cười trở lại trên môi. “Không có gì, chỉ là một cuộc trò chuyện giữa bạn bè. Các người có thể ra ngoài.”Mai Lan cảm thấy mối nguy hiểm tăng lên. Đây có thể là cơ hội để trốn thoát. “Huy Khoa, chúng ta đi thôi!” cô thì thầm.

Huy Khoa gật đầu, và họ bắt đầu lén lút lùi lại. Nhưng Đặng Minh đã nhận ra động tĩnh. “Đứng lại!” ông ta hét lên, giọng nói như một cú sét giữa trời quang.

Mai Lan và Huy Khoa nhanh chóng chạy về phía cánh cửa, nhưng Đặng Minh đã kịp chặn lại. Ông ta giơ tay lên, ra hiệu cho những người lạ mặt. “Bắt họ lại!”

Nhóm người đó bắt đầu tiến về phía họ, ánh mắt lạnh lẽo và sắc bén. Mai Lan cảm nhận được nỗi sợ hãi nhưng không cho phép mình gục ngã. “Chạy!” cô hét lên.

Huy Khoa và Mai Lan cùng lúc lao ra khỏi nhà kho, cảm giác tự do và nguy hiểm cuốn lấy họ. Họ chạy qua những con đường tối tăm, không dám nhìn lại. Những âm thanh của sự truy đuổi vang lên sau lưng, như một ám ảnh không thể xua tan.

“Chúng ta phải tìm nơi ẩn náu!” Huy Khoa nói, thở hổn hển.

Mai Lan gật đầu, nhưng trong đầu cô tràn ngập những câu hỏi. Đặng Minh không chỉ là một kẻ thù, mà còn là một mối đe dọa không thể coi thường. Họ cần phải tìm ra cách để đấu tranh không chỉ cho bản thân mà còn cho những linh hồn bị mắc kẹt trong bóng tối.

Khi họ dừng lại một chút để lấy lại sức, Mai Lan nhìn Huy Khoa. “Chúng ta cần phải nghĩ ra một kế hoạch. Nếu không, Đặng Minh sẽ không dừng lại cho đến khi có được những gì ông ta muốn.”

“Đúng vậy,” Huy Khoa đồng tình, vẻ mặt anh nghiêm túc. “Nhưng chúng ta phải tìm được chứng cứ đủ mạnh để đối đầu với ông ta.”

“Có lẽ chúng ta nên tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người khác,” Mai Lan đề xuất. “Có thể có những người từng bị Đặng Minh hại, họ có thể cung cấp thông tin quan trọng.”

“Cần phải cẩn thận. Không ai có thể tin tưởng được bây giờ,” Huy Khoa cảnh báo.

Mai Lan hít một hơi thật sâu, cảm giác như một làn sóng quyết tâm dâng trào. “Chúng ta sẽ không bỏ cuộc. Đặng Minh sẽ phải trả giá cho những gì ông ta đã làm.”

Huy Khoa mỉm cười, ánh mắt anh rực rỡ hy vọng. “Tôi sẽ luôn ở bên cô. Chúng ta sẽ cùng nhau tìm ra sự thật.”

Hai người lại tiếp tục lên đường, giữa những con hẻm tối tăm, lòng đầy quyết tâm. Cuộc chiến không chỉ diễn ra bên ngoài, mà còn trong chính tâm hồn họ. Mai Lan biết rằng những bí mật sâu thẳm vẫn đang chờ đợi được phơi bày, và cuộc chiến này chưa bao giờ là kết thúc.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn