Huy Khoa và Mai Lan đứng đối diện với Đặng Minh, bầu không khí như căng lên từng giây. Huy Khoa không lùi bước, nhưng sự tự tin của anh dường như đang bị thử thách. Đặng Minh cười nhạt, ánh mắt của hắn như có thể xuyên thấu mọi bí mật.
“Chắc chắn các bạn không nghĩ rằng mình có thể tìm ra điều gì đó mà tôi đã che giấu?” Hắn nói, giọng điệu lạnh lẽo.
Mai Lan không thể để hắn chiếm ưu thế. “Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật về cha mình.”
“Cha bạn đã từng là một người tài giỏi,” Đặng Minh đáp, giọng điệu trêu chọc. “Nhưng không phải ai cũng có thể chịu đựng được ánh sáng.”
Huy Khoa, không chịu thua, chen vào: “Chúng tôi sẽ không từ bỏ. Chúng tôi sẽ tìm ra sự thật, bằng bất cứ giá nào.”
Đặng Minh nhìn họ với ánh mắt đầy thách thức. “Thú vị. Nhưng các bạn có chắc mình đã chuẩn bị cho những gì sắp tới chưa?” Hắn bước lùi lại một bước, như thể đang chuẩn bị cho một trận chiến.
Mai Lan cảm thấy tim mình đập nhanh. Họ đã lún sâu vào một cuộc chơi mà không thể rút lui. Cô liếc nhìn Huy Khoa, thấy sự lo lắng trong ánh mắt anh, nhưng cũng nhận ra một quyết tâm mạnh mẽ. Họ không thể để Đặng Minh thoát khỏi sự thật.
“Chúng ta cần phải rời khỏi đây ngay lập tức,” Huy Khoa thì thầm, không rời mắt khỏi Đặng Minh.
“Đúng vậy,” Mai Lan đồng ý, nhưng cô không thể rời mắt khỏi gương lớn phía sau quầy bar. Nó như một cánh cửa dẫn đến những bí ẩn chưa được khám phá.
Khi cả hai quay lưng, Đặng Minh cất giọng, “Cẩn thận với những gì các bạn mong muốn. Đôi khi, sự thật có thể làm tổn thương hơn cả cái chết.”
Mai Lan không thể không cảm thấy một sự rùng mình chạy dọc sống lưng. Họ bước ra ngoài quán, ánh đèn neon lấp lánh phản chiếu trên mặt đất ẩm ướt. Không khí buổi tối lạnh lẽo, nhưng lòng cô lại nóng bỏng với sự quyết tâm.
“Chúng ta không thể để hắn tìm thấy chúng ta,” Huy Khoa nói, trong khi họ tìm cách lẩn trốn giữa những con phố tối tăm.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Mai Lan đáp, ánh mắt cô dừng lại ở một con hẻm nhỏ. “Đi vào đó.”
Huy Khoa gật đầu, hai người nhanh chóng lao vào hẻm, nơi ánh sáng mờ nhạt chỉ đủ để nhìn thấy bóng dáng của nhau. Họ dựa lưng vào tường, thở hổn hển.
“Chúng ta cần phải tìm cách liên lạc với những người có thể giúp đỡ,” Huy Khoa nói, cẩn thận liếc ra ngoài để chắc chắn không có ai theo dõi.
Mai Lan khẽ gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn canh cánh nỗi lo lắng. “Nếu Đặng Minh tìm ra chúng ta, mọi chuyện sẽ rất tồi tệ.”
“Chúng ta phải tin tưởng vào nhau,” Huy Khoa nói, ánh mắt anh kiên định. “Nếu chúng ta không làm điều này, sẽ không ai làm.”
Mai Lan cảm thấy một sự kết nối mạnh mẽ giữa họ. “Tôi sẽ không để anh gặp nguy hiểm. Chúng ta cùng nhau đối mặt.”“Đúng vậy. Chúng ta là một đội,” Huy Khoa đáp, nắm chặt tay cô.
Đột nhiên, tiếng bước chân vang lên gần đó. Mai Lan và Huy Khoa lập tức im lặng, lén lút nhìn ra ngoài. Một bóng người xuất hiện ở đầu hẻm, và họ nhận ra đó là Đặng Minh, khuôn mặt hắn lạnh lẽo như băng.
“Bọn chúng ở đâu?” Hắn hỏi, giọng nói đầy sự kiêu ngạo. “Tôi biết chúng đang ở gần đây.”
Mai Lan và Huy Khoa không thể làm gì khác ngoài việc nín thở, tim họ đập mạnh. Huy Khoa cúi thấp người, sẵn sàng để chạy trốn bất cứ lúc nào.
“Đừng để hắn thấy chúng ta,” Mai Lan thì thầm.
Đặng Minh tiến vào hẻm, ánh mắt hắn quét qua từng góc tối, tìm kiếm. Mai Lan cảm thấy như mọi thứ đang diễn ra chậm lại. Huy Khoa nắm tay cô chặt hơn, sức mạnh từ bàn tay anh khiến cô cảm thấy an tâm hơn.
“Chúng ta không thể ở đây lâu,” Huy Khoa nói khẽ. “Phải tìm đường thoát.”
“Hãy đi ra phía sau,” Mai Lan chỉ vào một lối nhỏ dẫn ra ngoài. “Có thể chúng ta có thể lẩn trốn.”
Cả hai nhẹ nhàng di chuyển về phía lối ra. Đặng Minh vẫn đang tìm kiếm, và mỗi bước đi của hắn như đang đe dọa sự an toàn của họ. Họ đã đến gần lối ra, nhưng tiếng bước chân của Đặng Minh đang đến gần hơn.
“Nhanh lên,” Huy Khoa thúc giục, ánh mắt anh căng thẳng.
Họ lao ra khỏi hẻm, chạy đến những con phố đông đúc, nơi ánh đèn và âm thanh nhộn nhịp bao quanh. Nhưng sự an toàn chỉ là tạm thời. Đặng Minh không dễ dàng từ bỏ.
“Chúng ta cần phải tìm một nơi ẩn náu,” Mai Lan nói, cố gắng giữ bình tĩnh giữa dòng người.
“Có một quán cà phê phía trước,” Huy Khoa chỉ tay về phía quán nhỏ bên đường. “Chúng ta có thể vào đó.”
Họ nhanh chóng chạy vào quán, tìm một góc khuất để ngồi. Hơi thở của họ vẫn chưa ổn định, nhưng họ đã tạm thoát khỏi vòng tay của Đặng Minh.
Mai Lan nhìn Huy Khoa, “Chúng ta không thể để hắn tìm thấy chúng ta.”
“Tôi biết,” anh đáp, ánh mắt tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta cần phải lên kế hoạch tiếp theo.”
Nhưng trong lòng Mai Lan, một nỗi lo lắng dâng lên. Đặng Minh không chỉ là một kẻ thù thông thường. Hắn là một con sói, luôn rình rập từ bóng tối, và cô không thể ngừng cảm thấy rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.