Mai Lan ngồi lặng lẽ trong quán cà phê nhỏ, ánh đèn vàng ấm áp phản chiếu trên gương mặt cô, tạo nên một không khí vừa ấm cúng vừa nặng nề. Cô chăm chú nhìn Huy Khoa, người đang mải mê với chiếc laptop. Từng tiếng gõ phím vang lên như nhịp tim của sự hồi hộp, như một bản nhạc nền cho những gì đang diễn ra trong lòng cô.
“Cô có tin vào trực giác của mình không?” Huy Khoa bỗng nhiên hỏi, khi anh dừng lại để nhìn thẳng vào mắt Mai Lan.
“Trực giác?” Cô ngập ngừng, rồi gật đầu. “Tôi luôn cảm thấy rằng có điều gì đó không đúng về cái chết của cha mình. Nó không đơn giản như một tai nạn.”
Huy Khoa ngừng gõ phím, ánh mắt anh trở nên sắc sảo. “Có thể đó không phải là một tai nạn. Nếu Đặng Minh có liên quan, chúng ta cần phải đào sâu hơn.”
Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Mai Lan. Cô đã từng nghi ngờ Đặng Minh, nhưng giờ đây, mọi thứ đang dần hình thành thành một bức tranh rõ nét hơn. “Chúng ta cần phải tìm ra manh mối. Có lẽ giấc mơ của tôi có thể giúp.”
“Giấc mơ?” Huy Khoa nhắc lại, lông mày anh nhíu lại. “Cô đã thấy gì?”
Mai Lan hít một hơi thật sâu, hình ảnh trong giấc mơ lại hiện về. “Tôi thấy một chiếc gương cũ, trong đó phản chiếu một người đàn ông. Tôi không nhìn rõ khuôn mặt, nhưng có cảm giác rằng người đó rất quen thuộc.”
Huy Khoa nhắm mắt lại, như đang cố gắng kết nối các mảnh ghép. “Một chiếc gương. Nó có thể là một dấu hiệu. Chúng ta cần phải tìm chiếc gương đó.”
“Nhưng ở đâu?” Mai Lan hỏi, cảm giác bất lực trào dâng. “Trong thành phố này có hàng triệu chiếc gương.”
“Có thể chúng ta nên bắt đầu từ những nơi mà Đặng Minh thường lui tới,” Huy Khoa đề xuất. “Nếu hắn có liên quan, chắc chắn sẽ có manh mối nào đó tại những địa điểm đó.”
Mai Lan gật đầu, cảm giác như một ngọn lửa đang bùng cháy trong lòng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về hắn, và những gì hắn đang che giấu.”
Huy Khoa quay lại với chiếc laptop, tiếp tục tìm kiếm thông tin. Cô biết rằng cuộc điều tra này sẽ không dễ dàng. Đặng Minh không phải là kẻ dễ bị đánh bại. Nhưng một điều chắc chắn, cô sẽ không từ bỏ.
Khi họ ra khỏi quán cà phê, ánh đèn đường mờ ảo như những ký ức xa xưa. Mai Lan cảm nhận được sự hiện diện của một cái gì đó bí ẩn, như một linh hồn đang theo dõi họ từ phía sau. Cô quay đầu lại, nhưng chỉ thấy những con phố vắng lặng.
“Có chuyện gì sao?” Huy Khoa hỏi, nhận thấy sự lo lắng trong ánh mắt cô.
“Không, chỉ là cảm giác thôi,” Mai Lan trả lời, cố gắng trấn an bản thân. “Chúng ta hãy tiếp tục.”
Họ quyết định đến một quán bar nhỏ, nơi mà Đặng Minh thường lui tới. Không khí ở đó đầy âm thanh rộn rã, nhưng bên trong lại ẩn chứa những bí mật sâu thẳm. Mai Lan và Huy Khoa ngồi ở một góc khuất, quan sát xung quanh.“Hắn sẽ không dễ dàng xuất hiện,” Huy Khoa nói, khi nhìn thấy những người khách trong quán. “Chúng ta cần phải chờ.”
Mai Lan gật đầu, lòng cô đầy hồi hộp. Cô không chỉ muốn tìm ra sự thật về cái chết của cha mình, mà còn muốn đối mặt với Đặng Minh, kẻ đã khiến cuộc sống của cô trở nên hỗn loạn.
Một tiếng động bất ngờ làm cô giật mình. Một người đàn ông trung niên, với mái tóc bạc phơ và vẻ mặt lạnh lùng, bước vào quán. Ánh mắt anh ta quét qua căn phòng, dừng lại ở chỗ họ ngồi. Mai Lan cảm thấy tim mình đập mạnh.
“Đặng Minh,” cô thì thầm, nhận ra ngay.
Huy Khoa lập tức chú ý, ánh mắt anh theo dõi từng động tác của Đặng Minh. “Chúng ta cần phải cẩn thận,” anh nói. “Hắn có thể nhận ra chúng ta.”
Mai Lan thả lỏng cơ thể, nhưng không thể ngăn cản sự hồi hộp trong lòng. Đặng Minh bước đến quầy bar, nơi mà những ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên chiếc gương lớn phía sau. Cô cảm thấy như có một lực kéo mạnh mẽ từ chiếc gương đó, như nó đang mời gọi cô.
“Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng,” Huy Khoa thì thầm. “Tôi sẽ tìm cách tiếp cận hắn.”
Mai Lan nhìn theo Huy Khoa, lòng cô đầy lo lắng. Cô cảm giác rằng cuộc gặp gỡ này sẽ là bước ngoặt của cuộc đời mình. Một sự thật động trời đang chờ đợi họ, và cô đã sẵn sàng đối mặt.
Huy Khoa tiến lại gần Đặng Minh, trong khi Mai Lan vẫn ngồi lại, cảm giác như một chiếc bóng. Cô nhìn chằm chằm vào chiếc gương, nơi mà mọi điều bí ẩn dường như đang ẩn giấu. Những hình ảnh lướt qua tâm trí cô, những ký ức vụn vặt, những manh mối dẫn đến sự thật.
Một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía quầy bar, làm Mai Lan rùng mình. Cô không thể để điều này kéo dài thêm. Sự quyết tâm trỗi dậy trong lòng, cô đứng dậy và tiến về phía Huy Khoa, chuẩn bị cho một cuộc đối đầu mà cô chưa bao giờ tưởng tượng ra.
“Chúng ta cần phải biết sự thật,” cô nói, ánh mắt kiên quyết. “Bất cứ giá nào.”
Đặng Minh quay lại, ánh mắt sắc lạnh chạm vào cô. “Chắc chắn các bạn không nghĩ rằng mình có thể tìm ra điều gì đó mà tôi đã che giấu?” giọng nói của hắn vang lên, như một lời thách thức.
Mai Lan không lùi bước. “Tôi sẽ không dừng lại cho đến khi tìm ra sự thật về cha mình.”
Huy Khoa đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy quyết tâm. “Chúng tôi sẽ không từ bỏ.”
Đặng Minh cười nhạt, nhưng trong ánh mắt hắn có điều gì đó bất thường. “Thật thú vị. Nhưng các bạn có chắc mình đã chuẩn bị cho những gì sắp tới chưa?”
Câu hỏi như một lời cảnh báo, và Mai Lan cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Họ đã bước vào một trò chơi mà không thể quay lại. Những bí mật đang dần lộ diện, và cuộc chiến vì sự thật chỉ mới bắt đầu.