Hồn Ma Đoạt Hạnh Phúc

Chương 7: Kẻ Phản Bội

Tô Lệ ngồi bên bậu cửa, ánh mắt xa xăm. Mái tóc dài xõa xuống, như một tấm màn che giấu những suy nghĩ rối bời trong lòng. Tô Nguyệt bước vào, nỗi lo lắng hiện rõ trên gương mặt thanh tú của nàng.

“Lệ, em có chuyện gì muốn nói với chị không?” Tô Nguyệt hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng tràn ngập sự nghiêm túc.

Tô Lệ lặng im một lúc lâu, rồi cuối cùng, ánh mắt nàng chạm vào mắt chị. “Chị Nguyệt, em nghe được một vài điều… về mẹ và ông Tín.”

Tô Nguyệt khựng lại. Cái tên Nguyễn Văn Tín như một cơn gió lạnh thổi qua tâm hồn nàng. “Em nói gì? Có phải em đã nghe lầm không?”

“Không, em không nghe lầm.” Tô Lệ nói, giọng nói trở nên trầm xuống. “Em đã thấy ông ấy gặp mẹ một lần. Họ nói chuyện rất lâu. Em không biết nội dung, nhưng… có điều gì đó rất kỳ lạ.”

“Em có chắc không?” Tô Nguyệt hỏi, lòng nàng dâng lên nỗi sợ hãi. “Có thể em đã hiểu sai…”

“Không, chị Nguyệt!” Tô Lệ phản bác, vẻ mặt đầy quyết tâm. “Em cảm thấy có điều gì đó không đúng. Ông ấy không chỉ đơn giản là một nhà tư sản.”

Tô Nguyệt chớp mắt, một cảm giác nặng nề chẹn lại trong lồng ngực. “Tại sao em lại không nói sớm hơn?”

“Em sợ.” Tô Lệ cúi đầu, giọng nàng nhẹ như gió thoảng. “Sợ rằng chị sẽ không tin em, hoặc sợ rằng em sẽ gây rắc rối.”

“Chúng ta không thể để điều này trôi qua.” Tô Nguyệt nói, cảm giác trách nhiệm dâng lên mãnh liệt. “Nếu những gì em nói là thật, thì mẹ có thể đã bị lừa dối.”

“Chị Nguyệt, em nghĩ ông Tín có thể đã lợi dụng mẹ.” Tô Lệ nói, sự lo lắng trong giọng nàng ngày càng rõ ràng. “Nếu ông ấy có thể thao túng mẹ, thì chắc chắn ông ấy đang âm thầm thực hiện những kế hoạch xấu xa nào đó.”

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm.” Tô Nguyệt khẽ nói, tâm trí nàng bùng lên ý chí. “Chúng ta phải tìm ra sự thật, ngay cả khi điều đó có nghĩa là đối đầu với Tín.”

Tô Lệ gật đầu, ánh mắt nàng trở nên kiên định hơn. “Em sẽ giúp chị. Chúng ta phải tìm chứng cứ.”

“Đúng vậy.” Tô Nguyệt nói, lòng nàng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không để cho mẹ phải chịu đựng thêm nữa.”

Cả hai chị em cùng nhau quyết định, họ sẽ bắt đầu tìm kiếm thông tin từ những người có thể biết về mối liên hệ giữa mẹ và Nguyễn Văn Tín. Họ cần một kế hoạch, một cách để tiếp cận những bí mật đang bị chôn vùi.

“Chị có nghĩ rằng Trương Minh có thể giúp chúng ta không?” Tô Lệ hỏi, chút hy vọng le lói trong mắt nàng.

“Có thể.” Tô Nguyệt đáp, nhớ lại lời nói của Vân. “Hắn có thể biết nhiều điều mà người khác không biết.”Họ chuẩn bị ra ngoài, từng bước chân dồn dập trên nền đất lạnh. Không khí bên ngoài càng thêm nặng nề, như sắp sửa có một cơn bão kéo đến. Tô Nguyệt cảm thấy như mọi thứ đang dồn nén lại, chờ đợi một sự bùng nổ.

Khi đến nhà Trương Minh, họ gõ cửa, lòng đầy hồi hộp. Một lúc sau, cánh cửa mở ra, Trương Minh xuất hiện với vẻ mặt ngạc nhiên. “Tô Nguyệt, Tô Lệ, sao các ngươi lại đến đây?”

“Chúng ta cần nói chuyện với ngươi về Nguyễn Văn Tín.” Tô Nguyệt không vòng vo, ánh mắt nàng kiên quyết.

Trương Minh nhìn quanh, rồi kéo họ vào trong nhà. “Nguy hiểm lắm. Hắn có mắt ở khắp nơi.”

“Chúng ta chỉ cần một chút thông tin.” Hạo nói, giọng hắn tràn đầy quyết tâm. “Ngươi biết hắn đang âm thầm thực hiện những gì không?”

Trương Minh ngồi xuống, vẻ mặt trầm tư. “Tín đang chuẩn bị cho một cuộc giao dịch lớn. Hắn đã liên kết với một số gia tộc khác để tạo ra sức ép lên gia tộc Tô.”

“Giao dịch gì?” Tô Nguyệt hỏi, tim nàng đập nhanh.

“Đó là một thỏa thuận bí mật. Nếu thành công, hắn sẽ chiếm được toàn bộ tài sản của các ngươi.” Trương Minh nói, giọng nói nặng nề.

Tô Nguyệt cảm thấy như có một mảnh đá nặng đè lên tim. “Chúng ta phải làm gì đó để ngăn chặn hắn.”

“Nhưng làm thế nào?” Trương Minh hỏi, vẻ mặt bất lực. “Hắn có nhiều thế lực ủng hộ.”

“Chúng ta sẽ phải tìm cách lật tẩy âm mưu của hắn.” Hạo nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Có thể chúng ta sẽ cần sự giúp đỡ của những người khác.”

Tô Nguyệt nhìn Hạo, cảm nhận được sức mạnh từ sự kiên định của hắn. “Đúng vậy. Chúng ta không thể đơn độc trong cuộc chiến này.”

Trương Minh gật đầu. “Tôi sẽ giúp các ngươi. Nhưng hãy cẩn thận. Hắn không từ thủ đoạn nào để bảo vệ quyền lực của mình.”

Khi rời khỏi nhà Trương Minh, Tô Nguyệt cảm thấy nỗi lo âu dâng trào. Nàng biết rằng cuộc chiến này không chỉ là vì gia tộc, mà còn vì hạnh phúc của chính mình. Hình ảnh mẹ nàng hiện lên trong tâm trí, như một lời nhắc nhở rằng nàng phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

“Chúng ta phải bắt đầu hành động ngay.” Hạo nói, ánh mắt sáng rực. “Tín không thể thắng.”

Tô Nguyệt gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Bất kể phải trả giá như thế nào.”

Hai người bước đi trong bóng đêm, nơi những âm mưu tăm tối đang chờ đợi. Họ không biết rằng, phía trước là một cuộc chiến cam go, nơi mà tình yêu và thù hận sẽ hòa quyện trong những âm điệu bi tráng của số phận.

truyenfull,truyenfull vn