Tô Nguyệt và Nguyễn Hạo rời khỏi buổi tiệc, lòng đầy lo lắng. Nguyễn Văn Tín đã biết về họ. Từng lời nói của hắn như một mũi dao sắc nhọn, cắm sâu vào tâm trí nàng. “Chúng ta cần phải có kế hoạch,” Hạo nói, vẻ mặt nghiêm túc. “Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt tài sản, mà còn muốn kiểm soát cả cuộc sống của chúng ta.”
Tô Nguyệt gật đầu, cảm giác nỗi sợ hãi lấn át. “Ta cần tìm hiểu thêm về những âm mưu của hắn. Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội.”
Hạo nhíu mày, ánh mắt nhìn xa xăm. “Để làm được điều đó, chúng ta cần phải tìm những người có thông tin. Có thể có những người trong gia tộc Tín không đồng tình với hắn.”
Họ quyết định đến thăm một người bạn cũ của Tô Nguyệt, một nữ nhân tên Đỗ Vân. Vân là người thông minh, khéo léo và rất có ảnh hưởng trong xã hội. Có thể nàng sẽ biết được điều gì đó hữu ích.
Khi đến nhà Đỗ Vân, không khí u ám bao trùm. Cánh cửa gỗ khép hờ, tiếng gió rít qua khe cửa như tiếng thì thầm của những hồn ma. Tô Nguyệt gõ nhẹ, và Vân xuất hiện, khuôn mặt vẫn rạng rỡ nhưng ánh mắt lại mang vẻ lo âu.
“Các ngươi đến đây có việc gì?” Vân hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
“Tôi cần biết về Nguyễn Văn Tín,” Tô Nguyệt nói thẳng. “Hắn đang âm thầm thực hiện những mưu kế tàn độc, và chúng tôi muốn tìm hiểu thêm.”
Vân im lặng một lúc, sau đó dẫn họ vào trong. “Tín không phải là người dễ đối phó. Hắn có nhiều kẻ đồng minh và sẵn sàng làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích.”
“Ngươi có biết hắn đang chuẩn bị cho điều gì không?” Hạo hỏi, giọng điệu nghiêm túc.
“Nghe nói hắn đang có kế hoạch lớn liên quan đến việc thâu tóm tài sản của gia tộc Tô. Hắn muốn biến gia tộc các ngươi thành tay sai của mình,” Vân đáp, ánh mắt nhìn thẳng vào Tô Nguyệt.
“Điều đó có nghĩa là gì?” Tô Nguyệt hỏi, cảm thấy nỗi lo lắng trào dâng.
“Hắn có thể sẽ tìm cách ép buộc các ngươi phải chấp nhận hôn nhân thương mại. Đó là cách mà hắn đã làm với nhiều gia tộc khác,” Vân giải thích.
“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Hạo nói, nắm chặt tay lại. “Chúng ta phải ngăn hắn lại.”
“Nhưng làm thế nào?” Vân hỏi, vẻ mặt lo lắng. “Hắn có sức mạnh và ảnh hưởng lớn.”
Tô Nguyệt cảm thấy như có một ánh sáng le lói trong tâm hồn. “Nếu chúng ta có thể tìm ra chứng cứ về những hành động bất chính của hắn, có thể chúng ta sẽ có cơ hội.”
Vân gật đầu. “Có một người mà các ngươi có thể gặp. Trương Minh, một trong những lính canh cho gia tộc Nguyễn. Hắn có thể biết được nhiều điều mà người khác không biết.”
Hạo và Tô Nguyệt nhìn nhau, quyết định ngay lập tức. “Cảm ơn ngươi, Vân. Chúng ta sẽ đi tìm Trương Minh,” Hạo nói.
Khi rời khỏi nhà Vân, không khí bên ngoài càng thêm nặng nề. Tô Nguyệt cảm thấy như có một cơn bão đang đến gần. “Ngươi nghĩ Trương Minh có thể giúp chúng ta không?” nàng hỏi.“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Hạo đáp. “Hắn là hy vọng cuối cùng của chúng ta.”
Họ tìm đến nhà Trương Minh, một ngôi nhà đơn sơ nằm ở rìa thành phố. Khi đến nơi, Hạo gõ cửa. Một lúc sau, Trương Minh xuất hiện, khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên.
“Tô Nguyệt, Hạo, sao các ngươi lại đến đây?” Hắn hỏi, vẻ mặt lo lắng.
“Chúng ta cần nói chuyện với ngươi về Nguyễn Văn Tín,” Tô Nguyệt nói, không vòng vo.
Trương Minh nhìn quanh, rồi kéo họ vào trong nhà. “Nguy hiểm lắm. Hắn có mắt ở khắp nơi.”
“Chúng ta chỉ cần một chút thông tin,” Hạo nói. “Ngươi biết hắn đang âm thầm thực hiện những gì không?”
Trương Minh ngồi xuống, vẻ mặt trầm tư. “Tín đang chuẩn bị cho một cuộc giao dịch lớn. Hắn đã liên kết với một số gia tộc khác để tạo ra sức ép lên gia tộc Tô.”
“Giao dịch gì?” Tô Nguyệt hỏi, tim nàng đập nhanh.
“Đó là một thỏa thuận bí mật. Nếu thành công, hắn sẽ chiếm được toàn bộ tài sản của các ngươi,” Trương Minh nói, giọng nói nặng nề.
Tô Nguyệt cảm thấy như có một mảnh đá nặng đè lên tim. “Chúng ta phải làm gì đó để ngăn chặn hắn.”
“Nhưng làm thế nào?” Trương Minh hỏi, vẻ mặt bất lực. “Hắn có nhiều thế lực ủng hộ.”
“Chúng ta sẽ phải tìm cách lật tẩy âm mưu của hắn,” Hạo nói, ánh mắt đầy quyết tâm. “Có thể chúng ta sẽ cần sự giúp đỡ của những người khác.”
Tô Nguyệt nhìn Hạo, cảm nhận được sức mạnh từ sự kiên định của hắn. “Đúng vậy. Chúng ta không thể đơn độc trong cuộc chiến này.”
Trương Minh gật đầu. “Tôi sẽ giúp các ngươi. Nhưng hãy cẩn thận. Hắn không từ thủ đoạn nào để bảo vệ quyền lực của mình.”
Khi rời khỏi nhà Trương Minh, Tô Nguyệt cảm thấy nỗi lo âu dâng trào. Nàng biết rằng cuộc chiến này không chỉ là vì gia tộc, mà còn vì hạnh phúc của chính mình. Hình ảnh mẹ nàng hiện lên trong tâm trí, như một lời nhắc nhở rằng nàng phải mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Chúng ta phải bắt đầu hành động ngay,” Hạo nói, ánh mắt sáng rực. “Tín không thể thắng.”
Tô Nguyệt gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Bất kể phải trả giá như thế nào.”
Hai người bước đi trong bóng đêm, nơi những âm mưu tăm tối đang chờ đợi. Họ không biết rằng, phía trước là một cuộc chiến cam go, nơi mà tình yêu và thù hận sẽ hòa quyện trong những âm điệu bi tráng của số phận.