Hồn Ma Đoạt Hạnh Phúc

Chương 2: Gặp Gỡ Định Mệnh

Nguyễn Hạo đứng giữa bữa tiệc, ánh đèn lấp lánh phản chiếu trên bộ trang phục đơn giản nhưng thanh lịch của hắn. Những tiếng cười, lời nói râm ran xung quanh như hòa quyện thành một bản giao hưởng đầy sắc màu, nhưng trong lòng hắn chỉ có sự cô đơn. Hắn không hứng thú với những cuộc trò chuyện xã giao mà chỉ chăm chú quan sát.

Trong khoảnh khắc đó, ánh mắt hắn dừng lại ở một góc phòng. Tô Nguyệt, như một vì sao lẻ loi giữa biển người, nàng đứng đó, một hình ảnh tinh khôi nhưng đầy u buồn. Làn da trắng như tuyết, mái tóc dài đen nhánh, đôi mắt nàng phản chiếu một nỗi niềm sâu thẳm. Hạo cảm nhận được điều gì đó đặc biệt từ nàng, một sức hút không thể lý giải.

“Tiêu thư Tô,” Hạo bước tới, giọng nói ấm áp nhưng cũng đầy nghiêm túc.

Tô Nguyệt quay lại, ánh mắt nàng lướt qua hắn rồi dừng lại, như thể nàng đang tìm kiếm một điều gì đó trong sâu thẳm tâm hồn hắn. “Nguyễn Hạo, ngươi có khỏe không?” Nàng hỏi, cố gắng giữ giọng điệu bình thản, nhưng Hạo vẫn nhận thấy sự lo lắng trong ánh mắt ấy.

“Khỏe, cảm ơn Tiêu thư,” hắn đáp, không giấu nổi sự quan tâm. “Có vẻ như nàng không được vui?”

Tô Nguyệt hít một hơi sâu, ánh mắt nàng như lạc vào những hồi ức đau thương. “Ta chỉ đang suy nghĩ về quá khứ,” nàng nói, giọng khẽ, như thể sợ rằng lời nói của mình sẽ làm vỡ tan những ký ức đẹp đẽ. “Có những điều ta cần phải hiểu rõ.”

Hạo không hỏi thêm, nhưng hắn hiểu rằng nàng đang phải đối mặt với những nỗi đau mà hắn chưa từng trải qua. “Nếu Tiêu thư cần một người bên cạnh, ta sẵn lòng giúp đỡ,” hắn nói, quyết tâm trong từng câu chữ. “Dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ ở đây.”

Nàng ngước lên, ánh mắt trong veo ánh lên một tia hy vọng. “Thực sự vậy sao? Ngươi không sợ mạo hiểm sao?”

“Chỉ cần có lý do, ta sẽ không sợ hãi,” Hạo trả lời, không chần chừ. “Và nàng chính là lý do của ta.”

Hai người đứng im lặng một lúc, cảm nhận sự kết nối dần hình thành. Tô Nguyệt biết mình không thể đơn độc trong cuộc chiến này. “Ta muốn tìm hiểu về cái chết của mẹ ta,” nàng nói, giọng đầy quyết tâm. “Có người nói đó là một tai nạn, nhưng ta không tin như vậy.”

“Ta đã nghe những lời đồn đó,” Hạo gật đầu. “Có nhiều bí mật xung quanh gia tộc nàng. Ta sẽ giúp nàng tìm ra sự thật.”Tô Nguyệt nhìn hắn, lòng nàng tràn đầy biết ơn. “Cảm ơn ngươi, Nguyễn Hạo. Ta không biết mình sẽ làm gì nếu không có ngươi.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” hắn khẳng định, ánh mắt kiên định. “Nhưng trước tiên, chúng ta cần phải cẩn trọng. Nhiều kẻ không muốn sự thật bị phơi bày.”

“Nguyễn Văn Tín,” nàng thốt lên, tên kẻ thù mà nàng đã nghe danh từ lâu. “Hắn là người đứng sau mọi chuyện. Hắn không từ thủ đoạn nào để đạt được mục đích.”

“Chúng ta cần phải thu thập thông tin,” Hạo nói. “Có thể tìm được những người từng gần gũi với mẹ nàng.”

“Đúng vậy,” Tô Nguyệt đồng ý. “Nhưng ta không thể để ai biết được điều này.”

“Chúng ta sẽ cẩn thận,” Hạo nhấn mạnh. “Từ giờ, ta sẽ bảo vệ nàng.”

Bữa tiệc dần tản đi, những người tham dự bắt đầu rời khỏi. Tô Nguyệt và Hạo đứng bên cửa sổ, ánh trăng nhẹ nhàng chiếu vào khuôn mặt họ. Trong không khí tĩnh lặng, Tô Nguyệt cảm nhận được sức mạnh của quyết tâm. “Dù có chuyện gì xảy ra, ta sẽ không quay đầu lại,” nàng thầm nghĩ.

“Tiêu thư, ta có thể hứa với nàng một điều,” Hạo nói, ánh mắt hắn trở nên sâu sắc. “Ta sẽ không để bất kỳ ai làm hại nàng.”

Nàng mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn còn những lo âu chưa dứt. “Ta biết. Cảm ơn ngươi.”

Khi ánh đèn tắt dần, bóng tối bao trùm, Tô Nguyệt cảm thấy như có một điều gì đó lớn lao đang chờ đợi họ. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những bí mật, những âm mưu đang chực chờ, và có thể, hạnh phúc sẽ một lần nữa trở về với gia tộc Tô.

Nhưng trong sâu thẳm tâm trí nàng, một câu hỏi vẫn vương vấn: Liệu họ có đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách? Bên ngoài, đêm tối vẫn lặng lẽ trôi, như một lời hứa về những điều chưa biết đang chờ đợi.

truyenfull,truyenfull vn