Hồn Ma Đoạt Hạnh Phúc
Chương 1: Hồn Ma Gọi Tên
Tô Nguyệt ngồi bên khung cửa sổ, ánh sáng mờ ảo của buổi chiều chạm vào làn da trắng ngần của nàng, như một lời nhắc nhở về những điều đã mất. Nàng nhìn ra ngoài, những bóng cây đổ dài trên nền đất, gợi nhớ đến hình ảnh mẹ nàng, người đã ra đi trong một vụ tranh chấp tài sản mà không một ai trong gia đình nàng có thể ngờ tới. Cái chết của mẹ là một vết thương không thể lành, ám ảnh trong từng giấc mơ của Tô Nguyệt.
Những lời đồn thổi về cái chết bí ẩn của mẹ vẫn vang vọng trong tâm trí nàng. Mọi người nói rằng đó không phải là một tai nạn đơn thuần, mà là một âm mưu tàn nhẫn. Những ánh mắt dò xét, những lời thì thầm sau lưng nàng khiến tâm hồn nàng như bị bóp nghẹt. Mỗi lần nghe thấy tên mẹ, một nỗi đau châm chích lại dâng lên, như thể có một hồn ma nào đó đang gọi tên nàng từ trong bóng tối.
Tô Nguyệt không chỉ mang nỗi đau của sự mất mát, nàng còn phải gánh vác danh dự của gia tộc. Mẹ nàng đã từng là một người phụ nữ quyền quý, một biểu tượng của sự thanh cao. Giờ đây, gia tộc Tô đã rơi vào tình cảnh tồi tệ, và nàng, với khả năng đặc biệt của mình, có trách nhiệm tìm ra sự thật. Nàng đã có thể giao tiếp với những linh hồn, nghe được những tâm tư chưa nói của những người đã khuất. Nhưng lần này, nàng cần sự giúp đỡ từ hồn ma của mẹ.
“Mẹ ơi, hãy cho con một dấu hiệu,” nàng thì thầm, đôi mắt ngấn lệ. Tiếng thì thầm như một lời cầu nguyện, hòa quyện với không khí tĩnh lặng. Bỗng dưng, một cơn gió nhẹ thoảng qua, mang theo mùi hương hoa nhài mà mẹ nàng thường thích. Tô Nguyệt giật mình, cảm giác như có ai đó đang đứng cạnh mình, gần đến mức nàng có thể chạm tay vào. Nàng nhắm mắt lại, hít sâu, và cảm nhận.
“Mẹ, nếu mẹ còn ở đây, hãy cho con biết sự thật,” nàng nói, giọng run run.
Một làn sóng lạnh lẽo lướt qua người nàng, như thể có ai đó đang thì thầm bên tai. “Tìm... sự thật...” giọng nói yếu ớt như một cơn gió thoảng. Tô Nguyệt mở mắt ra, trong lòng dâng lên một niềm quyết tâm mãnh liệt. Nàng không thể chần chừ thêm nữa. Nàng phải tìm ra sự thật, phải giải thoát cho linh hồn mẹ khỏi những bí mật đang vây bủa xung quanh.
Trong đêm đó, Tô Nguyệt thu thập những thông tin mà nàng có thể tìm được. Nàng ngồi bên bàn, ánh nến chập chờn, vẽ ra những mối quan hệ phức tạp giữa các gia tộc, những mối thù hận chồng chất. Nguyễn Văn Tín, kẻ tham lam mà nàng đã nghe danh, chính là người đứng sau tất cả. Hắn đã không ngừng thao túng mọi chuyện, lợi dụng sự yếu đuối của gia tộc nàng để chiếm đoạt tài sản.
“Mẹ ơi, con sẽ không để điều đó xảy ra,” nàng tự nhủ, quyết tâm trong từng nhịp thở.
Hôm sau, Tô Nguyệt quyết định đến gặp Nguyễn Hạo, chàng trai mà nàng từng gặp trong một buổi tiệc. Hạo có vẻ ngoài khôi ngô, nhưng điều khiến nàng ấn tượng nhất chính là ánh mắt sáng ngời, như thể hắn luôn sẵn sàng bảo vệ những người xung quanh. Nàng cần một đồng minh, và Hạo có thể là người đó.
Khi nàng tìm đến nhà Hạo, lòng nàng đầy lo lắng. Mỗi bước chân như đưa nàng vào một cuộc chiến mới. Cửa mở ra, Hạo đứng đó, nét mặt đầy ngạc nhiên nhưng nhanh chóng chuyển sang vẻ lịch thiệp.
“Tiêu thư Tô, có chuyện gì không?” Hạo hỏi, giọng điệu ấm áp nhưng cũng đầy nghi hoặc.“Nguyễn Hạo, ta cần nói chuyện,” nàng đáp, không vòng vo. Nàng có rất ít thời gian.
Hạo dẫn nàng vào trong, nơi có ánh sáng dịu dàng và không khí ấm áp. Họ ngồi đối diện nhau, Tô Nguyệt cảm thấy mọi thứ như đang dồn nén lại, chờ đợi sự bùng nổ.
“Ta... ta muốn biết về cái chết của mẹ ta,” nàng bắt đầu, giọng khẽ run. “Có những điều ta không thể tự tìm ra. Ngươi có biết gì không?”
Hạo nhìn nàng, ánh mắt hắn nghiêm túc. “Ta đã nghe nhiều về cái chết của bà. Có người nói đó là một tai nạn, nhưng cũng có người nghi ngờ. Ta nghĩ... có thể có một âm mưu nào đó.”
“Ta cũng nghĩ vậy,” Tô Nguyệt gật đầu, lòng dâng lên niềm hy vọng. “Hãy giúp ta tìm ra sự thật. Ta không thể làm điều này một mình.”
Hạo khẽ nhíu mày, “Nhưng điều này rất nguy hiểm, Tiêu thư. Ngươi không biết mình đang đối diện với ai.”
“Ta không sợ,” nàng khẳng định, ánh mắt kiên quyết. “Ta đã mất mẹ. Ta không thể để những kẻ xấu xa này tiếp tục đe dọa gia tộc ta.”
Một khoảng lặng trôi qua, Hạo suy nghĩ. Cuối cùng, hắn gật đầu, “Nếu Tiêu thư quyết tâm như vậy, ta sẽ giúp. Nhưng chúng ta phải cẩn thận.”
“Cảm ơn ngươi,” Tô Nguyệt thở phào nhẹ nhõm. Nàng biết rằng mình đã có một đồng minh đáng tin cậy.
Khi họ bắt đầu thảo luận về kế hoạch, Tô Nguyệt cảm thấy có một điều gì đó lớn lao hơn đang chờ đợi. Dù con đường phía trước đầy rẫy chông gai và nguy hiểm, nhưng nàng tin rằng hồn ma của mẹ sẽ luôn dẫn lối cho nàng. Nàng không chỉ tìm kiếm sự thật, mà còn là cách để giải thoát cho chính mình khỏi những ám ảnh của quá khứ.
Khi màn đêm buông xuống, Tô Nguyệt và Hạo đứng bên cửa sổ, nhìn ra khoảng không tĩnh lặng. Trong lòng mỗi người đều có những nỗi lo âu, nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những bí mật, những âm mưu đang chực chờ, và có thể, hạnh phúc sẽ một lần nữa trở về với gia tộc Tô.