Tần Hạo nhìn quanh, lòng anh nặng trĩu. Sau cuộc chiến với Đổng Phong, bọn họ đã thoát khỏi tình huống hiểm nghèo, nhưng sự yên bình ngắn ngủi. Mọi thứ đều có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt. Nhóm của anh cần thời gian để hồi phục, nhưng áp lực từ Thái Hòa vẫn đè nặng lên từng bước đi.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về Thái Hòa và những đồng minh của hắn,” Đường Kha lên tiếng, khuôn mặt nghiêm túc. “Không thể để bất kỳ ai trong số chúng ta bị phản bội.”
Lâm Nguyệt gật đầu. “Đúng vậy. Nếu có kẻ trong chúng ta đang làm tay sai cho Thái Hòa, điều đó sẽ rất nguy hiểm.”
“Ta sẽ điều tra,” Tần Hạo nói, ánh mắt kiên định. “Nhưng trước hết, chúng ta cần phải tập hợp lại và thảo luận kế hoạch.”
Cả nhóm trở về một nơi an toàn, nơi mà họ có thể giao tiếp mà không lo bị theo dõi. Trong một căn phòng nhỏ, ánh nến lập lòe, từng gương mặt hiện rõ vẻ căng thẳng. Triệu Thư, với đôi mắt nhanh nhẹn, lên tiếng:
“Chúng ta có thể bắt đầu từ những người gần gũi nhất. Ai là người có thể tiếp xúc với Thái Hòa mà không bị nghi ngờ?”
“Tôn Mẫn,” Đường Kha đáp, “hắn ta luôn lén lút, và dường như có nhiều thông tin từ phía Thái Hòa.”
“Nhưng Tôn Mẫn lại là một kẻ nhút nhát,” Lâm Nguyệt nói, “hắn ta có thể không dám làm gì.”
“Không, có thể chính sự nhút nhát của hắn sẽ giúp chúng ta. Hắn không muốn bị dính líu đến những âm mưu lớn,” Tần Hạo nhận định. “Chúng ta cần phải tiếp cận hắn, nhưng phải thật khéo léo.”
Nhóm quyết định chia nhau ra để tìm kiếm Tôn Mẫn. Tần Hạo và Triệu Thư sẽ làm việc cùng nhau, trong khi Đường Kha và Lâm Nguyệt sẽ theo dõi từ xa.
Khi trời đã tối, Tần Hạo và Triệu Thư đến một quán rượu nhỏ, nơi Tôn Mẫn thường lui tới. Quán rượu tối tăm, ánh đèn mờ ảo, những giọng nói rì rào hòa lẫn với tiếng cốc chén va vào nhau. Họ nhanh chóng tìm thấy Tôn Mẫn, đang ngồi một mình ở góc khuất.
“Tôn Mẫn!” Tần Hạo gọi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng đủ để thu hút sự chú ý của hắn.
Tôn Mẫn giật mình, ánh mắt hoảng hốt. “Ai… ai đó?” Hắn nhìn quanh, như thể sợ bị phát hiện.
“Chúng ta là bạn,” Triệu Thư nói, nở một nụ cười tươi tắn. “Chúng ta cần nói chuyện với ngươi.”
Tôn Mẫn nhìn họ, vẻ mặt vẫn e dè. “Nói chuyện về gì?”
“Về Thái Hòa,” Tần Hạo thẳng thắn. “Ngươi có biết gì không?”
“Ta không biết gì cả,” Tôn Mẫn lắp bắp, nhưng ánh mắt hắn lại lộ ra sự hoảng loạn. “Ta chỉ là một kẻ hèn mọn… không có liên quan.”
Triệu Thư khẽ nhíu mày. “Ngươi đừng có nói dối. Chúng ta biết ngươi có thông tin quý giá.”“Ta… ta không dám,” hắn nói, giọng run rẩy. “Hắn sẽ giết ta nếu biết ta tiết lộ.”
“Chúng ta sẽ bảo vệ ngươi,” Tần Hạo khẳng định, tiến lại gần hơn. “Nếu ngươi giúp chúng ta, chúng ta sẽ giúp ngươi.”
“Tôi… tôi sẽ cố gắng,” Tôn Mẫn cuối cùng cũng thở dài, như thể đã quyết định. “Nhưng hãy hứa với tôi, đừng để hắn biết tôi đã nói gì.”
Tần Hạo gật đầu. “Chúng ta sẽ không để ngươi gặp nguy hiểm. Ngươi chỉ cần cho chúng ta biết những gì ngươi biết.”
“Được rồi,” Tôn Mẫn nói, ánh mắt lấp lánh một chút hy vọng. “Thái Hòa đang âm thầm tập hợp lực lượng. Hắn có một nhóm người trung thành, trong đó có một vài kẻ mà các ngươi biết. Hắn đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công lớn.”
“Là ai?” Triệu Thư hỏi gấp.
“Có Đổng Phong, và cả Ngọc Tiên nữa,” Tôn Mẫn trả lời, giọng run rẩy. “Họ đang lên kế hoạch lật đổ các ngươi.”
“Lật đổ?” Tần Hạo cảm thấy lòng mình thắt lại. “Làm sao chúng ta có thể ngăn chặn chúng?”
“Ngọc Tiên có một kế hoạch sử dụng thuốc độc,” Tôn Mẫn nói, mắt hắn mở to. “Hắn muốn hạ gục các ngươi trong một bữa tiệc lớn sắp tới.”
“Bữa tiệc?” Triệu Thư hỏi, “Khi nào?”
“Vào tuần tới,” Tôn Mẫn trả lời. “Tôi không biết chi tiết, nhưng sẽ có nhiều người tham gia. Nếu các ngươi có thể đến đó, có thể sẽ có cơ hội để điều tra thêm.”
“Chúng ta sẽ làm vậy,” Tần Hạo nói, cảm giác hồi hộp dâng trào. “Nhưng ngươi phải cẩn thận. Không để ai phát hiện ra ngươi đã nói chuyện với chúng ta.”
Tôn Mẫn gật đầu, vẻ mặt bối rối. “Tôi sẽ cố gắng.”
Sau khi rời khỏi quán rượu, Tần Hạo và Triệu Thư trao đổi ánh mắt. “Chúng ta có một cơ hội,” Tần Hạo nói, “nhưng cũng là một mối nguy lớn.”
“Phải,” Triệu Thư đồng ý. “Nhưng chúng ta không thể đứng yên. Nếu để Thái Hòa thực hiện âm mưu của hắn, mọi thứ sẽ rối loạn.”
“Chúng ta sẽ cần sự chuẩn bị tốt nhất,” Tần Hạo khẳng định, lòng quyết tâm lại bùng cháy. “Tôi sẽ không để những kẻ phản bội này phá hủy những gì chúng ta đã xây dựng.”
Trở về, nhóm họ cùng nhau lập kế hoạch. Nhưng trong sâu thẳm, Tần Hạo không thể không suy nghĩ về lòng trung thành. Ai là đồng minh thực sự? Ai sẽ phản bội? Những câu hỏi đó như những bóng ma ám ảnh trong tâm trí anh, khiến anh không thể yên lòng.
Khi đêm buông xuống, sự căng thẳng hiện hữu trong không khí. Tần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng dấy lên những lo âu. Cuộc chiến chưa dừng lại, và những bước ngoặt bất ngờ vẫn đang chờ đón.