Tần Hạo đứng trước gương, ánh mắt tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không thiếu phần lo lắng. Cuộc đối đầu với Đổng Phong, sát thủ mà Thái Hòa triệu hồi, đang cận kề. Hắn ta nổi tiếng với những màn ám sát đầy hiểm hóc, và giờ đây, Tần Hạo không thể để bản thân rơi vào tình thế bị động.
“Ngươi không thể để hắn ta dễ dàng tiếp cận.” Đường Kha bước vào, giọng trầm và chắc nịch. “Chúng ta cần có một kế hoạch.”
“Chúng ta có thể dùng không gian tùy thân để tạo ra bẫy.” Triệu Thư đề nghị, đôi mắt sáng lên. “Nếu hắn ta đến, chúng ta sẽ có lợi thế.”
“Ý kiến hay.” Tần Hạo gật đầu. “Nhưng chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho những tình huống xấu nhất.”
Lâm Nguyệt bước vào, mang theo một giỏ thảo dược. “Mình có thể dùng những thứ này để tạo ra thuốc an thần. Nếu có thể, chúng ta sẽ làm cho Đổng Phong không thể hành động.”
“Ngươi thật thông minh.” Tần Hạo mỉm cười. “Chúng ta sẽ cần tất cả những gì có thể để chống lại hắn.”
Cuộc họp nhanh chóng chuyển sang chiến lược. Họ phân chia nhiệm vụ cho từng người, mỗi người đều thể hiện sự quyết tâm và lòng trung thành. Tần Hạo cảm thấy lòng tự hào khi có những người bạn bên cạnh, những người không ngại đối mặt với nguy hiểm vì mục tiêu chung.
Khi hoàng hôn buông xuống, cả nhóm đã sẵn sàng. Họ nắm tay nhau, một vòng tròn khích lệ, trước khi chia tay. Từng người một bước ra ngoài, tinh thần không hề chùn bước.
“Đừng quên, chúng ta là một đội.” Đường Kha nói, ánh mắt kiên định.
“Đúng vậy.” Tần Hạo thầm nhủ. “Chúng ta không chỉ chiến đấu vì bản thân mà còn vì những gì chúng ta tin tưởng.”
Cả nhóm tỏa ra khắp nơi, giấu mình trong những bóng tối của thành phố. Tần Hạo nấp sau một bức tường, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Đột nhiên, một tiếng động lạ vang lên, làm trái tim anh đập mạnh.
“Có người!” Triệu Thư thì thầm, nét mặt nghiêm trọng.
Đổng Phong xuất hiện, cao lớn và lạnh lùng như một bóng ma. Ánh mắt hắn lướt qua, tìm kiếm từng người. Tần Hạo cảm thấy sự lạnh lẽo của cái nhìn ấy, nhưng không thể để nỗi sợ chiếm lĩnh.
“Ta biết các ngươi đang ở đâu.” Đổng Phong cất giọng, âm thanh như rít qua kẽ răng. “Hãy ra đây, ta không muốn làm tổn thương những người vô tội.”
“Ngươi sẽ không làm gì được chúng ta.” Tần Hạo đáp, cố giữ giọng điềm tĩnh.
“Đúng vậy.” Lâm Nguyệt đứng cạnh anh, tay nắm chặt giỏ thảo dược. “Chúng ta sẽ không để ngươi thắng.”“Haha! Thú vị thật.” Đổng Phong cười khẩy. “Nhưng có lẽ các ngươi không hiểu sức mạnh của ta.”
“Chúng ta không cần hiểu.” Đường Kha xuất hiện từ phía sau, ánh mắt sắc lạnh. “Chúng ta chỉ cần đánh bại ngươi.”
Một cuộc chiến không thể tránh khỏi diễn ra. Đổng Phong lao tới như một cơn gió, nhanh chóng tiếp cận Tần Hạo. Nhưng ngay khi hắn ta định ra tay, Triệu Thư đã lén lút xuất hiện, dùng một miếng thuốc an thần ném về phía hắn.
“Ngươi nghĩ có thể thoát khỏi tay ta dễ dàng sao?” Đổng Phong quát, nhưng đã quá muộn. Hắn hít phải thuốc, cơ thể chao đảo.
Tần Hạo không chần chừ, lập tức lao vào tấn công. “Đường Kha, giữ hắn lại!”
Mọi thứ trở nên hỗn loạn. Đường Kha và Tần Hạo phối hợp nhịp nhàng, từng cú đấm, từng cú đá đều nhằm vào Đổng Phong, nhưng hắn ta vẫn là một sát thủ, vẫn có những động tác né tránh nhanh nhẹn.
“Chúng ta phải làm cho hắn không còn sức chiến đấu!” Lâm Nguyệt hô lên, trong khi Triệu Thư tìm cách lén lút đến gần.
Cuộc chiến tiếp diễn, từng giây từng phút trôi qua như những cơn lốc. Tần Hạo cảm thấy mồ hôi chảy ròng ròng, nhưng anh không cho phép bản thân yếu đuối. Mỗi cú đấm đều là một bước tiến tới tự do, một bước tiến để thay đổi số phận.
Khi Đổng Phong dần trở nên mệt mỏi, Tần Hạo nhận thấy cơ hội. Anh ra hiệu cho Đường Kha, và cả hai cùng lao tới, dồn sức mạnh vào một đòn quyết định. Đổng Phong bật ngược ra sau, nhưng hắn không dễ dàng đầu hàng.
“Các ngươi nghĩ rằng chỉ với những trò hề này có thể đánh bại ta?” Hắn gầm lên, đôi mắt lóe lên vẻ điên cuồng. “Ta sẽ không dễ dàng khuất phục!”
Đúng lúc đó, một tiếng động lớn vang lên từ phía sau. Một nhóm lính do Thái Hòa dẫn đầu ập vào, bao vây lấy họ. Tình thế trở nên bất lợi. Tần Hạo nhìn quanh, lòng tràn đầy lo lắng.
“Chạy!” Đường Kha hô lớn. “Chúng ta không thể để mình bị bắt!”
“Không! Chúng ta không thể để hắn ta thoát!” Tần Hạo cương quyết, nhưng ý chí của anh bị thử thách. Họ đang bị dồn vào thế bí.
“Ngươi sẽ không thoát được đâu!” Đổng Phong cười khẩy, vẻ mặt đầy thách thức. “Hãy chuẩn bị cho kết cục của những kẻ dám chống lại ta!”
Cả nhóm hốt hoảng, nhưng trong sâu thẳm lòng họ, một quyết tâm mãnh liệt đang bùng cháy. Họ không thể để mọi thứ kết thúc ở đây. Cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu.