Hồi Phủ Đòi Kiếp Công Bằng

Chương 11

Thế nhưng nàng ta lại quên, nếu Tiêu Cảnh Hằng thật sự bước lên ngôi vị chí tôn, hậu cung tuyệt đối không chỉ có một nữ nhân.

Khi còn vui đùa, hắn có thể mặc nàng ta tùy hứng.

Nhưng đến lúc chọn chính thê, hắn sẽ không để một nữ t.ử lòng dạ hẹp hòi, hay ghen tuông ngồi vào vị trí chủ mẫu.

Thẩm Vân Dao vẫn không chịu tin.

“Nhưng bát tự của chúng ta đã được hợp từ lâu…”

“Ta là phúc tinh trăm năm khó gặp.”

“Ta có thể giúp huynh…”

Tiêu Cảnh Hằng thở dài, chậm rãi lắc đầu.

“Nhưng bát tự nàng dùng từ đầu vốn thuộc về Tô Tri Vi.”

Hôn sự của hoàng t.ử phải được điều tra thân thế cực kỳ cẩn thận.

Nếu dám che giấu hay lừa dối, đó chính là tội khi quân.

Sau bữa tiệc tại khu vườn, kinh thành đã rộ lên lời đồn đại.

Người ta nói đại cô nương cùng nhị cô nương nhà họ Thẩm có dung mạo rất giống nhau, duy chỉ tam cô nương lại chẳng mang nét nào của gia tộc.

Cũng có người đoán nhị cô nương năm xưa không phải bị kẻ xấu bắt đi, mà thật ra đã bị tráo đổi với tam cô nương.

Những lời đồn ấy vốn do ta bảo Xuân Đào kín đáo truyền cho đám trẻ ăn xin ven đường.

Một khi tin đồn đã lan khắp phố phường, muốn dập tắt chẳng khác gì dùng tay che trời.

Quý phi trong cung đương nhiên cũng nghe được.

Bà lập tức triệu cha vào tra hỏi.

Đối diện hoàng gia, cha không dám tiếp tục giấu giếm, chỉ có thể kể hết sự thật năm xưa.

Thứ Quý phi coi trọng vốn không phải bản thân Thẩm Vân Dao.

Điều bà để tâm chỉ là bát tự mang mệnh phượng lâm thiên hạ.

Đúng lúc Tiêu Cảnh Hằng cũng đã đổi lòng.

Hai mẹ con bàn bạc xong, liền quyết định thay người đính hôn.

Đối với Thẩm Vân Dao, đó chẳng khác nào trời sập.

Nhưng đối với cha…

Chỉ cần một người con gái trong phủ có thể trở thành Vương phi, người ấy là ai hoàn toàn không quan trọng.

Tạ Lâm đứng bên cạnh nghe rõ ý tứ trong lời nói, vội bước đến trước mặt cha.

“Nhạc phụ đại nhân, hôn sự giữa ta và nhị muội muội đã được hai nhà quyết định.”

“Người sao có thể đem cùng một nữ nhi gả cho hai nhà?”

Cha không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.

Tiêu Sở Hằng lại hừ lạnh, chủ động chen vào.

“Tạ đại nhân, bổn vương đã xem qua hôn thư phủ Hầu đưa tới.”

“Bên trên chỉ viết người được cưới là cô nương nhà họ Thẩm, không hề ghi rõ tên ai.”

“Vậy chuyện này rất dễ giải quyết.”

“Tri Vi gả cho bổn vương, còn ngươi cưới Thẩm Vân Dao.”

“Nhà họ Tạ đã từng cưới một đích nữ ruột thịt của phủ Thừa tướng, lại không biết trân trọng nàng ấy.”

“Bây giờ lấy tư cách gì đòi thêm một người nữa?”

“Huống chi Tạ đại nhân đã góa vợ.”

“Dù thế nào cũng không thể sạch sẽ bằng bổn vương chưa từng thành thân.”

Thẩm Vân Dao vốn đã ôm đầy tức giận, nghe đến đó liền nhổ mạnh một ngụm.

“Ta nhổ vào!”

“Năm ta vừa cập kê, chính huynh đã dụ dỗ ta cùng huynh…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Đôi mắt nàng ta ngập nước, chất chứa vô số oan ức.

“Tiêu Cảnh Hằng, huynh còn có mặt mũi tự nhận mình sạch sẽ sao?”

Tạ Lâm lập tức nắm lấy cơ hội châm chọc.

“Hằng Vương điện hạ đã nghe rõ chưa?”

“Người ta từ lâu đã trao thân cho ngài.”

“Điện hạ đương nhiên phải chịu trách nhiệm.”

“Nhà họ Tạ ta tuyệt đối không thể đón một nữ t.ử đã mất trong sạch vào cửa!”

Hai người cứ thế tranh cãi ngay trước cổng phủ.

Thẩm Vân Dao bị đẩy qua đẩy lại như một món đồ không ai muốn nhận, vừa xấu hổ vừa phẫn nộ.

Cuối cùng nàng ta túm lấy ta, dùng sức đẩy ra trước mặt mọi người.

“Nàng ta cũng chẳng trong sạch hơn ta!”

“Ta từng nghe nàng ta cùng nha đầu c.h.ế.t tiệt Xuân Đào nói chuyện riêng trong phòng.”

“Bọn họ nhắc đến những chuyện nàng ta làm với phu quân.”

“Đúng là không biết liêm sỉ!”

“Hôm nay ta dám dùng tính mạng mình bảo đảm, nàng ta tuyệt đối không còn là xử nữ.”

“Nếu các người không tin, cứ gọi người kiểm tra!”

Thẩm Vân Dao nói vô cùng chắc chắn.

Tiêu Cảnh Hằng cùng Tạ Lâm nghe vậy đều lộ vẻ do dự.

Ta nhìn bọn họ, chỉ khẽ thở dài.

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

“Đâu cần phiền phức như thế.”

“Ta từ đầu đến cuối chưa từng phủ nhận.”

“Ta đã nói rất nhiều lần rằng mình đã thành thân.”

“Phu quân ta chuyện gì cũng muốn tranh hơn thua, ngay cả khi ở trên giường…”

Ta còn chưa nói hết, trong chiếc xe ngựa quen thuộc ở phía sau đã vang lên một tiếng ho khẽ.

Vị phu quân vô cùng quấn người của ta…

Hoài Sở Vương đến từ nước láng giềng giàu mạnh nhất, cũng là vị Thái t.ử thẳng thắn, hiếu thắng nhất thiên hạ…

Bùi Lăng Tiêu chậm rãi bước xuống xe, đi thẳng đến bên ta.

Khuôn mặt chàng đỏ rực như vừa bị lửa hun.

“Phu nhân, trước mặt đông người nên cẩn thận lời nói.”

Miệng tuy nhắc nhở như vậy…

Nhưng việc đầu tiên chàng làm lại là đưa tay nắm thật c.h.ặ.t lấy tay ta.

Ta quả thật đã nói từ lâu rằng mình có phu quân.

Người ta lấy chính là Thái t.ử Hoài Sở.

Từ nhỏ, ta theo dưỡng mẫu đi khắp nơi buôn bán, cũng từng đặt chân đến rất nhiều quốc gia.

Trong số tất cả nam nhân từng gặp, Bùi Lăng Tiêu là người có dung mạo xuất chúng nhất.

Ngay lần đầu trông thấy chàng, trong đầu ta đã nảy ra một ý nghĩ.

Một nam nhân đẹp đến vậy…

Nếu không thể đem về đặt trên giường của mình, quả thật quá đáng tiếc.

Thế nhưng dù là sơn hào hải vị, ăn quá nhiều cũng có lúc không thể tiêu hóa nổi.

Bởi vậy ta mới mượn danh giúp dưỡng mẫu kiểm tra chuyện làm ăn, tạm chạy ra ngoài để thở vài ngày.

Không ngờ trên đường lại gặp thiên tai.

Càng không ngờ ta sẽ gặp được trưởng tỷ.