Hồi Phủ Đòi Kiếp Công Bằng

Chương 10

 

“Lựa chọn thế nào tùy tam tiểu thư quyết định.”

“Chỉ có một điều điện hạ đặc biệt căn dặn.”

“Người tuyệt đối không được trút giận lên Vương phi tương lai.”

Toàn thân Thẩm Vân Dao run lên dữ dội.

Nàng ta nhìn cung nhân, rồi lại quay sang nhìn ta như muốn xé nát người trước mắt.

“Tô Tri Vi, ngươi đã quyến rũ Hằng ca phải không?”

“Ngươi dùng cách gì?”

“Ngươi bắt đầu từ bao giờ?”

“Rốt cuộc ngươi đã cho Vương gia uống thứ mê hồn d.ư.ợ.c nào?”

Ta thản nhiên đứng nhìn nàng ta nổi điên.

“Thẩm Vân Dao, ngươi nói ngược rồi.”

“Không phải ta quyến rũ Hằng Vương của ngươi.”

“Là hắn chủ động đến quyến rũ ta.”

“Thấy ngươi liên tục từ chối dẫn ta dự tiệc, hắn liền âm thầm đến tìm.”

Ta bắt chước dáng vẻ thường ngày của Tiêu Cảnh Hằng, hơi nâng cằm, dùng quạt gõ nhịp vào lòng bàn tay, trông chẳng khác nào một công t.ử ăn chơi.

“Hảo một Thẩm nhị cô nương.”

“Ngay cả lời mời của bổn vương cũng dám không đến?”

“Là ngươi nhát gan, hay có người cố ý ngăn cản?”

“Thôi, thôi.”

“Ngươi đã lưu lạc bên ngoài nhiều năm, trở lại phủ khó tránh khỏi bị người khác xem nhẹ.”

“Chuyện thế này một nữ t.ử yếu đuối như ngươi làm sao tự mình xử lý, cuối cùng vẫn phải để bổn vương ra tay.”

“Bổn vương còn nhớ mình nợ ngươi một phần thưởng.”

“Đến sinh thần Thẩm Vân Dao, bổn vương nhất định sẽ bù lại.”

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

 

Bốn mươi gánh sính lễ trước mắt chính là “phần thưởng” Tiêu Cảnh Hằng đã hứa với ta.

Mắt Thẩm Vân Dao lập tức đỏ bừng.

Nàng ta nhào đến muốn lật tung những rương lễ vật kia.

Chỉ tiếc từng chiếc rương đều nặng trĩu, dù dùng hết sức nàng ta cũng chẳng thể lay chuyển.

Không đẩy được sính lễ, nàng ta liền lao thẳng về phía ta.

Cung nhân lập tức bước lên ngăn lại.

Xuân Đào cũng chống hai tay bên hông, kiên quyết đứng chắn trước mặt ta.

“Tam cô nương, người đừng tiếp tục ức h.i.ế.p người khác!”

“Nếu người còn dám động đến cô nương nhà nô tỳ, hôm nay dù phải liều cả tính mạng, nô tỳ cũng không để người được như ý!”

Đây là chuyện Xuân Đào đã muốn làm từ rất lâu.

Chỉ vì trưởng tỷ luôn ngăn cản, nàng ấy mới phải nhẫn nhịn đến tận hôm nay.

Xuân Đào không hề khách sáo, đưa tay đẩy mạnh khiến Thẩm Vân Dao ngã nhào xuống đất.

Thẩm Vân Dao ngồi dưới nền, nghiến răng chỉ thẳng vào ta.

“Hay cho một Tô Tri Vi.”

“Nếu ngươi đã dám cướp thứ thuộc về ta, vậy đừng trách ta từ nay không nể tình!”

Đúng lúc ấy, bên ngoài cửa phủ vang lên tiếng vó ngựa cùng âm thanh xe cộ.

Cha và những người đã vào cung vừa trở về.

Thẩm Vân Dao lập tức bò dậy chạy ra ngoài, dang hai tay chắn ngang đường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng ta đứng giữa phố, gào lên như phát điên.

“Tiêu Cảnh Hằng, Tạ Lâm, các người đừng để hồ ly tinh Tô Tri Vi lừa gạt!”

“Trước khi được đón về phủ, nàng ta đã tư thông với một tên dân phu nơi thôn dã!”

“Nàng ta chỉ là một đôi giày rách bị người dùng qua!”

“Ai còn muốn cưới nàng ta thì chính là rùa đen, là kẻ ngu ngốc nhất thiên hạ!”

Cha là người đầu tiên bước đến.

Lần đầu tiên trong đời, ông ấy thẳng tay đẩy nàng ta sang một bên.

“Con đã phát điên rồi sao?”

“Khách quý đang ở đây, con đứng giữa đường nói những lời điên khùng gì vậy?”

“Lập tức trở về phòng!”

Thẩm Vân Dao vùng khỏi tay cha, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Cha, Hứa Tri Vi muốn cướp mất vị trí Vương phi của con!”

“Không biết nàng ta đã dùng thủ đoạn bẩn thỉu nào, khiến Hằng Vương đem sính lễ vốn thuộc về con tặng hết cho nàng ta!”

Nàng ta sốt ruột giậm chân.

“Nàng ta không chỉ cướp phu quân của con.”

“Nàng ta còn định hủy cả khí vận của nhà họ Thẩm!”

Sắc mặt cha tối sầm.

“Chuyện gì cũng để ngày khác nói.”

“Bây giờ con lập tức trở vào trong!”

Thẩm Vân Dao vẫn không chịu dừng lại.

Cho đến khi cha giơ tay tát mạnh lên mặt nàng ta.

“Đủ rồi!”

“Những năm qua chính ta đã quá dung túng, nuôi con thành bộ dạng ích kỷ như hôm nay!”

“Khi còn nhỏ, chuyện gì con cũng muốn hơn trưởng tỷ một bậc.”

“Chỉ vì phẩm hạnh và tài hoa của nó đều vượt xa con, còn được người đời ca tụng là quý nữ đứng đầu kinh thành, con liền ôm hận trong lòng.”

“Để trút giận, con không tiếc đưa người vào phòng tỷ phu, khiến vợ chồng trưởng tỷ bất hòa, ngay cả tình cảm mẹ con cũng dần rạn nứt!”

“Khi ấy ta chỉ nghĩ con còn nhỏ, chưa từng nghiêm khắc trách phạt dù một lần.”

“Bây giờ nhị tỷ con vừa trở về, chỉ nổi bật hơn con đôi chút, con đã muốn giữa thanh thiên bạch nhật hủy sạch thanh danh của nó sao?”

Cha cưỡng ép kéo nàng ta về phía cửa phủ.

Thẩm Vân Dao lại liều mạng giãy ra.

Nàng ta chạy đến cạnh ngựa Tiêu Cảnh Hằng, đưa tay túm lấy ống quần hắn.

“Hằng ca, chúng ta đã cùng nhau lớn lên.”

“Chúng ta là thanh mai trúc mã nhiều năm mà!”

Tiêu Cảnh Hằng chỉ lạnh nhạt liếc nàng ta, dễ dàng rút chân khỏi đôi tay đang níu kéo.

“Chính vì chúng ta lớn lên như huynh muội, ta mới càng không thể cưới nàng.”

Hắn cúi thấp người nhìn xuống Thẩm Vân Dao.

“Ngày hôm ấy, nàng ném chiếc hoa quan ta chuẩn bị xuống đất.”

“Ngay cả tỷ tỷ ruột thịt nàng cũng không thể dung thứ.”

“Sau này nếu bổn vương có thêm tam thê tứ thiếp, một người như nàng làm chủ mẫu, hậu trạch chẳng phải sẽ không có lấy một ngày bình yên?”

Thẩm Vân Dao đứng c.h.ế.t lặng.

Trong bữa tiệc hôm ấy, nàng ta chỉ lo tranh giành với ta.

Nàng ta một lòng muốn làm Vương phi, xa hơn nữa là trở thành Hoàng hậu.