Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 42: Cuối cùng thì quả trứng này là của ai?

Trứng của cậu ta? Không liên quan gì tới hắn?

Tần Triều ngồi trên sofa nhìn hai tin nhắn này, mới tan học hơn nửa tiếng thôi, con nhộng tằm này sao lại chắc chắn quả trứng đó là của cậu ta rồi?

Còn nói không liên quan gì tới hắn, trả trứng lại cho cậu ta à?

Tần Triều tức đến bật cười, không có hắn thì làm gì có trứng?

Trứng có phải trứng tốt hay không thì chưa nói, nhưng quả trứng này chắc chắn có một phần của hắn.

"Tiểu Triều, con có ý kiến gì sao?"

Tần Triều vừa ngước mắt lên đã đối diện với ánh nhìn của Tần Hàn Nghĩa ngồi đối diện, mà quả trứng bên cạnh Tần Hàn Nghĩa đang cầm thìa ăn tiramisu, từng thìa đầy từng thìa đầy đút vào miệng, ăn đến dính đầy miệng.

Người có chút chủ nghĩa hoàn mỹ như Tần Hàn Nghĩa vậy mà chẳng nói gì, còn lấy khăn giấy lau miệng cho nó, khiến Tần Thư Văn ở bên cạnh nhìn đến mức ánh mắt cũng tối sầm lại.

Đúng vậy, kết quả giám định ông cháu đã có rồi, không chỉ giám định ông cháu, Tần Thư Văn còn làm giám định cha con với quả trứng này, đương nhiên không có quan hệ cha con, nhưng quan hệ ông cháu và quan hệ chú cháu lại là thật.

Nói cách khác, quả trứng này thật sự là đứa cháu trai có quan hệ huyết thống với hắn ta.

"Con không có ý kiến." Tần Triều nhún vai, "Trong nhà thêm một người, rất tốt mà."

Lúc này biểu cảm của Tần Hàn Nghĩa mới dịu đi đôi chút, nói với quả trứng bên cạnh: "Đây là chú út của cháu."

Quả trứng liếc hắn một cái, ngẩng cái đầu nhỏ lên: "Hừ." Đồ cha tồi.

Tần Hàn Nghĩa vậy mà cười vỗ vỗ đầu nó: "Không được vô lễ."

Tần Triều nhìn đến ngây người, cậu quý tử nhà giàu bị thất lạc mười bảy năm rồi mới tìm về như hắn còn chưa từng được đối đãi như vậy đâu, quả trứng này yểm bùa lên lão Tần rồi à?

Diệp Tiếu ngồi bên cạnh Tần Triều, nhỏ giọng nói: "Cha con chắc chắn thấy có lỗi với bà nội của đứa bé này." Trực giác của phụ nữ, thậm chí có khả năng là năm đó không có được, cho nên bây giờ mới thành cái bộ dạng này.

Trong lòng Diệp Tiếu có chút không thoải mái, Tần Hàn Nghĩa có bao nhiêu đời vợ trước có bao nhiêu đứa con bà đều chẳng để tâm, cho dù ông ta dẫn một đứa con riêng về thì cũng chỉ chia bớt chút tài sản ra ngoài thôi, nhưng dẫn về một đứa nhóc con... là muốn gọi bà là bà nội đó...

Nói ra mất mặt chết đi được.

"Sau này cháu sẽ sống cùng ông nội, nghe lời bà nội nhé." Tần Hàn Nghĩa dịu giọng nói với quả trứng bên cạnh.

Bà nội.

Một nhát kiếm xuyên tim, Diệp Tiếu muốn khóc mà không ra nước mắt.

"Ông nội sẽ nhanh chóng làm thủ tục cho cháu, để cháu tới trường đi học."

"Vâng ạ, cảm ơn ông nội." Quả trứng đó nhe răng cười với Tần Hàn Nghĩa, đôi mắt sáng ngời cong cong, một gương mặt tinh xảo không có bất kỳ khuyết điểm nào như thế này, rất khó có ai có thể chống đỡ được.

Tần Hàn Nghĩa vỗ vỗ đầu nó: "Có gì cần thì cứ nói với bà nội."

"Vâng ạ." Bạn học Tần Yêu Ông đi tới, đặt mông chen vào giữa Tần Triều và Diệp Tiếu, ôm cánh tay Diệp Tiếu bắt đầu làm nũng, "Bà nội ơi bà đẹp quá, nhìn bà chỉ như hơn hai mươi tuổi thôi, còn trẻ hơn cả chú út của cháu nữa."

Tần Triều bị chen ra ngoài, cạn lời trợn trắng mắt.

Diệp Tiếu: "..." Mặc dù nó gọi bà là bà nội, nhưng cái miệng nó ngọt, còn biết khen người khác nữa...

Bạn học Tần Yêu Ông lại nói: "Các bà nội của cháu đều rất xinh đẹp."

Một câu nói cũng không biết đã gợi lên tâm sự nào của Tần Hàn Nghĩa, trên gương mặt luôn nghiêm túc ấy hiện lên rất nhiều dịu dàng: "Đúng vậy, bà nội cháu quả thật rất xinh đẹp."

Tần Triều: "..."

Lúc con người cạn lời thì thật sự là cạn lời.

Nhưng Tần Triều lại hiểu ra một chuyện, trước đó hắn còn thắc mắc Tần Hàn Nghĩa đã hơn bảy mươi tuổi rồi, sao cô con gái lớn nhất Tần Thư Duyệt mới chỉ hơn ba mươi tuổi, hóa ra trước đây còn có những người vợ chưa kết hôn.

Bữa trưa, Tần Triều càng được chứng kiến một màn phân biệt đối xử của Tần Hàn Nghĩa.

Trước kia mọi người trên bàn ăn đều không mấy khi nói chuyện, ăn cơm cũng không phát ra tiếng động, trừ khi cần thiết, không ai mở miệng, còn quả trứng này...

"Oa, nhiều món ngon quá, trước đây cháu chưa từng ăn, món ngon nhất cháu từng ăn là mì ăn liền với xúc xích."

"Oa, đây là tôm hùm lớn đó hả."

"Trời ơi, cái này là gì vậy, con cá to quá."

"Oa, trên này còn có hoa nữa, hoa này ăn được không? Ông nội ăn đi."

"Ông nội không ăn." Tần Hàn Nghĩa thở dài, "Trước đây các cháu chắc chắn đã chịu rất nhiều khổ cực." Hỏi đứa nhỏ bà nội và cha ở đâu, nó cũng không nói ra được, chỉ có thể để ông tự đi điều tra.

Quả trứng đó vừa ngồi xuống bàn ăn đã trực tiếp đưa tay cầm con tôm hùm lớn đặt trước mặt Tần Hàn Nghĩa: "Cái này là ngon nhất, cho ông nội ăn." Sau đó lại đưa tay cầm một con cua lớn đặt trước mặt Diệp Tiếu: "Cái này cho bà nội."

Lại chộp lấy một con cua khác đặt trước mặt Tần Triều: "Cháu muốn ăn, chú giúp cháu bóc ra."

Tần Triều: "..."

Tao nhét thẳng vào miệng mày luôn bây giờ.

Trên bàn có dụng cụ ăn cua, Tần Triều thấy phiền phức, trực tiếp bật mai cua lên, nói với quả trứng đó: "Há miệng."

"A——" Quả trứng đó ngửa cái đầu nhỏ lên há to miệng, Tần Triều dùng đũa gạt gạch cua vào miệng nó.

"Oa, ngon quá."

Tần Hàn Nghĩa bảo người giúp việc lấy thịt tôm hùm ra, rồi cũng đặt hết trước mặt bạn học Tần Yêu Ông.

Nhìn Tần Yêu Ông ăn đến hai má phồng lên, Tần Hàn Nghĩa cười cười: "Ông đang nghĩ đổi tên cho cháu."

"Không muốn." Tần Yêu Ông lắc đầu, trên khuôn mặt nhỏ đầy vẻ kháng cự, "Cháu cứ tên này thôi, cháu yêu ông nội."

"..." Tần Thư Văn vẫn luôn ăn không vô, gần như thành người vô hình, không nhịn được giật giật khóe miệng, kiểu nịnh nọt trắng trợn thế này mà cha bọn ta không nhận ra sao?

Người nịnh nọt cũng có phân chia đẳng cấp, kiểu nịnh nọt này sẽ bị giới nịnh nọt cười nhạo đó.

"Đây không phải là tên." Tần Hàn Nghĩa xoa đầu nó, "Ông nội nhất định sẽ đặt cho cháu một cái tên hay nhất."

Tần Thư Văn nghe vậy, bàn tay cầm đũa siết chặt lại, lúc Tần Triều trở về, Tần Hàn Nghĩa còn chưa từng nói sẽ đổi tên cho hắn.

Tần Triều nhướng mày, đặt tên? Người ta họ Vân mà, đến lượt cha đặt tên chắc.

Phòng của bạn học Tần Yêu Ông theo yêu cầu của nó được sắp xếp ngay bên cạnh phòng ngủ của Tần Triều, Diệp Tiếu không vui, lão Tần còn chưa từng để tâm tới Tần Triều như thế, dựa vào đâu chứ.

Nhưng còn chưa đợi Diệp Tiếu lên tiếng, đã thấy đứa nhỏ đó vẫy vẫy tay với Tần Triều, con trai bà liền ngồi xổm xuống cõng người ta lên lầu.

Diệp Tiếu: "???"

Tần Thư Văn: "???"

Tên Tần Triều này định bám vào đứa cháu này để thăng tiến à?

Trước đây đúng là hắn ta đã xem thường cậu em trai này của mình rồi.

Tần Triều cõng người lên lầu, quả trứng ghé bên tai hắn nhỏ giọng nói: "Cha ơi, con lợi hại không?"

"Lợi hại." Tâm trạng Tần Triều lúc này có hơi phức tạp, Vân Trì nói quả trứng này là trứng của cậu, mà báo cáo giám định lại chứng minh quả trứng này thật sự là con trai hắn.

Cho nên quả trứng này thật sự chính là huyết mạch của hắn và Vân Trì.

Tình cảm của con người thật phức tạp, trước đây hắn vẫn luôn nghĩ tới chuyện ném quả trứng này vào trong núi sâu, nhưng bây giờ hắn vậy mà lại nảy sinh rất nhiều... tình cha con đối với nó.

Ôi mẹ nó, hoang đường thật.

Đẩy cửa phòng ngủ của bạn học Tần Yêu Ông ra, Tần Triều lại một lần nữa chấn động, cả phòng đều là đồ chơi và đồ ăn vặt, nhiều tới mức giống như đã dọn sạch một siêu thị vậy.

"Đây đều là con nịnh nọt đổi lấy đó." Tần Yêu Ông trượt từ trên người hắn xuống, khuôn mặt nhỏ đầy vẻ đắc ý, "Có đống này rồi, ít nhất ngày mai con sẽ không chết đói."

Tần Triều: "..."

Xé một gói khoai tây chiên, đứa nhỏ ngã vật xuống giường, vừa ăn vừa ngáp: "Cha ơi, kể chuyện dỗ con ngủ đi, đói quá, khi nào con mới được ăn no đây?"

Tần Triều: "..."

Tần Triều đi tới ngồi bên giường, đưa tay vỗ vỗ lưng nó, hạ thấp giọng nói: "Trứng à, cha con có một vấn đề muốn hỏi con."

"Hỏi đi."

"Trước đây con nói mẹ con, à không, chính là người cha còn lại của con, giống hệt con đúng không?"

"Đương nhiên."

"Vậy nên, con không phải là người... người đó cũng không phải là người sao?"

Quả trứng liếc hắn một cái: "Con cũng không chắc."

Tần Triều thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn đường xoay chuyển.

Quả trứng lại nói: "Con không phải người thì đã xác định rồi, cho nên giữa hai người cha của con chắc chắn có một người không phải người, cha là người sao?"

Tần Triều: "..." Hắn có bị chửi không vậy?

"Nếu cha là người thì người đó không phải người, nếu cha không phải người thì người đó là người, cha tự chọn đi." Quả trứng trở mình nằm ngửa trên giường, nhắm mắt há miệng ra, "Đút con thêm hai miếng nữa, a——" Ăn cơm mệt quá, cả ngày cái miệng không ngừng nghỉ, má cũng đau rồi.

Có điều, làm cháu nội đúng là thoải mái hơn làm con trai, nhìn xem, ngay cả phòng lớn nó cũng có rồi.

Đồ cha tồi đúng là quá yếu.

"Đừng ngủ nữa, dẫn con đi tìm người cha còn lại của con." Tần Triều vỗ một cái lên mông nó.

"Thật hả?" Quả trứng lập tức bật dậy, đôi mắt lấp lánh.

"Đi."

Tần Triều gửi cho Vân Trì một tin nhắn: Cậu ở đâu, bàn giao trứng.

Vân Trì nhìn thấy tin nhắn liền trả lời ngay: Tới nhà tôi.

"Cha định đưa con về à?" Quả trứng nhìn Tần Triều, "Có phải con không cần ở đây làm cháu nội nữa rồi không?"

Tần Triều cong môi cười: "Vậy phải xem ý của người cha thân yêu của con rồi."

Tần Yêu Ông nhét đầy một ba lô đồ ăn ngon, sau đó lén lén lút lút đi theo Tần Triều ra khỏi biệt thự.

Vân Trì gửi địa chỉ cho Tần Triều, Tần Triều quen thuộc phố trung học bên này vô cùng, trực tiếp bắt xe tới cổng khu dân cư, sau đó tìm được tòa nhà rồi dẫn quả trứng lên lầu.

Vân Trì đứng ở cửa, quả trứng vừa rẽ lên lầu, nhìn thấy Vân Trì liền sáng rực mắt lên, lớn tiếng hét một câu: "Cha yêu ơi——"

Sau đó bị Tần Triều lập tức bịt miệng lại, tổ tông ơi, nhỏ tiếng một chút được không, sợ người khác không nghe thấy hay sao?

Quả trứng bị Tần Triều bịt miệng xách vào trong, Vân Trì đóng cửa lại, quay đầu nhìn hai người bọn họ.

Tần Triều nhìn một vòng, trong nhà không có ai, chỉ có bọn họ một! nhà! ba! người!

Vân Trì nhìn quả trứng, quả trứng cũng nhìn cậu, hai người bốn mắt nhìn nhau, trong mắt đều mang theo vẻ tò mò đánh giá đối phương.

Hôm qua đã gặp một lần nhưng chưa nhìn kỹ.

"Con chính là... Vân Đản Đản à?" Vân Trì hơi nhíu mày, nhìn cũng chẳng giống cậu mà.

"Con tên là Vân Đản Đản à?" Quả trứng cũng nhíu mày, "Nhà ai tử tế lại đặt tên là Đản chứ?"

Tần Triều ngồi xuống sofa, bắt chéo chân đung đưa: "Ở quê còn có người tên Cẩu Đản nữa kìa, với lại chẳng phải chính con cũng tự đặt tên là Tần Yêu Ông sao?" Chẳng ai cười ai được đâu, hai người y chang nhau.

"Tần Yêu Ông?" Vân Trì nhíu mày sâu hơn, quả trứng này gu thẩm mỹ không tốt, không giống cậu.

Vân Đản Đản tiến lên một bước, nghiêng đầu chất vấn cậu: "Sao nhìn thấy con mà cha không vui?"

Vân Trì: "Cha chưa tìm được lý do để vui, nhưng cha cũng không không vui."

Vân Đản Đản chấn động: "Sao cha lại như vậy chứ, uổng công con còn nhớ cha nữa." Phản ứng này còn chẳng bằng đồ cha tồi kia.

Tần Triều chống cằm nhìn một lớn một nhỏ hai "người".

Vân Trì thật sự rất đẹp, nhưng cậu và quả trứng đó không giống nhau, thật ra quả trứng không giống ai cả, nhưng hai người có một điểm chung, chính là nhìn qua đều hoàn mỹ không tì vết.

Trước đây Tần Triều thường xuyên lén chê sau lưng rằng Vân Trì đẹp đến mức giống người giả.

Còn bây giờ thì...

Phá án rồi.

Hai AI.

Có điều, con nhộng tằm này có mùi người máy nặng hơn một chút, còn quả trứng thì lại rất giống người.

Cũng đúng thôi, dù sao quả trứng cũng đã được hắn là con người pha loãng rồi.

Tần Triều chậc một tiếng, ngủ với AI, sinh ra một AI con, thử hỏi trên thế giới này còn ai trâu bò hơn hắn nữa?

"Vậy cha có muốn con không?"

"Đương nhiên là muốn, con là trứng của cha."

"Vậy cha ôm con đi."

Vân Đản Đản dang hai tay về phía cậu, Vân Trì khựng lại một chút rồi bước tới ôm quả trứng vào lòng.

Quả trứng lại được dỗ dành vui vẻ, chụt một cái hôn lên mặt Vân Trì, ôm lấy cổ cậu.

Tần Triều nhìn đến ê răng, không nhịn được hừ một tiếng, cũng không biết là ê răng vì quả trứng chưa từng hôn hắn hay ê răng vì con nhộng tằm chưa từng ôm hắn.

"Cảm ơn cậu." Vân Trì quay đầu nói lời cảm ơn với Tần Triều, trong chuyện này Tần Triều hoàn toàn là tai bay vạ gió, bây giờ cậu đã hiểu rõ thân phận của mình, phải nghĩ cách đá Tần Triều ra khỏi trò chơi này, không thể để hắn vô duyên vô cớ tiếp tục chịu khổ chịu mệt nữa, như vậy không đạo đức.

Tần Triều cong môi cười đầy thâm ý nhìn cậu: "Vậy ý cậu là để lại quả trứng, bảo tôi đi đúng không?"

"Nó là con trai tôi." Vân Trì suy nghĩ một chút, "Tôi không biết phải nói thế nào, nhưng sau này tôi sẽ cho cậu một lời giải thích." Cậu phải nghiên cứu cái Bàn Tay Vàng đó một chút, nếu Bàn Tay Vàng có thể làm ra quả trứng thì chắc cũng có thể khiến người ta mất trí nhớ, loại bí mật này vốn dĩ Tần Triều không nên biết.

Tần Triều lại dễ nói chuyện vô cùng, gật đầu: "Được, tôi hiểu rồi, nhưng trước khi đi tôi phải dặn cậu vài chuyện."

"Được, cậu nói đi."

Tần Triều đung đưa chân: "Vị bạn học Tần Yêu Ông này, cũng chính là bạn học Vân Đản Đản, hình như làm người chưa được hoàn chỉnh lắm."

"Ý cậu là gì?" Vân Trì quay người đánh giá Vân Đản Đản, "Thiếu tay hay thiếu chân à?" Trứng lỗi? Không thể nào?

"..." Tần Triều ho khan một tiếng, "Nói linh tinh gì vậy, ý tôi là con trai cậu cần ăn rất nhiều, tôi tính rồi, một ngày sơ sơ cũng phải tốn vài nghìn tệ, nếu không có thể sẽ chết đói, cậu biết chuyện gì xảy ra không?"

Vân Trì há hốc miệng.

Vài nghìn tệ?

Vân Trì quay đầu nhìn Vân Đản Đản: "Thật vậy sao?" Trong quả trứng của con nuôi voi à?

"Đúng vậy." Quả trứng đó đã đi tới bên bàn ăn, ăn những chiếc bánh đậu đỏ trên bàn, hai miếng một cái, bốn cái bánh đậu đỏ còn lại từ bữa trưa chớp mắt đã hết sạch, "Con không ăn là sẽ khó chịu, cả người không có sức, chỉ cần không ngủ là phải ăn."

Vân Trì: "..." Quả nhiên là một quả trứng voi.

"Cha ơi, khi nào cha mới vá lại hoàn chỉnh cho con được?" Vân Đản Đản lại hỏi.

Yết hầu Vân Trì khẽ động, tạm thời hình như vẫn chưa được.

Tần Triều đứng dậy, chỉnh lại quần áo: "Nếu đã bàn giao trứng xong rồi thì tôi đi trước đây, tạm biệt." Nói xong liền cất bước đi về phía cửa.

Một

Hai

Ba

Bốn——

Quả nhiên cánh tay bị người ta giữ lại.

Tần Triều quay đầu, mặt không cảm xúc: "Làm gì?"

Vân Trì kéo Vân Đản Đản nhét tới trước mặt hắn: "Đừng quên trứng của cậu."

"Trứng của tôi?" Tần Triều cười khẩy một tiếng, đẩy quả trứng trở lại, "Trứng của cậu."

"Trứng của cậu."

"Trứng của cậu."

"Cũng là trứng của cậu." Vân Trì lại đẩy nó về.

"Không, là trứng của cậu." Tần Triều đẩy trở lại.

"Trứng của cậu."

"Trứng của cậu."

"Của cậu."

"Của cậu."

......

Bạn học Vân Đản Đản bị đẩy qua đẩy lại, thế mà lại luyện thành tuyệt thế võ công Lăng Ba Vi Bộ giữa hai ông cha.

"Của chúng ta." Vân Trì giữ lấy cái đầu sắp choáng váng của Vân Đản Đản, nhìn Tần Triều, nhấn mạnh từng chữ, "Trứng của chúng ta."

Tần Triều nhướng mày: "Trứng của ai?"

"Của chúng ta mà." Vân Trì nắm lấy tay hắn đặt lên cái đầu bảy màu của Vân Đản Đản, vẻ mặt chân thành, "Không có cậu thì làm gì có trứng, Tần Triều, đây là trứng của chúng ta."

Tần Triều tức đến bật cười.

Vân Trì cũng đặt tay mình lên trên, nắm lấy tay hắn: "Tần Triều, trứng đã sinh ra rồi, nhét ngược lại không được nữa đâu, cho nên cậu phải chịu trách nhiệm đó."

Đầu lưỡi Tần Triều chống vào má, khá lắm, bàn tính của con người máy nhỏ này bắn thẳng vào mặt hắn rồi.

Mặc dù hắn có bộ lọc với Vân Trì, nhưng con nhộng tằm này thật sự quá rõ ràng.

"Hai người có từng nghĩ tới cảm nhận của quả trứng không?" Vân Đản Đản bị đè đầu u uất lên tiếng.

Vân Trì cúi đầu nhìn nó: "Con cái của loài người đều không có nhân quyền, nhập gia tùy tục đi, ngậm miệng."

Vân Đản Đản: "..."

Tần Triều: "..."

Vân Đản Đản gạt tay hai người ra, lùi về sau một bước, nhìn hai ông cha vô liêm sỉ vừa vô dụng kia, nặng nề hừ một tiếng, nhấn mạnh từng chữ: "Con tên là Tần - Yêu - Ông." Nó vẫn nên đi làm cháu nội thôi, con đường làm con trai thực sự quá khó đi rồi.

Vân Trì vỗ tay: "Tên hay lắm, đúng là quả trứng tôi sinh ra." Cậu vẫn còn quá bảo thủ rồi, lẽ ra nó nên tên là Vân Yêu Cha mới đúng.

Tần Triều: "..."

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn