Học Thần Tấu Hài, Online Nuôi Chết Tôi

Chương 41: Quả trứng đó đúng là của tôi.

Con người sao có thể mặt dày đến mức này được?

Cổ họng Tần Triều không ngừng nuốt nước bọt, chuyện này chuyện này chuyện này... chuyện này... chuyện này... hợp lý sao?

Vân Trì quan sát hắn, thấy hắn không nói gì thì nhíu mày: "Cậu không mơ thấy à?"

Lẽ nào quả trứng đó chỉ là trùng hợp?

"Cậu cậu cậu..." Tần Triều lại nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi sau lưng cũng túa ra rồi, hắn rút tay mình khỏi tay Vân Trì, đỏ bừng cả khuôn mặt như con cua luộc nhìn Vân Trì, "Cậu cậu cậu cũng mơ thấy à?"

Cũng.

Vân Trì ngồi trở lại.

Không phải trùng hợp.

Cậu có chút manh mối rồi.

"Làm thế nào vậy?" Vân Trì lại hỏi.

Giờ nhớ lại, khoảng thời gian cậu nằm mơ chính là những ngày để Ngu Mỹ Nhân động phòng, nếu Tần Triều cũng nằm mơ vào thời gian đó thì khớp rồi, chính cái điện thoại kia đang thao túng tất cả.

"Cái gì cơ?" Tần Triều bật người đứng phắt dậy, ghế đổ xuống đất phát ra tiếng động cực lớn, các bạn học trong lớp đều quay đầu nhìn sang.

Tay Tần Triều chỉ vào Vân Trì còn run lên.

Cậu ấy sao dám chứ, sao dám!!!

"Này, Tần Triều, không được đánh bảo bối lớn của lão Vương nhà chúng ta đâu nhé, cậu đánh cậu ấy là lão Vương xử chết cậu đấy."

"Cảm ơn nhé, cậu ấy sẽ không đánh tôi đâu." Vân Trì đứng dậy dựng ghế lên rồi ấn Tần Triều đang kích động ngồi xuống, còn đưa tay vỗ vỗ ngực hắn định dỗ dành, kết quả bị Tần Triều túm tay hất ra, hắn thật sự xem thường cái kén tằm này rồi, nhộng nhỏ vàng hoe không biết xấu hổ.

"Ý tôi là chuyện này xảy ra khi nào, xảy ra như thế nào." Vân Trì cười với hắn, "Đừng kích động."

Đừng kích động???

Nói ra những lời đó thì sao có thể không khiến người ta kích động cho được?

Tần Triều nghiến răng: "Còn xảy ra thế nào nữa, nằm mơ một giấc là xảy ra thôi, khi nào à, là khoảng thời gian trước đó, lúc tôi dẫn cậu đi tham gia tiệc gia đình ấy."

Khớp rồi!!!

"Chỉ mơ thấy một lần?" Vân Trì giơ một ngón tay lên, rồi xòe năm ngón tay ra, "Hay là rất nhiều lần?"

Tần Triều nhìn Vân Trì, hắn có thể cảm nhận được lúc này mình giống như đang ngồi trên miệng núi lửa bị nung nướng, toàn thân sắp chín rồi, tim cũng đập thình thịch liên hồi, nhưng!!!

Người đối diện chớp đôi mắt to vừa vô tội vừa đơn thuần lại đẹp đẽ kia, trong mắt chỉ có sự tò mò tìm hiểu, hoàn toàn không hề xấu hổ.

Cậu thậm chí còn dùng giọng điệu thảo luận cách giải phương trình để hỏi hắn vấn đề trong mơ đã bị làm như thế nào.

Cơn nóng trên người Tần Triều dần dần hạ xuống, cậu ấy không biết "biết xấu hổ" là gì sao?

"Rất nhiều lần." Tần Triều nhìn chằm chằm cậu, "Tôi không phải muốn ép buộc cậu, tôi là..." Thân bất do kỷ.

"Tôi biết." Vân Trì gật đầu, "Đương nhiên cậu không ép buộc tôi."

Tôi thông minh dũng cảm như vậy, sao có thể bị người khác ép buộc được.

"Cậu..." Núi lửa dưới mông Tần Triều lại bùng cháy lần nữa, ý của cái kén tằm này là đôi bên tình nguyện đúng không? Cậu ấy không đỏ mặt chỉ vì da trời sinh trắng quá thôi đúng không?

Đúng vậy, chính là như vậy.

"Được rồi, tôi đại khái đều biết rồi." Vân Trì trực tiếp đứng dậy bỏ đi.

Cậu đại khái đã biết chuyện gì xảy ra trên người Tần Triều rồi.

Tần Triều: "???"

Vậy là đi luôn hả?

???

Một hơi nghẹn trong cổ họng Tần Triều, suýt nữa tự làm mình nghẹt chết.

Lúc Vân Trì trở về chỗ ngồi thì đúng lúc chuông vào học vang lên, giáo viên tiếng Anh bước vào, trực tiếp gọi tên Vân Trì: "Vân Trì lên đây giảng đề thi tháng đi."

Vân Trì liền bước lên bục giảng, bình tĩnh bắt đầu giảng đề.

Sinh ra một quả trứng? Sinh với Tần Triều một quả trứng?

Tất cả tránh sang một bên cho tôi, không có gì quan trọng hơn học tập cả, cậu là người muốn làm thủ khoa, không có gì có thể ngăn cản cậu, trứng cũng không được.

Tần Triều ngồi đó nhìn đôi môi đóng mở của Vân Trì trên bục giảng, đầu óc mơ mơ hồ hồ.

Đệt!!!

Thích một người là muốn đánh người đó sao?

Bây giờ hắn thật sự rất muốn dạy dỗ cái kén tằm này một trận, con người sao có thể... không đúng, quả trứng đó từng nói mẹ nó và nó đến từ cùng một nơi.

!!!!

Đệt mẹ!!!

Tần Triều đột nhiên ngồi thẳng người dậy, mắt trợn to trong nháy mắt, không phải chứ...

Chuyện này cũng quá vô lý rồi...

Không đâu.

Nhất định không đâu.

Tần Triều từ chối nghĩ tới khả năng này, là vấn đề của quả trứng đó, không phải vấn đề của kén tằm.

Đúng vậy, là quả trứng đó khống chế hắn và Vân Trì, quả trứng đó có thể nói dối, dù sao nó còn tự xưng là Tần Ái Gia mà, chuyện gì chẳng làm được.

Trước đó nó nói là mẹ, sau lại nói là cha, rốt cuộc có phải con của hai người bọn họ hay không, bản thân chuyện này vốn đã đáng nghi rồi, đúng, có thể là giả.

Đúng, chính là như vậy, hắn không thể bị quả trứng đó lừa được.

Hơn nữa vừa rồi hắn chỉ lo bị tra hỏi, còn chưa kịp hỏi Vân Trì chuyện nằm mơ là thế nào nữa.

Chuyện còn chưa làm rõ thì không thể vội vàng kết luận.

Chuông tan học vừa vang lên, giáo viên tiếng Anh vừa bước ra khỏi lớp, Tần Triều vừa đứng dậy định đi tìm Vân Trì, nhưng lại không nhanh bằng Vân Trì, Vân Trì vèo một cái đã chạy ra ngoài.

Tần Triều: "???"

Cậu ta vội cái gì chứ? Còn có chuyện gì gấp hơn chuyện nằm mơ bị làm à?

Tần Triều đi theo ra ngoài, liền nhìn thấy Vân Trì đang nằm bò trên cửa sổ lớp ba, thò đầu vào nói chuyện với Trần Hủ.

Tần Triều cảm thấy một trận bực bội, cái kén tằm này quan tâm Trần Hủ quá mức rồi đấy chứ, tối qua cũng vì cậu nhắn tin trước bảo hắn đối xử tốt với Trần Hủ một chút nên mới dẫn tới thảm án gọi cha.

Tần Triều đứng bên lan can, âm u nhìn hai người.

Vân Trì không phát hiện ra người ở cách đó không xa, chỉ ánh mắt sáng rực nhìn Trần Hủ: "Trần Khỉ Đột, cậu đói không?"

"Bây giờ không đói." Sắc mặt Trần Hủ tái nhợt, "Tôi lại sốt rồi, ăn không nổi."

"Sốt à?"

"Ừ." Trần Hủ chống cằm, hai mắt vô thần, "Toàn thân không có sức, miệng khô lưỡi khô."

"Vậy cậu có muốn ăn gì không?"

"Không muốn." Trần Hủ lắc đầu, "Hiện giờ đang ở trạng thái buồn nôn muốn ói."

Vân Trì hơi nhíu mày.

Có vẻ triệu chứng của Trần Hủ và cậu không giống nhau lắm, lúc cậu đói thì hận không thể ăn sống một con bò, còn Trần Hủ dường như thật sự là vì bị bệnh.

Lẽ nào thật sự không phải Trần Hủ?

"Vậy cậu uống nhiều nước nóng đi."

Vân Trì vừa quay đầu lại đã nhìn thấy Tần Triều đứng đó, còn bị dọa nhảy dựng lên: "Cậu làm gì vậy?"

"Tôi còn muốn hỏi cậu làm gì ấy?" Tần Triều mặt đầy vẻ không vui, giống hệt một người chồng oán phụ đi bắt gian.

Tôi đang thử xem Trần Hủ có phải con trai tôi không mà.

"Tôi nói chuyện với Trần Hủ không được à?"

"Được." Tần Triều cười khẩy một tiếng, "Nói đi, nói mạnh vào, có ai cản cậu đâu."

Vân Trì: "......"

Đúng là một con người thần kinh.

"À đúng rồi, khi nào tôi mới có thể gặp quả trứng đó?" Vân Trì ghé lại gần hỏi hắn, cậu phải gặp nó mới biết nó có phải là Vân Đản Đản hay không.

Hơn nữa Tần Triều là người được điện thoại liên kết, quả trứng đó sao có thể tự nhiên xuất hiện được?

Điều này không hợp lý lắm.

Tần Triều thở dài.

Quả trứng đó... đi làm giám định quan hệ ông cháu rồi.

Còn chưa biết sự việc phát triển thành thế nào nữa.

"Tìm cơ hội đi." Tần Triều ghé sát c** nh* giọng nói, "Cậu cũng chỉ nằm mơ thôi đúng không? Còn xảy ra chuyện gì khác không?"

"... Không có mà." Vân Trì lập tức lắc đầu, mặt nghiêm túc mở mắt nói dối, "Chỉ là nằm mơ thấy cậu thôi mà, rồi hai chúng ta..."

"Im miệng." Tần Triều một tay bịt miệng cậu lại, mặt đỏ bừng, nghiến răng nghiến lợi, "Cậu có thể giữ cửa cho cái miệng mình không hả?"

Vân Trì gật đầu.

"......" Tần Triều cạn lời một lúc lâu, cuối cùng mới tìm lại được giọng nói, "Quả trứng đó tự xưng là hệ thống cháu trai số 444, tôi nghi ngờ hai chúng ta đều bị nó khống chế, rốt cuộc có phải là con của hai chúng ta hay không còn chưa chắc, cũng có thể là tiểu quỷ, tôi xem thử có thể tìm người thu phục nó không."

Hệ thống cháu trai số 444???

Vân Trì đột nhiên trợn to mắt.

Số 444, cậu quá quen thuộc rồi.

Vân Trì gạt tay Tần Triều xuống, nhìn chằm chằm hắn: "Nó nói nó là hệ thống cháu trai số 444? Cậu không nhớ nhầm chứ?"

"Không nhầm." Tần Triều gật đầu, hắn có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với cái tên trừu tượng đó.

"Tôi, tôi, tôi biết rồi." Hiếm khi Vân Trì lộ ra vẻ ngây người, chuyện này hình như phức tạp hơn cậu tưởng rất nhiều.

"Sao vậy?" Tần Triều chưa từng thấy Vân Trì như thế này, có chút lo lắng, "Cậu nghĩ ra chuyện gì rồi à?"

"Đừng nói chuyện với tôi, tôi sắp mọc ra não rồi." Vân Trì đẩy Tần Triều ra, "Đúng rồi, đừng quên tìm cơ hội đưa quả trứng đó tới gặp tôi." Vân Trì ngơ ngơ ngác ngác trở về lớp học.

Chuông vào học vang lên, Vân Trì lập tức hoàn hồn, không có gì có thể ngăn cản cậu học tập.

Buổi trưa tan học, chuông vừa reo, Vân Trì xách cặp sách chạy đi, ngay cả Giang Thư Ý cũng không đợi, một mạch chạy về nhà rồi lập tức đóng cửa phòng ngủ lại lấy điện thoại ra.

Trí nhớ của Vân Trì rất tốt, cậu nhớ lần đầu tiên mình mở chiếc điện thoại này, màn hình khởi động là: [Cuối cùng cũng đợi được bạn, chủ nhân thân yêu của hệ thống con số 444.]

Vân Trì nuốt nước bọt, nhỏ giọng nói: "Đừng hoảng, từ từ nghĩ, từ từ nghĩ."

Đúng rồi, cái hệ thống xuyên sách lưu manh chiếm hơn nửa màn hình không thể gỡ bỏ đó.

Vân Trì lôi nó từ trong góc xó xỉnh nào đó ra.

[Trùng Sinh: Hệ Thống Giúp Tôi Nghịch Thiên Cải Mệnh]

Hệ thống!!!

[Kiếp trước, cô gả cho một người đàn ông là tra nam, sinh một đứa con trai là thiểu năng, cô một mình nuôi con, chăm sóc cha mẹ chồng bệnh tật, mà tra nam lại nuôi tiểu tam ở bên ngoài còn có cả con riêng, tra nam vì muốn song túc song phi với tiểu tam và chiếm được toàn bộ gia sản, đã hại chết đứa con trai thiểu năng của mình rồi ép người vợ kết tóc phát điên... Trùng sinh trở về, cô nhận được sự ưu ái của ông trời, sở hữu hệ thống xuyên sách, đời này cô muốn nghịch thiên cải mệnh, phấn đấu vươn lên, phát tài làm giàu, giẫm chết tra nam!!!]

[Nhiệm vụ một: Giúp con trai thiểu năng của ký chủ trở thành thiên tài học bá √]

[Nhiệm vụ hai: Thực hiện tâm nguyện kiếp trước của ký chủ khiến tra nam hối hận không kịp sống không bằng chết. (Đang tiến hành)]

Vân Trì nhìn chằm chằm dòng chữ phía trên, đầu ngón tay bấu vào lòng bàn tay.

Khi đã có một vài suy đoán hoang đường, rồi đối chiếu với những dòng chữ này, sẽ phát hiện thật sự hoàn toàn khớp nhau.

Vân Trì hít sâu một hơi, nhấn vào nhiệm vụ một, lần trước không nhìn kỹ, bây giờ mới phát hiện phía trước vậy mà có một dấu cộng nhỏ, có thể nhấn mở ra.

Sau khi mở ra, phía dưới xuất hiện một dòng chữ.

-Hệ thống con số 444 đã thành công hợp nhất vào cơ thể đứa con trai thiểu năng của ký chủ √

Vân Trì chỉ cảm thấy hô hấp cũng không thông thuận nữa, rất lâu sau mới thở ra một hơi, rồi lại nhấn vào nhiệm vụ hai.

-Tiến độ hối hận của tra nam 3%

-Tiến độ ngược đãi tra nam 0%

Vân Trì lặng lẽ nhìn màn hình, cậu hẳn là đã hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi.

Mặc dù rất quỷ dị, nhưng dựa vào năng lực suy luận logic siêu mạnh của mình, mọi chuyện đã được nối liền lại với nhau.

Vân Trì thoát khỏi hệ thống xuyên sách, tiến vào Bàn Tay Vàng.

Lúc này Vân Trì mới phản ứng lại, sở dĩ Bàn Tay Vàng được gọi là bàn tay vàng, đơn giản chỉ là ý nghĩa trên mặt chữ thôi, nó chính là một bàn tay vàng, là bàn tay vàng của hệ thống con số 444.

[Chồng Ngu Mỹ Nhân: Đồ ngốc nhỏ, có con trai rồi quên luôn ông xã, không cho anh ăn cơm, anh sẽ không làm việc đâu.]

[Vân Đản Đản: Cha ơi cha ơi, đói đói cơm cơm, con yêu cha, chụt chụt.]

Vân Trì không để ý tới hai vị này, mà nhấn vào mục thêm mới, ở đó hiện rõ chữ cha.

Thì ra, Vân Đại Hải mới là người nên vào đây nhất, còn chồng... hoàn toàn là ngoài ý muốn.

Vân Trì nhìn chằm chằm một lúc lâu, rồi ngả người ra sau tựa vào lưng ghế, hai tay khoanh trước ngực, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trên sân thượng tòa nhà đối diện có người đang phơi chăn, đứa trẻ nhà bên bị đánh tới khóc gào thét kinh thiên động địa, không biết nhà trên hay nhà dưới đang xào rau, mùi thức ăn theo đường ống khói bay lên, mùi cay nồng khiến Vân Trì hắt hơi hai cái.

Đây là thế giới của con người, một thế giới tràn ngập hơi thở khói lửa nhân gian.

Vân Trì dụi dụi mũi, đứng dậy đi ra phòng khách tìm trong ngăn kéo một cây kim khâu rồi chích lên đầu ngón tay một cái, a, máu, đau quá...

Vân Trì nhắm mắt ngã xuống ghế sofa, ngậm ngón tay vào miệng, vị tanh ngọt nhàn nhạt.

Cậu thật sự không phải con người sao?

Không thể nào.

Cậu cảm thấy mình khá giống con người mà.

Là người hay không phải người?

Vấn đề này dường như cũng không khiến cậu quá chấn động.

Vân Trì cầm điện thoại lên gửi cho Tần Triều một tin nhắn.

Kẻ ngọ nguậy: Đúng là trứng của tôi, không liên quan gì tới cậu, cậu trả trứng lại cho tôi đi.

Gọi anh giao bánh trứng: Trứng của cậu? Không liên quan gì tới tôi?

Kẻ ngọ nguậy: Đúng vậy, cảm ơn cậu đã giúp tôi nuôi trứng, phiền cậu đưa trứng của tôi về.

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn