Hoàng Hậu Lười Biếng Của Bệ Hạ

Chương 4

Ngày ấy Tề Nghiên với thần sắc vi diệu bảo ta đi về, sau đó hạ một đạo thánh chỉ, phong ta làm Hoàng hậu.

Tiểu Thúy chấn động, kinh sợ hỏi:

"Nương nương, có phải người đã hạ d.ư.ợ.c vào bát canh trứng rồi không?"

Ta nhận lấy thánh chỉ mà tay cứ run như cầm củ khoai nóng, nghe nàng nói vậy nhịn không được lườm một cái rõ dài:

"Nói lung tung gì vậy, trứng gà đều là ngươi tận tay móc từ ổ ra, toàn bộ quá trình cũng đều nhìn ta làm, trứng gà này có bao nhiêu chính gốc ngươi còn không rõ ràng sao?"

Nguyên liệu chính gốc, cách làm chính gốc, hương vị cũng chính gốc, rõ ràng chỉ là bát canh trứng giản dị tự nhiên không thể hơn.

Đến nỗi Tề Nghiên vì sao đột nhiên nổi điên mà phong ta làm Hoàng hậu ư?

Chuyện này phải kể từ vị đại thần dâng tấu xin Thánh Thượng phong phú hậu cung kia mà ra.

Ban đầu cứ đưa một mỹ nhân vào là c.h.ế.t một người, đám thần t.ử cũng không dám góp lời nạp phi nữa, nhưng hiện giờ thấy ta, một công chúa nước nhỏ không được sủng ái mà vẫn bình an vô sự lâu như vậy, tâm tư của họ lại bắt đầu lung lay.

Ngày đó ta đưa bát canh trứng đến, vị thần t.ử trung thành này vừa dâng tấu xong, nói là sau khi dẹp yên náo loạn, mấy nước nhỏ vừa bị thu phục kia cũng muốn đưa công chúa đến hòa thân.

Có lẽ sau khi xử lý xong quốc sự, Tề Nghiên cũng cảm thấy nhàm chán nên đã ưng thuận.

Sau đó ta tiến lên xoát một đợt sự hiện diện, khiến hắn nhớ tới hậu cung cũng không phải là không một bóng người.

Ta đoán hắn cũng ngại phiền phức, dứt khoát phong ta làm Hoàng hậu cho xong, đỡ phải đám thần t.ử kia lại dâng tấu nói xem ai mới là người phù hợp để làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.

Dù sao ta trước nay vẫn luôn sủng quan hậu cung, một sớm thành Hoàng hậu cũng rất hợp tình hợp lý.

Chỉ là, nhìn hai tân nhân hoa hòe lộng lẫy trước mắt, ta có chút nhức đầu.

Trời đất chứng giám, ta chỉ muốn an an ổn ổn trồng trọt nuôi gà, nào có muốn quản lý hậu cung đâu...

Nhưng Tề Nghiên dùng mảnh đất trồng rau và ổ gà để uy h.i.ế.p ta, nên ta đành phải c.ắ.n răng đóng vai một vị Hoàng hậu hiền lương thục đức suốt cả ngày.

Đến buổi tối, ta đã mệt đến rã rời, một bên để Tiểu Thúy bóp vai cho, một bên oán giận:

"Đồ trang sức của Hoàng hậu Đại Tề các ngươi sao mà nặng thế không biết?"

Ta thấy đồ trang sức của Hoàng hậu nước Ân chúng ta, rất nhẹ nhàng.

Chỉ có thể nói không hổ là phong phạm đại quốc, trọng lượng cũng mang tầm vóc đại quốc.

Tiểu Thúy lại hào hứng phấn khởi, miệng cười đến tận mang tai:

"Nương nương, điều này chứng tỏ phân lượng của Hoàng hậu rất nặng ạ, hơn nữa như vậy, sau này dù có ai muốn tranh sủng với người, cũng chẳng thể uy h.i.ế.p được địa vị của người."

"Ban ngày nô tỳ thấy sắc mặt Lương phi không tốt lắm, nghĩ là kẻ không dễ đối phó, Thục phi thì có vẻ an tĩnh, nhưng nương nương cũng phải cẩn thận, loại ch.ó c.ắ.n người thường không sủa..."

Chẳng biết cô nhóc này tuổi còn trẻ mà đâu ra nhiều tâm tư cung đấu đến thế, ta nghe mà đau đầu, liền ngắt lời:

"Đêm nay đã cho gà ăn chưa?"

Tiểu Thúy đáp: "Dạ, nô tỳ đi ngay..."

Bên tai cuối cùng cũng thanh tịnh.

Sắp đi ngủ thì Tề Nghiên đến, cũng không làm gì, chỉ ôm eo ta tính ngủ.

Trước khi ngủ còn rúc vào cổ ta ngửi ngửi, đột nhiên lên tiếng:

"Nàng đổi huân hương rồi à?"

Ta đang buồn ngủ díu mắt, đáp:

"Không có ạ, thần thiếp vốn không dùng huân hương, có lẽ là ban ngày gặp hai vị muội muội, nên lây mùi hương của họ đấy thôi."

Ta mà có mùi gì thì cũng chỉ là mùi cải thìa mà thôi...

Ban ngày trên người Thục phi đúng là có mùi hương rất lạ, thanh tao dễ chịu, nghe nói là bí phương của nhà nàng.

Tề Nghiên lại không vui, kéo ta dậy:

"Đi tắm."

"Thần thiếp tắm rửa rồi ạ."

Ta ngáp một cái, chỉ cảm thấy hắn thật có tật xấu.

"Đi gội đầu lại đi."

Ngữ khí hắn nhàn nhạt nhưng không cho phép chối từ:

"Hoặc là trẫm không ngại lôi nàng đi tẩy cùng đâu."

Cơn buồn ngủ bay sạch, ta lại lờ đờ bò dậy, gội đầu qua loa, còn chưa kịp lau khô đã muốn đi ngủ, bị Tề Nghiên giám sát toàn bộ quá trình giữ c.h.ặ.t lấy:

"Lại đây."

Khi đã quá mệt mỏi, ta hoàn toàn không thể nhịn được nữa, kiểu mà dù trời có sập xuống cũng không ngăn được ta ngủ.

Tề Nghiên dựa vào thành giường, ta cố gắng tỉnh táo đối diện với đôi mắt sâu thẳm của hắn, suy nghĩ một chút rồi dứt khoát chui vào lòng hắn, gối đầu lên n.g.ự.c hắn mà ngủ.

Trong lúc nửa tỉnh nửa mơ, dường như nghe thấy tiếng hắn thở dài, muốn lấy khăn lau tóc giúp ta.

Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến ta đâu chứ?

Ta ôm lấy "lò sưởi lớn" mà ngủ ngon lành.

Ngày thứ hai tỉnh dậy, Tiểu Thúy báo lại là Tề Nghiên đã miễn cho ta việc thỉnh an mỗi ngày, còn dặn riêng Thục phi không có việc gì thì đừng đến cung ta.

Ta vốn dĩ chẳng muốn dậy sớm chỉ để nghe mấy tiếng thỉnh an, thấy vậy liền mừng rỡ.

Nhưng Thục phi lại không vui, hết lần này đến lần khác nhắn gửi rằng nếu nàng không thể đến cung ta, thì hy vọng ta có thể sang cung nàng ngồi chơi.

Ta không muốn đi, nhưng Tiểu Thúy cứ lải nhải bên tai:

"Nương nương, đây chính là thời cơ tốt để ra oai phủ đầu đấy ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta đau đầu, đành mang theo một đĩa đào hoa tô đi.

Thục phi tên là Lương Tri Ý, vốn là công chúa út của nước Lương.

Nghe nói sau khi nước Lương bị thôn tính, tông tộc nam nữ trưởng thành của nàng đều bị c.h.é.m g.i.ế.c, chỉ để lại nàng và người em trai nhỏ ở lại huyện Lương.

Mấy năm trôi qua, nàng được chính em trai mình đưa vào cung.

Diện mạo Lương Tri Ý giống như những thiếu nữ vùng sông nước Giang Nam, dáng người mảnh mai, chỉ riêng việc ngồi trong đình hóng gió thôi cũng như một bức tranh thủy mặc.

"Hoàng hậu nương nương vạn an."

Thấy ta đến, nàng dịu dàng hành lễ:

"Thần thiếp sớm nghe danh nương nương, vẫn luôn muốn được thân cận, hôm qua vội vàng nên không thể trò chuyện cùng nương nương nhiều, nên hôm nay mạo muội mời nương nương đến Thính Vũ Hiên trò chuyện, nương nương sẽ không để tâm chứ ạ?"

Giọng nói nàng dịu dàng êm tai, mang theo chút âm sắc ngọt ngào, cộng thêm mùi hương u trầm trên người kia, khiến cơ thể ta như mềm nhũn một nửa:

"Không để tâm, không để tâm đâu."

Tiểu Thúy nhéo tay ta, ám chỉ ta phải ra dáng uy nghiêm của Hoàng hậu.

Ta thì lười chẳng buồn quản, hào hứng đưa đĩa đào hoa tô cho nàng:

"Điểm tâm trong cung ta tự làm đấy, ngươi nếm thử xem."

Lương Tri Ý khẽ cười, ăn từng chút một, hồi lâu mới ăn hết một miếng, còn lại đều vào bụng ta hết.

"Nương nương nhìn có vẻ gầy yếu, không ngờ khẩu vị lại tốt như vậy."

Nàng cười nói.

Ta nghe vậy cũng không giận:

"Đều là lương thực cả mà, không thể lãng phí được."

Nghĩ thầm rằng ta kỳ thực cũng không gầy, chỉ là ẩn nấp đi thôi, Tề Nghiên rất thích nhéo phần thịt mềm bên hông ta để nghịch.

Khoan đã, sao ta lại nghĩ đến hắn thế này?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Ta với hắn tính đi tính lại cũng mới ngủ cùng nhau có hai lần, sao chi tiết này lại nhớ kỹ thế không biết?

Ta như người trên mây, hồi lâu sau mới nghe rõ Lương Tri Ý đang hỏi mình cái gì.

Nàng hỏi Tề Nghiên thích ăn gì, nàng muốn tự tay làm rồi mang qua đó.

Ta suy nghĩ một lát, không chắc chắn đáp:

"Có thể là... canh trứng chăng?"

Lương Tri Ý: "?"

Buổi tối Tề Nghiên lại tới, tới sớm hơn hôm qua một chút nên ngửi thấy mùi hương trên người ta ngay lập tức.

"Đi gặp Thục phi sao?"

Hắn hỏi vậy, nhưng dường như không chút ngạc nhiên, sau đó quay đầu phân phó người hầu hạ ta tắm gội thay y phục.

Khi ta lau tóc ướt đi ra, hắn một tay kéo ta qua, cầm lấy khăn lau tóc giúp ta.

Động tác trôi chảy như nước, ta chưa kịp phản ứng đã tựa vào lòng hắn rồi.

Ta hậu tri hậu giác hỏi:

"Bệ hạ không thích mùi hương trên người Thục phi sao?"

Giọng điệu hắn lười biếng:

"Trẫm không thích."

"Nga, vậy sau này bệ hạ muốn tới thì cứ báo trước một tiếng, thần thiếp sẽ tắm rửa sạch sẽ trước."

Động tác của hắn khựng lại, cười khẽ một tiếng:

"Có hiếu kỳ tại sao trẫm không thích không?"

"Bệ hạ tự nhiên có đạo lý của mình."

Chủ yếu là vì ta lười hỏi, vạn nhất chạm phải chuyện cũ năm xưa thì không hay.

Hắn ghé sát lại, nâng cằm ta lên, cười nói:

"Vậy Hoàng hậu luôn phải chuẩn bị trước cũng vất vả rồi, chi bằng vì trẫm mà đừng qua lại với Thục phi nữa, có được không?"

Ta rất thành thật:

"Mọi người đều ở trong một cung, không thực tế lắm đâu nhỉ?"

Ánh mắt Tề Nghiên trầm xuống, miệng tuy có ý cười nhưng đôi mắt lại lạnh như băng, giống như mặt hồ đóng băng vào đêm đông, ánh lên chút ánh trăng, giả vờ như bản thân còn đang chậm rãi lưu chuyển.

Ta dù có ngốc đến đâu cũng nhận ra điều bất thường, lập tức yếu thế:

"Nếu bệ hạ đã yêu cầu, thần thiếp xin nghe theo là được."

Mặt hồ kia ánh lên chút quang sắc:

"Vậy mà nghe lời trẫm sao?"

Ta gật đầu như bổ củi:

"Ân ân."

Dù sao ngươi mới là đại ca trong cung này.

Hơn nữa Thính Vũ Hiên cách xa thật, ta cũng lười đi...

Tề Nghiên: Nàng ấy thật ngoan, trong lòng nàng ấy có ta.

Ân Nhiêu: Đàn ông còn chẳng bằng một con gà mái già, thật là.